Devadatta draft

Devadatta. Son of the Sākiyan Suppabuddha (maternal uncle of the Buddha) and his wife Amitā. He had a sister Bhaddakaccānā, who married Prince Siddhattha. Mhv.ii.22; Mhv­ṭ.136; Dhp­a.iii.44. The Dulva (Rockhill, p.13) calls him the son of Amitodana and brother of Ānanda. This is supported by Mahā Vastu (Mvu.ii.69), which says that after the Buddha’s renunciation, Devadatta tried to tempt Bhaddakaccānā.

In one passage in the Vinaya (ii.189), Devadatta is spoken of as Godhiputta. Does this mean that his mother’s name was Godhī? The Sanskrit books (e.g., Mahā Vastu) give several stories of his youth which show his malice. When Siddhattha was about to show his skill in the arts, a white elephant was being brought for him, and Devadatta, out of envy, killed it. The carcase blocked the city gates till Siddhattha threw it outside. The Pāli Commentaries (e.g., SN­a.i.62) say that Devadatta had the strength of five elephants. On another occasion he quarrelled with Siddhattha, who protested against his shooting a goose.

When the Buddha visited Kapilavatthu after the Awakening and preached to the Sākiyans, Devadatta was converted together with his friends Ānanda, Bhagu, Kimbila, Bhaddiya, Anuruddha, and their barber, Upāli, and he sought the Buddha at Anupiyā and entered the Saṅgha (Vin.ii.182). During the rainy season that followed, Devadatta acquired the power of iddhi possible to those who are yet of the world (puthujjanika-iddhi) (Vin.ii.183; for particulars see Rockhill, p.85). For some time he seems to have enjoyed great honour in the Saṅgha, and in one passage he is mentioned in a list of eleven of the chief Elders of all of whom the Buddha speaks in praise.(Ud.i.5. Again in Vin.ii.189 Sāriputta is mentioned as having gone about Rājagaha singing Devadatta’s praises; see also Dhp­a.i.64f). Devadatta was later suspected of evil wishes (e.g., SN.ii.156).

About eight years before the Buddha’s death, Devadatta, eager for gain and favour and jealous of the Buddha’s fame, attempted to win over Ajātasattu.

The following account is summarised from various passages in the books, chiefly Vin.ii.184ff; iii.171f; 174f; iv.71; Dhp­a.i.112ff; iii.154; AN.iii.123, 402; ii.73; iv.160; Ja.i.113, 142, 185, 490; iv.37, 158; v.333ff; vi.129f., etc.

He assumed the form of a child having a girdle of snakes, and suddenly appeared on Ajātasattu’s lap, frightening him. He then resumed his own form, and Ajātasattu, much impressed, paid him great honour and, it is said, visited him morning and evening with five hundred chariots and sent him daily five hundred dishes of food (According to Ja.i.186, 508, Ajātasattu built for him a monastery at Gayāsīsa and sent him, daily, five hundred pots of three-year-flavoured rice and the choicest dishes. These meals were so tempting that some of the Buddha’s followers would go there to eat them and return stealthily).

This encouraged Devadatta in his schemes, and he conceived the idea of taking the Buddha’s place as leader of the Saṅgha. As soon as this thought occurred to him, his iddhi-power disappeared.

The Koḷiyan Kakudha, follower of Moggallāna, reborn as a manomayakāyikadeva, divined Devadatta’s plan and informed Moggallāna. The latter repeated the matter to the Buddha, but the Buddha said it was unnecessary to discuss it as Devadatta would ultimately betray himself.

Sometime later, Devadatta went to the Buddha and suggested that the leadership of the Saṅgha should be handed over to him in view of the Buddha’s approaching old age. The Buddha scorned the suggestion, saying, “Not even to Sāriputta or Moggallāna would I hand over the Saṅgha, and would I then to thee, vile one, to be vomited like spittle?” (Vin.ii.188. This incident is referred to in the Abhayarājakumārasutta, MN.i.393). Devadatta showed great resentment and vowed vengeance. Thereupon, at the Buddha’s suggestion, a proclamation was issued to the Saṅgha that in anything done by Devadatta in the name of the Buddha, the Dhamma and the Saṅgha, none but Devadatta was to be recognised.

It was at this time that Devadatta incited Ajātasattu to kill his father, Bimbisāra, while he himself prepared to kill the Buddha (the Ap.ii.300f explains that all these plans of Devadatta to harm the Buddha were the result of the Buddha’s previous evil deeds).

Ajātasattu agreed, and provided Devadatta with royal archers to shoot the Buddha. These were placed on different paths, one on one path, two on another, and so on up to sixteen, and the plan was so laid that not one of them would survive to tell the tale. But when the Buddha approached the first man, he was terrified by the Buddha’s majesty, and his body became stiff. The Buddha spoke kindly to him, and the man, throwing away his weapons, confessed his intended crime. The Buddha thereupon preached to him and, having converted him, sent him back by a different path. The other groups of archers, tired of waiting, gave up the vigil and went away one after the other. The different groups were led to the Buddha by his iddhi-power, and he preached to them and converted them. The first man returned to Devadatta saying that he was unable to kill the Buddha because of his great iddhi-power.

Devadatta then decided to kill the Buddha himself. One day, when the Buddha was walking on the slopes of Gijjhakūṭa, he hurled down on him a great rock. Two peaks sprang up from the ground, thereby arresting its rushing advance, but a splinter struck the Buddha’s foot, causing the blood to flow. Being in great pain, he was carried to Maddakucchi, and from there to Jīvakambavana, where Jīvaka attended him. After this event, the monks wished the Buddha to have a guard, but this he refused, saying that it was impossible for anyone to deprive a Tathāgata of his life.

Devadatta’s next attempt on the Buddha’s life was to persuade elephant-keepers to let loose a fierce elephant, Nālāgiri (or Dhanapāla), drunk with toddy, on to the road by which the Buddha would pass. The news spread rapidly, and the Buddha was warned, but refused to turn back. As the elephant advanced he pervaded it with love, and thus completely subdued it.

This outrage made Devadatta very unpopular, and even Ajātasattu was compelled by the force of public opinion to withdraw his patronage from Devadatta, whose gain and honour decreased (Vin-a.iv.811. At this time, Kokālika was very useful to Devadatta, Ja. ii.438). Thereupon he decided, with the help of several others, Kokālika, Kaṭamorakatissa, Khaṇḍadeviyāputta and Samuddadatta, to bring about a schism in the Saṅgha. These five went accordingly to the Buddha and asked for the imposition of five rules on all members of the Saṅgha:

  • (1) That monks should dwell all their lives in the forest,
  • (2) That they should accept no invitations to meals, but live entirely on alms obtained by begging,
  • (3) That they should wear only robes made of discarded rags and accept no robes from the laity,
  • (4) That they should dwell at the foot of a tree and not under a roof,
  • (5) That they should abstain completely from fish and flesh.

The Buddha’s reply was that those who felt so inclined could follow these rules – except that of sleeping under a tree during the rainy season – but he refused to make the rules obligatory. This refusal delighted Devadatta, who went about with his party, declaring that the Buddha was prone to luxury and abundance. He was believed by the foolish, and in spite of the Buddha’s warning against the dire sin of causing schism in the Saṅgha, Devadatta informed Ānanda of his intention of holding an uposatha meeting without the Buddha, and, having persuaded five hundred newly ordained monks from Vesālī to join him, he went out to Gayāsīsa. On this occasion he tried to imitate the Buddha, keeping two chief disciples beside him (Dhp­a.i.122). Three Suttas, the two Devadattasuttas, and the Mahāsāropamasutta, were preached after this event.

Among the followers of Devadatta were also some nuns, chief of whom was Thullanandā, who never tired of singing his praises (Vin.iv.66, 335). The mother of Kumāra Kassapa (q.v.), also, first entered the Saṅgha under Devadatta, but when he denounced her, following the discovery of her pregnancy, she sought refuge with the Buddha. Some of the Sākiyans, too, seem to have preferred Devadatta to the Buddha – e.g., Daṇḍapāṇī (MN­a.i.298).

The Buddha sent Sāriputta and Moggallāna to Gayāsīsa to bring back the deluded ones. Devadatta, believing that they had come to join him, rejoiced, and, in spite of Kokālika’s warning, welcomed them. That night he preached very late to the monks, and, wishing for rest, asked Sāriputta to address the assembly. Sāriputta and Moggallāna preached to such effect that they persuaded the five hundred monks to return with them. Kokālika kicked Devadatta on the chest to awaken him and tell him the news. When Devadatta discovered what had happened, hot blood came from his mouth, and for nine months he lay grievously ill (the Vinaya account omits the kicking, but it is mentioned in Dhp­a.i.143 and in Ja.i.491).

As his end drew near, he wished to see the Buddha, though the latter had declared that it would not be possible in this life. Devadatta, however, started the journey on a litter, but on reaching Jetavana, he stopped the litter on the banks of the pond and stepped out to wash. The earth opened and he was swallowed up in Avīci, where, after suffering for one hundred thousand kappas, he would be reborn as a Pacceka Buddha called Atthissara (the Saddharmapuṇḍarīka (chap.xi.) says he will be a Buddha named Devarāja). It is said that at the moment of being swallowed by the earth, Devadatta uttered a stanza in which he declared that he had no refuge other than the Buddha (Dhp­a.i.147; see also Mil.108). It is this last act of Devadatta’s which the Buddha had in view when he agreed to ordain Devadatta (he was one of five people who were swallowed by the earth in the Buddha’s time. Mil.101).

The Dhammapada Commentary contains a graphic account of the tortures of Devadatta in Avīci (Dhp­a.i.147; also Paṭis-a.79. His body in hell is one hundred leagues long). In previous births, also, he had been swallowed by the earth, as King Kalābu and as Mahā Patāpa. When the people heard of Devadatta’s death, they held a great festival, as they had done of yore at the death of Piṅgala, who was an incarnation of Devadatta (Dhp­a.i.126f).

The Jātaka Commentary contains numerous stories showing that Devadatta’s enmity towards the Buddha was not confined to this life. It had existed during many kappas, and though sometimes he was foiled in his attempts to harm the Bodhisatta, in many cases he succeeded in working his will. The beginning of this enmity, which increased with time, is described in the Serivāṇijajātaka (Ja 3).

One of the Milinda dilemmas (200ff) is as follows: “Why should Devadatta, who was so wicked, have been, time after time, superior in power to the Bodhisatta?” A list of such instances is given. Nāgasena’s reply is that Devadatta did several good deeds, such as protecting the poor, building bridges, etc.

Devadatta’s wickedness and his hatred of the Bodhisatta are illustrated in various Jātakas besides those already mentioned – e.g.,

  • the Kakkara (Ja 209)
  • the Kapi (Ja 250)
  • the Kukkura (Ja 22)
  • the Kuruṅga,
  • the Kuruṅgamiga (Ja 21)
  • the Khaṇḍahāla (Ja 542)
  • the Godha (Ja 138)
  • the Campeyya (Ja 506)
  • the Cūḷa Nandiya (Ja 222)
  • the Chaddanta (Ja 514)
  • the Tacchasūkara (Ja 492)
  • the Tayodhamma, (Ja 58)
  • the Tittira,
  • the Dummedha (Ja 50)
  • the Dhammaddhaja (Ja 220)
  • the Dhonasākha (Ja 353)
  • the Paṇḍara (Ja 518)
  • the Bhūridatta (Ja 543)
  • the Maṇicora (Ja 194)
  • the Mahā Ummagga (Ja 546)
  • the Mahā Kapi (Ja 407)
  • the Mahā Nāradakassapa (Ja 544)
  • the Mahā Paduma (Ja 472)
  • the Mahā Sīlava (Ja 51)
  • the Romaka (Ja 277)
  • the Laṭukika (Ja 357)
  • the Vānara (Ja 342)
  • the Vānarinda (Ja 57)
  • the Vessantara (Ja 547)
  • the Saccaṅkira (Ja 73)
  • the Sattigumba (Ja 503)
  • the Sāliya (Ja 367)
  • the Suṁsumāra (Ja 208)
  • the Suvaṇṇakakkaṭa (Ja 389).

In the Dhammajātaka (Ja 457), Devadatta is spoken of as having been the very incarnation of unrighteousness, adhamma. In several stories his craftiness is emphasised – e.g.,

In the Kālabāhujātaka (Ja 329) he is represented as very envious, and his falsehood and duplicity are emphasised in

His ingratitude is illustrated in such stories as those of

  • the Anta (Ja 259),
  • the Amba (Ja 474),
  • the Asampadāna (Ja 131),
  • the Upāhana (Ja 231),
  • the Guttila (Ja 243),
  • the Javasakuṇa (Ja 308),
  • the Dūbhiyamakkaṭa (Ja 174),
  • the Nigrodha (Ja 445),
  • the Mahā Kapi (Ja 407),
  • the Ruru (Ja 482) and
  • the Sīlavanāgajātakas (Ja 72),

while others, such as

It is stated that in spite of the great hatred shown by Devadatta towards him, the Buddha did not harbour, on his part, one single feeling of ill-will (e.g., Mil.410).

Only once is mention made (AN.iv.402f) of the text of a sermon by Devadatta. Candikāputta reports this to Sāriputta, who makes it an occasion for a talk to the monks.

Devadatta. Con trai của Sākiyan Suppabuddha (cậu của Đức Phật) và vợ ông là Amitā. Ông có một em gái là Bhaddakaccānā, người kết hôn với hoàng tử Siddhattha. Mhv.ii.22; Mhv­ṭ.136; Dhp­a.iii.44. Dulva (Rockhill, p.13) gọi ông là con trai của Amitodana và anh em của Ānanda. Điều này được Mahā Vastu (Mvu.ii.69) ủng hộ, khi nói rằng sau khi Đức Phật xuất gia, Devadatta đã cố cám dỗ Bhaddakaccānā.

Trong một đoạn của Vinaya (ii.189), Devadatta được nói đến là Godhiputta. Điều này có nghĩa là mẹ ông tên Godhī chăng? Các sách Sanskrit (e.g., Mahā Vastu) kể nhiều câu chuyện thời trẻ của ông cho thấy ác ý của ông. Khi Siddhattha sắp phô bày tài nghệ của mình trong các môn nghệ thuật, một con voi trắng đang được đưa đến cho Ngài, và Devadatta, vì ganh tị, đã giết nó. Xác con voi chặn các cổng thành cho đến khi Siddhattha ném nó ra ngoài. Các Chú giải Pāli (e.g., SN­a.i.62) nói rằng Devadatta có sức mạnh của năm con voi. Một lần khác, ông cãi nhau với Siddhattha, người phản đối việc ông bắn một con ngỗng.

Khi Đức Phật viếng Kapilavatthu sau khi Giác ngộ và thuyết pháp cho các Sākiyan, Devadatta được cải hóa cùng với các bạn của ông là Ānanda, Bhagu, Kimbila, Bhaddiya, Anuruddha, và thợ cạo của họ, Upāli, rồi ông tìm đến Đức Phật tại Anupiyā và gia nhập Tăng đoàn (Vin.ii.182). Trong mùa an cư tiếp theo, Devadatta đạt được năng lực iddhi có thể có đối với những người vẫn còn thuộc thế gian (puthujjanika-iddhi) (Vin.ii.183; chi tiết xem Rockhill, p.85). Trong một thời gian, dường như ông được hưởng danh dự lớn trong Tăng đoàn, và trong một đoạn, ông được nhắc trong danh sách mười một vị Trưởng lão chính mà Đức Phật đều nói lời tán thán.(Ud.i.5. Lại nữa, trong Vin.ii.189 Sāriputta được nhắc là đã đi khắp Rājagaha hát lời ca ngợi Devadatta; xem thêm Dhp­a.i.64f). Về sau Devadatta bị nghi có những ý muốn xấu (e.g., SN.ii.156).

Khoảng tám năm trước khi Đức Phật qua đời, Devadatta, háo hức được lợi dưỡng và ân sủng, đồng thời ganh tị với danh tiếng của Đức Phật, đã cố gắng lôi kéo Ajātasattu.

Tường thuật sau đây được tóm lược từ nhiều đoạn trong các sách, chủ yếu là Vin.ii.184ff; iii.171f; 174f; iv.71; Dhp­a.i.112ff; iii.154; AN.iii.123, 402; ii.73; iv.160; Ja.i.113, 142, 185, 490; iv.37, 158; v.333ff; vi.129f., etc.

Ông hóa thành hình một đứa trẻ có đai bằng rắn, và đột nhiên xuất hiện trên đùi Ajātasattu, làm ông ta hoảng sợ. Rồi ông trở lại hình dạng của mình, và Ajātasattu, rất ấn tượng, dành cho ông sự tôn kính lớn lao và, người ta nói, đến thăm ông sáng chiều với năm trăm cỗ xe và hằng ngày gửi cho ông năm trăm phần thức ăn (Theo Ja.i.186, 508, Ajātasattu xây cho ông một tu viện tại Gayāsīsa và hằng ngày gửi cho ông năm trăm nồi cơm có hương vị ba năm cùng những món ngon nhất. Những bữa ăn này hấp dẫn đến nỗi một số người theo Đức Phật đến đó ăn rồi lén lút trở về).

Điều này khích lệ Devadatta trong các mưu đồ của ông, và ông nảy ra ý tưởng thay thế Đức Phật làm người lãnh đạo Tăng đoàn. Ngay khi ý nghĩ này khởi lên trong ông, năng lực iddhi của ông biến mất.

Kakudha người Koḷiyan, môn đồ của Moggallāna, tái sinh làm một manomayakāyikadeva, biết được kế hoạch của Devadatta và báo cho Moggallāna. Vị sau thuật lại việc ấy với Đức Phật, nhưng Đức Phật nói không cần bàn về điều đó vì cuối cùng Devadatta sẽ tự bộc lộ chính mình.

Một thời gian sau, Devadatta đến gặp Đức Phật và đề nghị rằng quyền lãnh đạo Tăng đoàn nên được trao cho ông, xét vì Đức Phật đang đến tuổi già. Đức Phật khinh bác đề nghị ấy, nói: “Ngay cả cho Sāriputta hay Moggallāna Ta cũng không trao Tăng đoàn, thì lẽ nào Ta lại trao cho ngươi, kẻ hèn hạ, đáng bị nhổ ra như nước bọt?” (Vin.ii.188. Sự kiện này được nhắc đến trong Abhayarājakumārasutta, MN.i.393). Devadatta biểu lộ sự oán giận lớn và thề báo thù. Do đó, theo đề nghị của Đức Phật, một tuyên cáo được ban hành cho Tăng đoàn rằng trong bất cứ việc gì do Devadatta làm nhân danh Đức Phật, Pháp và Tăng đoàn, không ai ngoài Devadatta được xem là chịu trách nhiệm.

Chính lúc này Devadatta xúi Ajātasattu giết cha mình là Bimbisāra, trong khi chính ông chuẩn bị giết Đức Phật (Ap.ii.300f giải thích rằng tất cả các kế hoạch này của Devadatta nhằm hại Đức Phật là kết quả của những ác nghiệp trước kia của Đức Phật).

Ajātasattu đồng ý, và cung cấp cho Devadatta các cung thủ hoàng gia để bắn Đức Phật. Những người này được bố trí trên các con đường khác nhau, một người trên một đường, hai người trên đường khác, và cứ thế đến mười sáu, và kế hoạch được sắp đặt sao cho không một ai trong họ sống sót để kể lại câu chuyện. Nhưng khi Đức Phật đến gần người đầu tiên, người ấy kinh sợ trước uy nghi của Đức Phật, và thân cứng đờ. Đức Phật nói lời từ ái với người ấy, và người ấy, ném bỏ vũ khí, thú nhận tội ác mình định làm. Đức Phật liền thuyết pháp cho người ấy và, sau khi cải hóa người ấy, sai người ấy trở về bằng một con đường khác. Các nhóm cung thủ khác, mệt mỏi vì chờ đợi, lần lượt bỏ cuộc canh chừng và đi mất. Các nhóm khác nhau được năng lực iddhi của Đức Phật dẫn đến Ngài, và Ngài thuyết pháp cho họ và cải hóa họ. Người đầu tiên trở về nói với Devadatta rằng ông không thể giết Đức Phật vì năng lực iddhi lớn lao của Ngài.

Devadatta bấy giờ quyết định tự mình giết Đức Phật. Một ngày nọ, khi Đức Phật đang đi trên sườn Gijjhakūṭa, ông đẩy một tảng đá lớn xuống phía Ngài. Hai đỉnh núi bật lên từ mặt đất, nhờ đó chặn đà lao xuống của nó, nhưng một mảnh vỡ trúng chân Đức Phật, khiến máu chảy ra. Vì rất đau, Ngài được đưa đến Maddakucchi, và từ đó đến Jīvakambavana, nơi Jīvaka chăm sóc Ngài. Sau sự kiện này, các vị sư muốn Đức Phật có người bảo vệ, nhưng Ngài từ chối, nói rằng không ai có thể đoạt mạng một Tathāgata.

Nỗ lực kế tiếp của Devadatta nhằm lấy mạng Đức Phật là thuyết phục những người giữ voi thả một con voi hung dữ, Nālāgiri (hay Dhanapāla), say rượu thốt nốt, ra con đường Đức Phật sẽ đi qua. Tin tức lan nhanh, và Đức Phật được cảnh báo, nhưng Ngài từ chối quay lại. Khi con voi tiến tới, Ngài bao phủ nó bằng lòng từ, và nhờ vậy hoàn toàn chế phục nó.

Hành động tàn bạo này khiến Devadatta rất mất lòng dân, và ngay cả Ajātasattu cũng bị sức ép dư luận buộc phải rút sự bảo trợ dành cho Devadatta, khiến lợi dưỡng và danh dự của ông giảm sút (Vin-a.iv.811. Lúc này, Kokālika rất hữu ích cho Devadatta, Ja. ii.438). Do đó, với sự giúp đỡ của vài người khác, Kokālika, Kaṭamorakatissa, KhaṇḍadeviyāputtaSamuddadatta, ông quyết định gây chia rẽ trong Tăng đoàn. Năm người này theo đó đến gặp Đức Phật và yêu cầu áp đặt năm điều luật cho tất cả thành viên của Tăng đoàn:

  • (1) Rằng các vị sư phải sống suốt đời trong rừng,
  • (2) Rằng họ không được nhận lời mời dùng bữa, mà sống hoàn toàn bằng thức ăn khất thực,
  • (3) Rằng họ chỉ được mặc y làm từ giẻ rách bị vứt bỏ và không nhận y từ cư sĩ,
  • (4) Rằng họ phải sống dưới gốc cây chứ không dưới mái nhà,
  • (5) Rằng họ phải hoàn toàn kiêng cá và thịt.

Câu trả lời của Đức Phật là những ai cảm thấy có khuynh hướng như vậy có thể theo các điều luật này - ngoại trừ việc ngủ dưới gốc cây trong mùa an cư - nhưng Ngài từ chối đặt các điều luật ấy thành bắt buộc. Sự từ chối này làm Devadatta vui mừng; ông đi khắp nơi cùng phe của mình, tuyên bố rằng Đức Phật thiên về xa hoa và sung túc. Những người ngu tin ông, và bất chấp lời Đức Phật cảnh báo về trọng tội đáng sợ là gây chia rẽ trong Tăng đoàn, Devadatta báo cho Ānanda biết ý định tổ chức một buổi họp uposatha không có Đức Phật, và sau khi thuyết phục năm trăm vị sư mới thọ giới từ Vesālī theo mình, ông đi đến Gayāsīsa. Nhân dịp này ông cố bắt chước Đức Phật, giữ hai vị đệ tử chính bên cạnh mình (Dhp­a.i.122). Ba Sutta, hai DevadattasuttaMahāsāropamasutta, được thuyết sau sự kiện này.

Trong số những người theo Devadatta cũng có một số Tỳ-kheo-ni, đứng đầu là Thullanandā, người không bao giờ chán ca ngợi ông (Vin.iv.66, 335). Mẹ của Kumāra Kassapa (q.v.) cũng trước tiên gia nhập Tăng đoàn dưới Devadatta, nhưng khi ông tố cáo bà sau khi phát hiện bà mang thai, bà tìm nơi nương tựa nơi Đức Phật. Một số Sākiyan nữa dường như cũng thích Devadatta hơn Đức Phật - e.g., Daṇḍapāṇī (MN­a.i.298).

Đức Phật sai Sāriputta và Moggallāna đến Gayāsīsa để đưa những người mê lầm trở về. Devadatta, tin rằng họ đến để theo mình, vui mừng, và bất chấp lời cảnh báo của Kokālika, đã đón tiếp họ. Đêm ấy ông thuyết cho các vị sư rất khuya, và vì muốn nghỉ, ông xin Sāriputta nói với hội chúng. Sāriputta và Moggallāna thuyết pháp hiệu quả đến nỗi họ thuyết phục được năm trăm vị sư trở về cùng họ. Kokālika đá vào ngực Devadatta để đánh thức ông và báo tin cho ông. Khi Devadatta biết chuyện đã xảy ra, máu nóng trào ra từ miệng ông, và trong chín tháng ông nằm bệnh nặng (tường thuật Vinaya bỏ qua việc đá, nhưng việc ấy được nhắc trong Dhp­a.i.143 và Ja.i.491).

Khi cái chết đến gần, ông muốn gặp Đức Phật, dù Ngài đã tuyên bố rằng điều ấy sẽ không thể xảy ra trong đời này. Tuy nhiên, Devadatta bắt đầu cuộc hành trình trên một chiếc cáng, nhưng khi đến Jetavana, ông dừng cáng bên bờ ao và bước xuống để rửa. Mặt đất mở ra và ông bị nuốt vào Avīci, nơi, sau khi chịu khổ trong một trăm nghìn kappa, ông sẽ tái sinh làm một Pacceka Buddha tên Atthissara (Saddharmapuṇḍarīka (chap.xi.) nói ông sẽ là một vị Phật tên Devarāja). Người ta nói rằng vào khoảnh khắc bị đất nuốt, Devadatta đọc một kệ trong đó ông tuyên bố rằng ông không có nơi nương tựa nào khác ngoài Đức Phật (Dhp­a.i.147; xem thêm Mil.108). Chính hành động cuối cùng này của Devadatta là điều Đức Phật đã nghĩ đến khi Ngài đồng ý cho Devadatta xuất gia (ông là một trong năm người bị đất nuốt trong thời Đức Phật. Mil.101).

Dhammapada Commentary chứa một tường thuật sống động về những cực hình của Devadatta trong Avīci (Dhp­a.i.147; cũng Paṭis-a.79. Thân ông trong địa ngục dài một trăm do-tuần). Trong các đời trước, ông cũng đã từng bị đất nuốt, khi là vua Kalābu và khi là Mahā Patāpa. Khi dân chúng nghe tin Devadatta chết, họ tổ chức một lễ hội lớn, như họ từng làm ngày xưa khi Piṅgala chết, người vốn là một hiện thân của Devadatta (Dhp­a.i.126f).

Jātaka Commentary chứa nhiều câu chuyện cho thấy sự thù địch của Devadatta đối với Đức Phật không chỉ giới hạn trong đời này. Nó đã tồn tại qua nhiều kappa, và dù đôi khi ông bị ngăn trở trong các nỗ lực làm hại Bodhisatta, trong nhiều trường hợp ông đã thành công trong việc thực hiện ý muốn của mình. Khởi đầu của sự thù địch này, vốn tăng lên theo thời gian, được mô tả trong Serivāṇijajātaka (Ja 3).

Một trong các vấn nạn của Milinda (200ff) như sau: “Tại sao Devadatta, người ác đến như vậy, lần này qua lần khác lại vượt trội hơn Bodhisatta về quyền lực?” Một danh sách các trường hợp như vậy được đưa ra. Câu trả lời của Nāgasena là Devadatta đã làm nhiều việc thiện, như bảo vệ người nghèo, xây cầu, etc.

Sự xấu ác của Devadatta và lòng thù ghét của ông đối với Bodhisatta được minh họa trong nhiều Jātaka khác ngoài những truyện đã nhắc - e.g.,

Trong Dhammajātaka (Ja 457), Devadatta được nói đến là đã từng là chính hiện thân của sự phi Pháp, adhamma. Trong vài câu chuyện, sự xảo quyệt của ông được nhấn mạnh - e.g.,

Trong Kālabāhujātaka (Ja 329), ông được trình bày là rất ganh tị, và sự giả dối cùng hai mặt của ông được nhấn mạnh trong

Sự vô ơn của ông được minh họa trong những câu chuyện như

  • Anta (Ja 259),
  • Amba (Ja 474),
  • Asampadāna (Ja 131),
  • Upāhana (Ja 231),
  • Guttila (Ja 243),
  • Javasakuṇa (Ja 308),
  • Dūbhiyamakkaṭa (Ja 174),
  • Nigrodha (Ja 445),
  • Mahā Kapi (Ja 407),
  • Ruru (Ja 482) và
  • các Sīlavanāgajātaka (Ja 72),

trong khi những truyện khác, như

Có nói rằng bất chấp lòng thù ghét lớn lao mà Devadatta bày tỏ đối với Ngài, về phần mình Đức Phật không nuôi dù chỉ một cảm giác ác ý nào (e.g., Mil.410).

Chỉ một lần có nhắc đến (AN.iv.402f) văn bản một bài thuyết pháp của Devadatta. Candikāputta thuật lại điều này cho Sāriputta, vị này nhân đó nói một bài pháp cho các vị sư.