Vāsijaṭasutta draft
Vāsijaṭasutta (or Nāvāsutta). The āsavas are destroyed only by self training, not by merely wishing for their destruction. A hen may wish for her chicks to break through their eggs with foot, or claw, or mouth, or beak, but they will not do so till they are fully warmed, fully brooded over by the hen. When they are ready to break through, they will do so, irrespective of the hen’s wish. A carpenter knows that his adze handle has worn away, not by looking at the finger marks on the handle, but just by its wearing away. A seagoing vessel, stranded without water and beaten on by wind and sun, will fall to pieces easily and without effort. So will the āsavas in a monk who dwells attentive to self-training. SN.iii.152f.; cp. AN.iv.126f.
Vāsijaṭasutta (hoặc Nāvāsutta). Các āsava bị đoạn tận chỉ bằng sự tự rèn luyện, không phải chỉ bằng cách mong muốn cho sự đoạn tận của chúng. Một con gà mái có thể mong muốn cho đàn gà con của mình mổ vỏ trứng chui ra bằng chân, hoặc móng vuốt, hoặc miệng, hoặc mỏ, nhưng chúng sẽ không làm như vậy cho đến khi chúng được sưởi ấm đầy đủ, được ấp ủ đầy đủ bởi gà mẹ. Khi chúng sẵn sàng mổ vỏ chui ra, chúng sẽ làm như vậy, bất kể mong muốn của gà mẹ là gì. Một người thợ mộc biết rằng cán chiếc rìu nhỏ của mình đã bị mòn, không phải bằng cách nhìn vào những dấu ngón tay trên cán, mà chỉ qua việc nó bị mòn. Một con tàu đi biển, bị mắc cạn không có nước và bị vùi dập bởi gió và nắng, sẽ dễ dàng vỡ tan tành và không cần nỗ lực. Các āsava cũng sẽ như vậy nơi một tu sĩ sống chú tâm vào việc tự rèn luyện. SN.iii.152f.; so sánh AN.iv.126f.