Macchuddānajātaka draft

Macchuddānajātaka (Ja 288). The Bodhisatta was once the son of a landed proprietor, and, after his father’s death, he and his younger brother went to a village to settle some business. On their way back, they had a meal out of a leaf bottle, and, when they had finished, the Bodhisatta threw the remains into the river for the fish, giving the merit to the river spirit. The power of the river spirit increased and she discovered the cause. The younger brother was of a dishonest disposition, and when the elder was asleep, he packed a parcel of gravel to resemble the money they were carrying and put them both away. While they were in mid-river he stumbled against the side of the boat and dropped overboard what he thought to be the parcel of gravel, but what was really the money. He told the Bodhisatta about it who said, “Never mind, what’s gone has gone.” But the river spirit out of gratitude to the Bodhisatta made a fish swallow the parcel. The fish was later caught and hawked about, and, owing again to the influence of the spirit, the fisherman asked one thousand pieces and seven annas for it, and the people laughed at what they thought was a joke. But when they came to the Bodhisatta’s house, they offered him the fish for seven annas. The fish was bought and cut open by his wife, and the money was given to him. At that instant the river spirit informed him of what she had done and asked him to have no consideration for his brother, who was a thief and was greatly disappointed at the failure of his trick. But the Bodhisatta sent him five hundred pieces.

The story was told in reference to a dishonest merchant who is identified with the cheat. Ja.ii.423-6.

Macchuddānajātaka (Ja 288). Bodhisatta từng là con trai của một điền chủ, và, sau khi cha qua đời, ngài và em trai của mình đã đi đến một ngôi làng để giải quyết một số công việc. Trên đường trở về, họ dùng bữa từ một gói lá, và, khi đã dùng xong, Bodhisatta ném phần còn thừa xuống sông cho lũ cá, hồi hướng phước báu cho vị thủy thần. Quyền năng của vị thủy thần tăng lên và cô đã khám phá ra nguyên nhân. Người em trai có bản tính không trung thực, và khi người anh trai đang ngủ, anh ta đã gói một bọc sỏi sao cho giống với số tiền họ đang mang theo và cất cả hai đi. Trong khi họ đang ở giữa sông, anh ta vấp ngã vào mạn thuyền và đánh rơi xuống nước cái mà anh ta nghĩ là bọc sỏi, nhưng thực ra lại là tiền. Anh ta nói với Bodhisatta về điều đó, người đã nói, "Đừng bận tâm, thứ gì đã mất thì đã mất rồi." Nhưng vị thủy thần vì biết ơn Bodhisatta đã khiến một con cá nuốt bọc tiền. Con cá sau đó bị bắt và rao bán, và, lại nhờ vào ảnh hưởng của vị thần, người ngư dân đã đòi một ngàn đồng và bảy anna cho nó, và mọi người cười nhạo vào điều mà họ nghĩ là một trò đùa. Nhưng khi họ đến nhà của Bodhisatta, họ đã mời ngài mua con cá với giá bảy anna. Con cá được mua và mổ ra bởi vợ ngài, và số tiền đã được đưa cho ngài. Ngay lúc đó, vị thủy thần thông báo cho ngài biết về những gì cô đã làm và yêu cầu ngài đừng quan tâm đến người em trai của mình, kẻ là một tên trộm và đã vô cùng thất vọng vì thủ đoạn của mình bị thất bại. Nhưng Bodhisatta đã gửi cho anh ta năm trăm đồng.

Câu chuyện được kể lại liên quan đến một thương nhân không trung thực được đồng nhất với kẻ lừa gạt. Ja.ii.423-6.