Sammāparibbājaniyasutta draft
Sammāparibbājaniyasutta. Also called Mahā Samayasutta, because it was preached on the day of the Mahā Samaya. The Sutta was preached by the Buddha in reply to a question asked at the Mahā Samaya concourse, by the created (nimmita) Buddha (Snpa.i.352). It was the last of the Suttas preached on that occasion, and was intended for those Devas who were rāgacaritas. At the end of the discourse one thousand crores attained to Arahant-ship (Snpa.361, 367).
The Sutta is a dissertation on the right path for a Bhikkhu. He has no belief in omens, dreams, etc., subdues his passion, puts away slander, anger, avarice etc., and is liberated from bonds. He is free from attachments, is not opposed to anyone, has no pride, and longs for Nibbāna. Snp.vss.359-75.
Sammāparibbājaniyasutta. Còn được gọi là Mahā Samayasutta, vì được thuyết vào ngày diễn ra Mahā Samaya. Bản Sutta này được Đức Phật thuyết để trả lời một câu hỏi được đặt ra tại đại hội Mahā Samaya, bởi vị Phật được hóa hiện (nimmita) (Snpa.i.352). Đây là bản Sutta cuối cùng được thuyết trong dịp đó, và dành cho chư thiên thuộc rāgacaritas. Vào cuối bài pháp, một ngàn crore vị đã chứng đắc quả vị Arahant (Snpa.361, 367).
Bản Sutta này là một bài luận về con đường chân chánh dành cho một vị Bhikkhu. Vị ấy không tin vào điềm báo, giấc mơ, v.v., chế ngự dục vọng của mình, từ bỏ lời vu khống, sân hận, tham lam, v.v., và được giải thoát khỏi các trói buộc. Vị ấy không còn chấp thủ, không đối nghịch với ai, không có kiêu mạn, và khao khát Nibbāna. Snp.vss.359-75.