Sīlavanāgajātaka draft

Sīlavanāgajātaka (Ja 72). The Bodhisatta was once an elephant in the Himālaya, head of a herd of eighty thousand. His name was Sīlava. One day he saw a forester of Benares who had lost his way, and, feeling compassion for him, took him to his own dwelling, fed him with all kinds of fruit, and then, taking him to the edge of the forest, set him on his way to Benares. The wretched man noted all the landmarks, and, on reaching the city, entered into an agreement with ivory workers to supply them with Sīlava’s tusks. He then returned to the forest and begged Sīlava for a part of his tusks, pleading poverty and lack of livelihood. Sīlava allowed the ends of his tusks to be sawn off. The man returned again and again, until, at last, Sīlava allowed him to dig out the stumps as well. As the man was on his way back to Benares, the earth opened and swallowed him up into the fires of hell. A tree sprite, who had witnessed all this, spoke a stanza illustrating the evils of ingratitude.

The story was related in reference to Devadatta’s wickedness; he is identified with the forester and Sāriputta with the tree sprite (Ja.i.319-22; the story is referred to in the Milindapañha, p.202).

The birth as Sīlava is mentioned among those in which the Bodhisatta practised sīlapāramitā to perfection, e.g., MN­a.ii.617.

Sīlavanāgajātaka (Ja 72). Bodhisatta từng là một con voi ở Himālaya, đứng đầu một đàn tám mươi nghìn con. Tên ông là Sīlava. Một ngày nọ ông thấy một người thợ rừng ở Benares bị lạc đường, và, cảm thấy thương xót ông ta, đã đưa ông ta về chỗ ở của mình, cho ăn đủ loại trái cây, rồi sau đó, dẫn ông ta đến bìa rừng, chỉ đường cho ông ta về Benares. Kẻ khốn khổ đó ghi nhớ mọi mốc đường, và, khi đến thành phố, đã thỏa thuận với những người thợ ngà voi để cung cấp cho họ ngà của Sīlava. Rồi ông ta quay lại rừng và xin Sīlava một phần ngà của mình, viện cớ nghèo khó và không có kế sinh nhai. Sīlava cho phép cưa đi phần đầu ngà của mình. Người đàn ông quay lại nhiều lần nữa, cho đến khi, cuối cùng, Sīlava cho phép ông ta đào luôn cả phần gốc ngà. Khi người đàn ông đang trên đường trở về Benares, mặt đất nứt ra và nuốt chửng ông ta vào trong lửa địa ngục. Một thọ thần, đã chứng kiến tất cả chuyện này, đã nói lên một bài kệ minh họa cho những điều xấu xa của lòng vô ơn.

Câu chuyện được kể liên quan đến sự độc ác của Devadatta; ông được đồng nhất với người thợ rừng và Sāriputta với vị thọ thần (Ja.i.319-22; câu chuyện này được nhắc đến trong Milindapañha, p.202).

Kiếp sinh làm Sīlava được nhắc đến trong số những kiếp mà Bodhisatta đã tu tập sīlapāramitā đến chỗ viên mãn, ví dụ, MN­a.ii.617.