Yasasutta draft
Yasasutta. Once when the Buddha is staying at Icchānaṅgala, with Nāgita as his attendant, the Brahmins of Icchānaṅgala come to pay him homage with various kinds of offerings and make a great noise and uproar as they wait outside the gate. The Buddha is disturbed by their noise and expresses his disapproval, whereupon, Nāgita begs of him to accept their homage and their gifts, The Buddha answers that he has no need for them; he has attained the happiness of renunciation, of insight, of awakening, of calm; happiness proceeding from gains and flattery is dung-like. He knows of monks who joke and make merry, who eat their bellies full and give themselves up to languor and torpor, or live on the outskirts of some village. They do not please him, but a forest-dwelling monk pleases him because he knows that, some day, that monk will find emancipation. AN.iv.340ff.
Yasasutta. Một lần khi Đức Phật đang ở tại Icchānaṅgala, với Nāgita làm thị giả, những người Bà-la-môn của Icchānaṅgala đã đến bày tỏ lòng thành kính với Ngài bằng nhiều loại phẩm vật cúng dường khác nhau và làm huyên náo ồn ào khi họ đợi ngoài cổng. Đức Phật bị quấy rầy bởi sự ồn ào của họ và bày tỏ sự không bằng lòng, do đó, Nāgita nài xin Ngài hãy nhận lấy lòng thành kính và những món quà của họ. Đức Phật trả lời rằng Ngài không cần những thứ đó; Ngài đã đạt được hạnh phúc của sự xả ly, của tuệ giác, của sự giác ngộ, của sự bình an; hạnh phúc có được từ những lợi lộc và sự xu nịnh chẳng khác gì phân. Ngài biết về những tỳ-kheo thường đùa cợt và vui vẻ, những người ăn no căng bụng rồi đắm mình vào sự bải hoải và hôn trầm, hoặc sống ở vùng ven của một ngôi làng nào đó. Họ không làm Ngài hài lòng, nhưng một vị tỳ-kheo sống trong rừng lại làm Ngài hài lòng vì Ngài biết rằng, một ngày nào đó, vị tỳ-kheo ấy sẽ tìm thấy sự giải thoát. AN.iv.340ff.