Icchānaṅgala draft

Icchānaṅgala, Icchānaṅkala. A Brahmin village in the Kosala country. It was while staying in the woodland thicket (vanasaṇḍa) there that the Buddha preached the Ambaṭṭhasutta (DN.i.87). From this Sutta, the village would seem to have been near Pokkharasādi’s domain of Ukkaṭṭhā. It was the residence of “Mahā Sāla” Brahmins. The Suttanipāta (p.115) (which spells the name as Icchānaṅkala) mentions several eminent Brahmins who lived there, among them Caṅkī, Tārukkha, Pokkharasāti, Jāṇussoṇī and Todeyya.

There were also two learned youths, Vāseṭṭha and Bhāradvāja at Icchānaṅkala, who, finding it impossible to bring their discussion to a conclusion, sought the Buddha, then staying in the village. Their interview with the Buddha is recorded in the Vāseṭṭhasutta (Ibid., 115ff.; MN ii.146ff). Buddhaghosa (Snp-a.ii.462) says that learned Brahmins of Kosala, deeply versed in the Vedas, were in the habit of meeting together from time to time (once in six months, MN­a.ii.796) at Icchānaṅgala in order to recite the Vedas and discuss their interpretation. These Brahmins met at Ukkaṭṭhā, under Pokkharasāti, when they wished to cleanse their caste (jātisodhanatthaṁ), and at Icchānaṅkala in order to revise their Vedic hymns (mante sodhetukāmā), MN­a.ii.796.

According to the Saṁyuttanikāya (v.325), the Buddha once stayed for three months in the jungle thicket at Icchānaṅgala, in almost complete solitude, visited only by a single monk who brought him his food. But from the Aṅguttaranikāya (iii.30f.; cf. iii.341 and iv.340ff), it would appear that the Buddha was not left to enjoy the solitude which he desired, for we are told that the residents of Icchānaṅgala, having heard of the Buddha’s visit, came to him in large numbers and created a disturbance by their shouts. The Buddha had to send Nāgita, who was then his personal attendant, to curb the enthusiasm of his admirers.

Icchānaṅgala, Icchānaṅkala. Một ngôi làng Bà-la-môn ở quốc độ Kosala. Khi đang ở trong một khu rừng rậm (vanasaṇḍa) tại đó, Đức Phật đã thuyết bài kinh Ambaṭṭhasutta (DN.i.87). Từ Sutta này, có vẻ như ngôi làng nằm gần lãnh địa Ukkaṭṭhā của Pokkharasādi. Đó là nơi cư ngụ của các Bà-la-môn “Mahā Sāla”. Suttanipāta (p.115) (đánh vần tên là Icchānaṅkala) có nhắc đến một vài Bà-la-môn danh tiếng sống ở đó, trong số họ có Caṅkī, Tārukkha, Pokkharasāti, JāṇussoṇīTodeyya.

Cũng có hai thanh niên học thức là VāseṭṭhaBhāradvāja tại Icchānaṅkala, những người nhận thấy không thể đưa cuộc thảo luận của họ đến một kết luận, đã tìm đến Đức Phật, khi đó đang ở tại ngôi làng. Cuộc phỏng vấn của họ với Đức Phật được ghi lại trong bài kinh Vāseṭṭhasutta (Sđd., 115ff.; MN ii.146ff). Buddhaghosa (Snp-a.ii.462) nói rằng các Bà-la-môn học thức của Kosala, những người am tường sâu sắc kinh Vệ-đà, có thói quen tụ họp cùng nhau theo thời gian (sáu tháng một lần, MN­a.ii.796) tại Icchānaṅgala để tụng đọc kinh Vệ-đà và thảo luận về cách diễn giải của họ. Các Bà-la-môn này tụ họp tại Ukkaṭṭhā, dưới sự chủ trì của Pokkharasāti, khi họ muốn thanh lọc giai cấp của mình (jātisodhanatthaṁ), và tại Icchānaṅkala để duyệt lại các bài thánh ca Vệ-đà của họ (mante sodhetukāmā), MN­a.ii.796.

Theo Saṁyuttanikāya (v.325), Đức Phật từng ở lại ba tháng trong khu rừng rậm tại Icchānaṅgala, trong sự tĩnh mịch gần như hoàn toàn, chỉ có một vị tỳ-kheo mang thức ăn đến viếng thăm ngài. Nhưng từ Aṅguttaranikāya (iii.30f.; cf. iii.341 and iv.340ff), có vẻ như Đức Phật đã không được để yên để tận hưởng sự thanh vắng mà ngài mong muốn, vì chúng ta được kể rằng những cư dân của Icchānaṅgala, khi nghe tin Đức Phật đến thăm, đã kéo đến với số lượng lớn và gây náo loạn bởi những tiếng la hét của họ. Đức Phật đã phải cử Nāgita, người lúc đó là thị giả của ngài, ra để kềm chế sự nhiệt tình của những người ngưỡng mộ ngài.