Kakacūpamasutta draft
Kakacūpamasutta. The twenty-first Sutta of the Majjhimanikāya, preached to Moliya Phagguna, who was reported to the Buddha for frequenting the society of nuns and losing his temper when reproached therefor. A monk should not give way to anger even though he be sawn limb from limb with a two-handed saw (ubhatodaṇḍakena kakacena). The name of the Sutta was given by the Buddha himself (MN.i.122ff).
The Sutta contains the story of the lady of Sāvatthī, called Videhikā, who had a reputation for gentleness until tested by her servant girl and found wanting. The saw is only one of numerous similes which occur in the discourse. It is quoted in the Mahā Hatthipadopamasutta (MN.i.189), and is elsewhere (e.g., DNa.i.123) given as an example of a Sutta preached on account of someone’s lack of patience.
Kakacūpamasutta. Sutta thứ hai mươi mốt của Majjhimanikāya, được thuyết giảng cho Moliya Phagguna, người đã bị báo cáo với Đức Phật vì thường xuyên qua lại với hội chúng tỳ-kheo-ni và mất bình tĩnh khi bị khiển trách về điều đó. Một tỳ-kheo không nên nhượng bộ sự tức giận ngay cả khi cơ thể mình bị cưa đứt từng chi bằng một chiếc cưa hai tay (ubhatodaṇḍakena kakacena). Tên của Sutta này do chính Đức Phật đặt (MN.i.122ff).
Sutta này chứa đựng câu chuyện về một người phụ nữ ở Sāvatthī, tên là Videhikā, người nổi tiếng là hiền lành cho đến khi bị người hầu gái của cô thử thách và phát hiện ra sự thiếu sót. Cái cưa chỉ là một trong rất nhiều ví dụ so sánh xuất hiện trong bài thuyết giảng. Nó được trích dẫn trong Mahā Hatthipadopamasutta (MN.i.189), và được đưa ra ở những nơi khác (ví dụ, DNa.i.123) như một ví dụ về một Sutta được thuyết giảng vì sự thiếu kiên nhẫn của ai đó.