Pañcarājāno Sutta draft
Pañcarājāno Sutta. Once five rājās, with Pasenadi as their chief, were indulging in various forms of amusement and they fell to discussing among themselves as to which of the sense pleasures was the highest. Unable to come to any decision, they sought the Buddha, who explained that the highest pleasure, in the case of any of the senses, was the limit point in anyone’s enjoyment. A lay disciple, Candanaṅgalika, who was present, thereupon rose from his seat and uttered a stanza in praise of the Buddha. The five rājās wrapped their robes around the disciple, and he, in turn, presented these to the Buddha. SN.i.79f.
Pañcarājāno Sutta. Có lần năm vị rājā, với Pasenadi làm thủ lĩnh, đang đắm mình trong nhiều hình thức giải trí khác nhau và họ bắt đầu thảo luận với nhau xem loại dục lạc nào là cao nhất. Không thể đi đến bất kỳ quyết định nào, họ tìm đến Đức Phật, người đã giải thích rằng niềm vui thú cao nhất, trong trường hợp của bất kỳ giác quan nào, chính là điểm giới hạn trong sự thụ hưởng của mỗi người. Một nam cư sĩ, Candanaṅgalika, người có mặt lúc đó, liền đứng dậy khỏi chỗ ngồi và thốt lên một bài kệ ca ngợi Đức Phật. Năm vị rājā đã quấn những chiếc áo choàng của họ quanh người đệ tử này, và đến lượt mình, ông lại dâng chúng cho Đức Phật. SN.i.79f.