Raṭṭhapālasutta draft

Raṭṭhapālasutta. The eighty-second Sutta of the Majjhimanikāya. It contains an account of Raṭṭhapāla’s admission into the Saṅgha, his visits to his parents after attaining Arahant-ship, and his conversation with the Kuru king in the latter’s Deer Park. This last conversation forms the chief theme. The king asks Raṭṭhapāla why he has left his home when he suffers neither from old age, failing health, poverty, nor death of kinsfolk. Raṭṭhapāla answers that his reason for leaving it was his conviction of the truth of the four propositions enunciated by the Buddha that the world (1) is in a state of continual flux and change; (2) there is no protector or preserver; (3) in it, we own nothing, but must leave all behind us; (4) it lacks and hankers, being enslaved by craving. These four propositions are referred to as Cattāro Dhammuddesā (MN­a.i.361).

He explains the meaning of these statements to the satisfaction of the king and summarizes his statements in a series of stanzas. MN.ii.54-74. The stanzas included in the Sutta are found in Thag.769-75 (those preached to Raṭṭhapāla’s father), and 776-93.

The Raṭṭhapālasutta is mentioned as an example of a discourse in which the rūpakammaṭṭhāna is given first, leading on through vedanā to the arūpakammaṭṭhāna (Vibh-a.267; MN-a.i.225; what this means is not quite clear; this Sutta makes no mention of kammaṭṭhāna; another Sutta of the same name is probably meant).

Raṭṭhapālasutta. Sutta thứ tám mươi hai của Majjhimanikāya. Sutta này chứa đựng một ghi chép về việc Raṭṭhapāla gia nhập Tăng đoàn, những chuyến viếng thăm cha mẹ ông sau khi đạt quả vị Arahant, và cuộc đàm đạo của ông với vua xứ Kuru tại Lộc uyển của nhà vua. Cuộc đàm đạo sau cùng này tạo thành chủ đề chính. Nhà vua hỏi Raṭṭhapāla tại sao ông lại rời bỏ nhà mình trong khi ông không phải chịu đựng tuổi già, sức khỏe suy giảm, sự nghèo đói, hay cái chết của thân quyến. Raṭṭhapāla trả lời rằng lý do ông rời bỏ nó là niềm tin vững chắc của ông vào sự chân thật của bốn mệnh đề do Đức Phật tuyên bố rằng thế gian (1) ở trong một trạng thái trôi chảy và thay đổi không ngừng; (2) không có người bảo vệ hay người duy trì; (3) trong đó, chúng ta không sở hữu bất cứ thứ gì, mà phải bỏ lại tất cả ở phía sau; (4) nó luôn thiếu thốn và khao khát, bị nô lệ bởi ái dục. Bốn mệnh đề này được gọi là Cattāro Dhammuddesā (MN­a.i.361).

Ông giải thích ý nghĩa của những lời tuyên bố này khiến nhà vua thỏa mãn và tóm tắt những lời tuyên bố của mình trong một loạt các bài kệ. MN.ii.54-74. Các bài kệ có trong Sutta được tìm thấy ở Thag.769-75 (những bài kệ thuyết cho cha của Raṭṭhapāla), và 776-93.

Raṭṭhapālasutta được nhắc đến như một ví dụ về một bài pháp mà trong đó rūpakammaṭṭhāna được đưa ra trước tiên, dẫn dắt xuyên qua vedanā đến arūpakammaṭṭhāna (Vibh-a.267; MN-a.i.225; điều này có nghĩa là gì thì chưa hoàn toàn rõ ràng; Sutta này không đề cập đến kammaṭṭhāna; có lẽ chỉ đến một Sutta khác cùng tên).