Naṅgalakula Thera draft

Naṅgalakula Thera. An Arahant. He was originally a very poor man. A monk of Jetavana, seeing him clad in a loin cloth, carrying a plough on his shoulder, suggested to him that he should become a monk. He was ordained, and, at his teacher’s suggestion, hung his loin cloth and plough on a tree near the monastery. He was called Naṅgalakula (ploughman) on account of his former calling. Whenever he felt discontented with monastic life, he would go to the tree and blame himself for his shamelessness in harbouring thoughts of returning to his former life. On being asked where he went, he would say “to my teacher.” One day he became an Arahant, and when asked why he no longer went to his teacher, he answered that the need was no more. This was reported to the Buddha, who praised the monk for his self­admonition. Dhp­a.iv.115-17.

Naṅgalakula Thera. Một bậc Arahant. Ông vốn dĩ là một người rất nghèo khổ. Một tỳ-kheo ở Jetavana, nhìn thấy ông mặc một chiếc khố, vác một cái cày trên vai, đã khuyên ông nên trở thành một tỳ-kheo. Ông đã thọ giới, và, theo lời khuyên của thầy mình, treo chiếc khố và cái cày của ông trên một cái cây gần tu viện. Ông được gọi là Naṅgalakula (người thợ cày) vì nghề nghiệp trước đây của mình. Bất cứ khi nào cảm thấy không hài lòng với đời sống tu viện, ông thường đi đến cái cây và tự trách mình vì sự không biết hổ thẹn trong việc nuôi dưỡng những suy nghĩ muốn quay trở lại đời sống trước đây. Khi được hỏi ông đã đi đâu, ông thường nói "đến gặp thầy tôi." Một ngày nọ, ông trở thành một bậc Arahant, và khi được hỏi tại sao ông không còn đến gặp thầy mình nữa, ông trả lời rằng không còn cần thiết nữa. Điều này được báo cáo lại cho Đức Phật, ngài đã khen ngợi vị tỳ-kheo vì sự tự khuyên răn bản thân. Dhp­a.iv.115-17.