Kapilavatthu draft

Kapilavatthu. A city near the Himālaya, capital of the Sākiyans (q.v.). It was founded by the sons of Okkāka, on the site of the hermitage of the sage Kapila – see Kapila (3, Ja.i.15, 49, 50, 54, 64, etc.; see also Divy.548, and Buddhacarita I.v.2). Near the city was the Lumbinīvana (q.v.) where the Buddha was born, and which became one of the four places of pilgrimage for the Buddhists. Close to Kapilavatthu flowed the river Rohiṇī, which formed the boundary between the kingdoms of the Sākiyans and the Koḷiyans (Dhp­a.iii.254). In the sixth century B.C. Kapilavatthu was the centre of a republic, at the head of which was Suddhodana. The administration and judicial business of the city and all other matters of importance were discussed and decided in the Santhāgārasālā (DN.i.91; Ja.iv.145). It was here that Viḍūḍabha was received by the Sākiyans (Ja.iv.146f). The walls of the city were eighteen cubits high (Ja.i.63; according to Mvu.ii.75 it had seven walls). From Kapilavatthu to the river Anomā, along the road taken by Gotama, when he left his home, was a distance of thirty yojanas (Ja.i.64). The city was sixty leagues from Rājagaha, and the Buddha took two months covering this distance when he visited his ancestral home, in the first year after his Awakening. On this journey the Buddha was accompanied by twenty thousand monks, and Kāḷudāyī went on ahead as harbinger. The Buddha and his company lived in the Nigrodhārāma near the city and, in the midst of his kinsmen, as he did at the foot of the Gaṇḍamba, the Buddha performed the Yamakapāṭihāriya to convince them of his powers. (Ja.i.87ff; this journey to Kapilavatthu was one of the scenes depicted in the relic-chamber of the Mahā Thūpa, Mhv.xxx.81).

On this occasion he preached the Vessantarajātaka. The next day the Buddha went begging in the city to the great horror of his father, who, on being explained that such was the custom of all Buddhas, became a Sotāpanna and invited the Buddha and his monks to the palace. After the meal the Buddha preached to the women of the palace who, with the exception of Rāhulamātā, had all come to hear him. At the end of the sermon, Suddhodana became a Sakadāgāmī and Mahā Pajāpatī a Sotāpanna. The Buddha visited Rāhulamātā in her dwelling and preached to her the Candakinnarajātaka. The next day Nanda was ordained, and seven days later Rāhula (also Vin.i.82). As a result of the latter’s ordination, a rule was passed by the Buddha, at Suddhodana’s request, that no one should be ordained without the sanction of his parents, if they were alive. On the eighth day was preached the Mahā Dhammapālajātaka, and the king became an Anāgāmī. The Buddha returned soon after to Rājagaha, stopping on the way at Anupiyā, where the conversions of Ānanda, Devadatta, Bhagu, Anuruddha, and Kimbila took place.

During the visit to Kapilavatthu, eighty thousand Sākiyans from eighty thousand families had joined the Buddhist Saṅgha (Vin.ii.180; Dhp­a.i.112; iv.124, etc.). According to the Buddhavaṁsa Commentary (Bv­a.4; Bv.p.5f), it was during this visit that, at the request of Sāriputta, the Buddha preached the Buddhavaṁsa. It is not possible to ascertain how many visits in all were paid by the Buddha to his native city, but it may be gathered from various references that he went there several times; two visits, in addition to the first already mentioned, were considered particularly memorable. On one of these he arrived in Kapilavatthu to prevent the Sākiyans and the Koḷiyans, both his kinsmen, from fighting each other over the question of their sharing the water of the Rohiṇī; he appeared before them as they were preparing to slay each other, and convinced them of the futility of their wrath. On this occasion were preached the following Jātakas: the Phandana, the Daddabha, the Laṭukika, the Rukkhadhamma, and the Vaṭṭaka – also the Attadaṇḍasutta. Delighted by the intervention of the Buddha, the two tribes each gave him two hundred and fifty youths to enter his Saṅgha and, with these, he went on his alms rounds alternately to Kapilavatthu and to the capital of the Koḷiyans (Ja.v.412ff; the Sammodamānajātaka also seems to have been preached in reference to this quarrel, Ja.i.208). On this occasion he seems to have resided, not at the Nigrodhārāma, but in the Mahā Vana.

The second visit of note was that paid by the Buddha when Viḍūḍabha (q.v), chagrined by the insult of the Sākiyans, invaded Kapilavatthu in order to take his revenge. Three times Viḍūḍabha came with his forces, and three times he found the Buddha seated on the outskirts of Kapilavatthu, under a tree which gave him scarcely any shade; near by was a shady banyan-tree, in Viḍūḍabha’s realm; on being invited by Viḍūḍabha to partake of its shade, the Buddha replied, “Let be, O king; the shade of my kindred keeps me cool.” Thus three times Viḍūḍabha had to retire, his purpose unaccomplished; but the fourth time the Buddha, seeing the fate of the Sākiyans, did not interfere (Ja.iv.152).

The Buddha certainly paid other visits besides these to Kapilavatthu. On one such visit he preached the Kaṇhajātaka (Ja.iv.6ff). Various Sākiyans went to see him both at the Nigrodhārāma and at the Mahā Vana, among them being Mahā Nāma (SN.v.369f; AN.iii.284f; iv.220f; v.320f), Nandiya (SN.v.403f; 397f; AN.v.334f), Vappa (AN.ii.196; MN.i.91), and perhaps Sārakāṇi (SN.v.372).

During one visit the Buddha was entrusted with the consecration of a new mote-hall, built by the Sākiyans; he preached far into the night in the new building, and, when weary, asked Moggallāna to carry on while he slept. We are told that the Sākiyans decorated the town with lights for a yojana round, and stopped all noise while the Buddha was in the mote-hall (MN­a.ii.575). On this occasion was preached the Sekhasutta (MN.i.353ff).

The books record a visit paid by the Brahma Sahampati to the Buddha in the Mahā Vana at Kapilavatthu (this appears, from the context, to have been quite close to the Nigrodhārāma).

The Buddha, worried by the noisy behavior of some monks who had recently been admitted into the Saṅgha, was wondering how he could impress on them the nature of their calling. Sahampati visited him and, being thus encouraged, the Buddha returned to Nigrodhārāma and there performed a miracle before the monks; seeing them impressed, he talked to them on the holy life (SN.iii.91f; Ud.25).

A curious incident is related in connection with a visit paid by the Buddha to Kapilavatthu, when he went there after his rounds among the Kosalans. Mahā Nāma was asked to find a place of lodging for the night; he searched all through the town without success, and at length the Buddha was compelled to spend the night in the hermitage of Bharaṇḍu, the Kālāma (AN.i.276f). On another occasion we hear of the Buddha convalescing at Kapilavatthu after an illness (AN.i.219).

Not all the Sākiyans of Kapilavatthu believed in their kinsman’s great powers, even after the Buddha’s performance of various miracles. We find, for instance, Daṇḍapānī meeting the Buddha in the Mahā Vana and, leaning on his staff, questioning him as to his tenets and his gospel. We are told that in answer to the Buddha’s explanations, Daṇḍapānī shook his head, waggled his tongue, and went away, still leaning on his staff, his brow puckered into three wrinkles (MN.i.108f.; this was the occasion for the preaching of the Madhupiṇḍikasutta).

Others were more convinced and patronised the Saṅgha – e.g., Kāḷa Khemaka and Ghatāya, who built cells for monks in the Nigrodhārāma (MN.iii.109. As a result of noticing these cells, the Buddha preached the Mahā Suññātasutta).

It is said that the Buddha ordained ten thousand householders of Kapilavatthu with the “ehi-bhikkhu pabbajā.” (Vin-a.i.241).

Mahā Nāma (q.v.) was the Buddha’s most frequent visitor; to him was preached the Cūḷa Dukkhakkhandhasutta (MN.i.91f).

The Dakkhiṇāvibhaṅgasutta was preached as the result of a visit to the Buddha by Mahā Pajāpatī Gotamī. Apart from those already mentioned, another Sākyan lady lived in Kapilavatthu, Kāḷigodhā by name, and she was the only kinsman, with the exception of the Buddha’s father and wife, to be specially visited by the Buddha (SN.v.396).

The inhabitants of Kapilavatthu are called Kapilavatthavā (e.g., SN.iv.182).

From Kapilavatthu lay a direct road to Vesālī (Vin.ii.253), and through Kapilavatthu passed the road taken by Bāvarī’s disciples from Aḷaka to Sāvatthī (Sn.p.194).

From the Mahā Vana, outside Kapilavatthu, the forest extended up to the Himālaya, and on the other side of the city it reached as far as the sea (MN­a.i.449, Ud­a.184; Vin-a.ii.393).

It is significant that, in spite of the accounts given of the greatness of Kapilavatthu, it was not mentioned by Ānanda among the great cities, in one of which, in his opinion, the Buddha could more fittingly have died than in Kusinārā (DN.ii.146). After the Buddha’s death, a portion of the relics was claimed by the Sākiyans of Kapilavatthu, and a shrine to hold them was erected in the city (DN.ii.167; Bv.xxviii.2). Here was deposited the rug (paccattharaṇa) used by the Buddha (Bv.xxviii.8).

In the northern books the city was called Kapilavastu, Kapilapura, and Kapilāvhayapura (E.g. Lalitavistara p.243, 28; The Buddhacarita, I.v.2 calls it Kapilasyavastu). According to the Dulva (Rockhill, p.11), the city was on the banks of the Bhagīrathī.

The identification of Kapilavatthu is not yet beyond the realm of conjecture. Xuanzang (Beal-Xuan.ii.,p.13f) visited the city and found it like a wilderness. The Asoka inscriptions of the Lumbinī pillar and the Niglīva pillar are helpful in determining the site. Some identify the modern village of Piprāwā – famous for the vases found there – with Kapilavatthu (e.g., Fleet, JRAS.1906, p.180; CAGI.711f). Others, including Rhys Davids, say there were two cities, one ancient and the other modern, founded after Viḍūḍabha’s conquest, and the ancient one they call Tilaura Kot. But the theory of two Kapilavatthu is rejected by some scholars. JRAS.1906, pp.453, 563. See also the article by Mukherji on Kapilavastu in ERE.

Kapilavatthu. Một thành phố gần Himālaya, thủ đô của những người Sākyan (q.v.). Nó được thành lập bởi những người con trai của Okkāka, trên địa điểm am thất của nhà hiền triết Kapila - xem Kapila (3, Ja.i.15, 49, 50, 54, 64, v.v.; xem thêm Divy.548, và Buddhacarita I.v.2). Gần thành phố là Lumbinīvana (q.v.) nơi Đức Phật đản sinh, và là nơi đã trở thành một trong bốn địa điểm hành hương của các Phật tử. Gần sát Kapilavatthu có dòng sông Rohiṇī chảy qua, hình thành ranh giới giữa vương quốc của những người Sākyan và những người Koḷiyan (Dhp­a.iii.254). Vào thế kỷ thứ sáu trước Công nguyên, Kapilavatthu là trung tâm của một nước cộng hòa, đứng đầu là Suddhodana. Việc hành chính và công việc tư pháp của thành phố cùng tất cả các vấn đề quan trọng khác đã được thảo luận và quyết định tại Santhāgārasālā (DN.i.91; Ja.iv.145). Chính tại đây Viḍūḍabha đã được những người Sākyan tiếp đón (Ja.iv.146f). Các bức tường của thành phố cao mười tám cubit (Ja.i.63; theo Mvu.ii.75 nó có bảy bức tường). Từ Kapilavatthu đến sông Anomā, dọc theo con đường mà Gotama đã đi qua, khi ngài rời khỏi nhà mình, là một khoảng cách ba mươi yojanas (Ja.i.64). Thành phố cách Rājagaha sáu mươi do-tuần, và Đức Phật đã mất hai tháng để bao quát khoảng cách này khi ngài về thăm quê hương tổ tiên của mình, vào năm đầu tiên sau sự Giác ngộ của ngài. Trong chuyến hành trình này Đức Phật đã được hộ tống bởi hai mươi ngàn tỳ-kheo, và Kāḷudāyī đi trước như một sứ giả báo tin. Đức Phật và đoàn tỳ-kheo của ngài đã lưu trú tại Nigrodhārāma gần thành phố và, ở giữa những người thân của ngài, cũng như ngài đã làm dưới gốc cây Gaṇḍamba, Đức Phật đã thực hiện Song thông (Yamakapāṭihāriya) để thuyết phục họ về những thần thông của ngài. (Ja.i.87ff; chuyến đi đến Kapilavatthu này là một trong những cảnh được khắc họa trong phòng chứa xá-lợi của Mahā Thūpa, Mhv.xxx.81).

Trong dịp này ngài đã thuyết Vessantarajātaka. Ngày hôm sau Đức Phật đi khất thực trong thành phố trước sự kinh hãi tột độ của cha ngài, người mà, sau khi được giải thích rằng đó là phong tục của tất cả chư Phật, đã trở thành một Sotāpanna và thỉnh mời Đức Phật và các tỳ-kheo của ngài đến hoàng cung. Sau bữa ăn Đức Phật đã thuyết pháp cho những người phụ nữ của hoàng cung, những người này, ngoại trừ Rāhulamātā, tất cả đều đến để nghe ngài thuyết. Vào cuối bài pháp, Suddhodana trở thành một Sakadāgāmī và Mahā Pajāpatī là một Sotāpanna. Đức Phật đã đến thăm Rāhulamātā tại trú xứ của bà và thuyết cho bà nghe Candakinnarajātaka. Ngày hôm sau Nanda đã được xuất gia, và bảy ngày sau đó là Rāhula (cũng Vin.i.82). Kết quả từ việc xuất gia của người sau, một điều luật đã được Đức Phật thông qua, theo yêu cầu của Suddhodana, rằng không một ai được phép xuất gia mà không có sự chấp thuận của cha mẹ, nếu họ còn sống. Vào ngày thứ tám Mahā Dhammapālajātaka đã được thuyết, và nhà vua trở thành một Anāgāmī. Đức Phật sớm trở lại Rājagaha sau đó, dừng chân trên đường tại Anupiyā, nơi diễn ra các sự kiện quy y của Ānanda, Devadatta, Bhagu, Anuruddha, và Kimbila.

Trong chuyến thăm Kapilavatthu, tám mươi ngàn người Sākyan từ tám mươi ngàn gia đình đã gia nhập Tăng đoàn Phật giáo (Vin.ii.180; Dhp­a.i.112; iv.124, v.v.). Theo Buddhavaṁsa Commentary (Bv­a.4; Bv.p.5f), chính trong chuyến đi này, theo lời thỉnh cầu của Sāriputta, Đức Phật đã thuyết Buddhavaṁsa. Không thể xác định chắc chắn tất cả bao nhiêu chuyến viếng thăm đã được Đức Phật thực hiện đến thành phố quê hương ngài, nhưng có thể thu thập từ nhiều nguồn tài liệu khác nhau rằng ngài đã đến đó nhiều lần; hai chuyến viếng thăm, ngoài lần đầu tiên đã được đề cập, được coi là đặc biệt đáng ghi nhớ. Trong một lần ngài đã đến Kapilavatthu để ngăn cản những người Sākyan và những người Koḷiyan, đều là những người thân của ngài, khỏi việc tàn sát lẫn nhau về vấn đề chia sẻ nguồn nước của con sông Rohiṇī; ngài xuất hiện trước họ khi họ đang chuẩn bị giết lẫn nhau, và thuyết phục họ về sự vô ích trong cơn thịnh nộ của họ. Trong dịp này những Jātaka sau đây đã được thuyết: Phandana, Daddabha, Laṭukika, Rukkhadhamma, và Vaṭṭaka - cùng với Attadaṇḍasutta. Hoan hỉ trước sự can thiệp của Đức Phật, mỗi bộ tộc đã dâng cho ngài hai trăm năm mươi thanh niên để gia nhập Tăng đoàn của ngài và, cùng với họ, ngài đi vòng quanh khất thực luân phiên đến Kapilavatthu và đến thủ đô của những người Koḷiyan (Ja.v.412ff; Sammodamānajātaka cũng dường như đã được thuyết liên quan đến cuộc tranh cãi này, Ja.i.208). Trong dịp này ngài dường như đã lưu trú, không phải tại Nigrodhārāma, mà trong Mahā Vana.

Chuyến viếng thăm đáng chú ý thứ hai là chuyến đi của Đức Phật khi Viḍūḍabha (q.v.), bực tức vì sự lăng mạ của những người Sākyan, đã xâm lược Kapilavatthu để trả thù. Ba lần Viḍūḍabha đến cùng với quân lính của ông ta, và ba lần ông ta thấy Đức Phật ngồi ở ngoại ô Kapilavatthu, dưới một cái cây hầu như không cho ngài bất kỳ bóng râm nào; gần đó là một cây đa râm mát, nằm trong vương quốc của Viḍūḍabha; khi được Viḍūḍabha mời đến dự phần bóng râm của nó, Đức Phật trả lời, "Hãy để vậy, thưa đại vương; bóng râm của quyến thuộc của ta giúp ta mát mẻ." Do đó ba lần Viḍūḍabha phải rút lui, mục đích của ông ta chưa được hoàn thành; nhưng lần thứ tư Đức Phật, nhận thấy số phận của những người Sākyan, đã không can thiệp (Ja.iv.152).

Chắc chắn Đức Phật đã thực hiện những chuyến viếng thăm khác ngoài những lần này đến Kapilavatthu. Trong một chuyến viếng thăm như vậy, ngài đã thuyết Kaṇhajātaka (Ja.iv.6ff). Nhiều người Sākyan khác nhau đã đi đến gặp ngài ở cả Nigrodhārāma và tại Mahā Vana, trong số họ là Mahā Nāma (SN.v.369f; AN.iii.284f; iv.220f; v.320f), Nandiya (SN.v.403f; 397f; AN.v.334f), Vappa (AN.ii.196; MN.i.91), và có lẽ cả Sārakāṇi (SN.v.372).

Trong một chuyến viếng thăm Đức Phật đã được giao phó cho việc thánh hóa một hội trường mới, được xây dựng bởi những người Sākyan; ngài đã thuyết pháp cho đến tận đêm khuya trong tòa nhà mới, và, khi mệt mỏi, đã yêu cầu Moggallāna tiếp tục trong khi ngài ngủ. Chúng ta được biết rằng những người Sākyan đã trang hoàng thị trấn bằng ánh đèn sáng kéo dài cả một yojana xung quanh, và dừng mọi tiếng ồn trong khi Đức Phật đang ở trong hội trường (MN­a.ii.575). Trong dịp này Sekhasutta đã được thuyết (MN.i.353ff).

Các cuốn sách ghi lại một chuyến viếng thăm của Phạm thiên Sahampati đến Đức Phật trong Mahā Vana tại Kapilavatthu (điều này có vẻ, từ ngữ cảnh, là khá gần với Nigrodhārāma).

Đức Phật, bận tâm vì hành vi ồn ào của một số tỳ-kheo mới vừa được nhận vào Tăng đoàn, đang tự hỏi ngài có thể làm thế nào để khắc sâu vào tâm trí họ về bản chất của ơn gọi của họ. Sahampati đã đến thăm ngài và, sau khi được khuyến khích như vậy, Đức Phật đã trở về Nigrodhārāma và tại đó đã thể hiện một phép lạ trước các tỳ-kheo; nhìn thấy họ bị ấn tượng, ngài đã nói chuyện với họ về đời sống thánh thiện (SN.iii.91f; Ud.25).

Một sự cố kỳ lạ được kể lại liên quan đến một chuyến thăm mà Đức Phật đã thực hiện tới Kapilavatthu, khi ngài đến đó sau những chuyến đi giữa những người Kosalan. Mahā Nāma đã được yêu cầu tìm một chỗ trọ qua đêm; ông đã tìm kiếm khắp nơi trong thành phố mà không thành công, và cuối cùng Đức Phật buộc phải nghỉ đêm trong am thất của Bharaṇḍu, người Kālāma (AN.i.276f). Trong một dịp khác, chúng ta được nghe kể về việc Đức Phật dưỡng bệnh tại Kapilavatthu sau một trận ốm (AN.i.219).

Không phải tất cả những người Sākyan của Kapilavatthu đều tin vào năng lực siêu phàm của vị thân quyến của họ, thậm chí cả sau khi Đức Phật thể hiện nhiều phép lạ khác nhau. Ví dụ, chúng ta tìm thấy, Daṇḍapānī đã gặp Đức Phật trong Mahā Vana và, dựa vào cây gậy của mình, đặt câu hỏi cho ngài về các nguyên lý và giáo lý của ngài. Chúng ta được biết rằng để đáp lại lời giải thích của Đức Phật, Daṇḍapānī lắc đầu, uốn lưỡi, và bỏ đi, vẫn dựa vào cây gậy của mình, trên trán của ông ta cau lại thành ba nếp nhăn (MN.i.108f.; đây là bối cảnh để thuyết Madhupiṇḍikasutta).

Những người khác thì bị thuyết phục nhiều hơn và đã bảo trợ cho Tăng đoàn - ví dụ, Kāḷa KhemakaGhatāya, những người đã xây dựng các cốc cho tỳ-kheo trong Nigrodhārāma (MN.iii.109. Như là một kết quả từ việc chú ý đến những cái cốc này, Đức Phật đã thuyết Mahā Suññātasutta).

Người ta nói rằng Đức Phật đã xuất gia cho mười ngàn gia chủ của Kapilavatthu với câu "ehi-bhikkhu pabbajā." (Vin-a.i.241).

Mahā Nāma (q.v.) là người đến thăm Đức Phật thường xuyên nhất; Cūḷa Dukkhakkhandhasutta đã được thuyết cho ông (MN.i.91f).

Dakkhiṇāvibhaṅgasutta đã được thuyết là kết quả của một chuyến đi gặp Đức Phật của Mahā Pajāpatī Gotamī. Ngoài những người đã được nhắc đến, một vị nữ nhân Sākyan khác sống ở Kapilavatthu, tên là Kāḷigodhā, và bà là người thân duy nhất, ngoại trừ người cha và vợ của Đức Phật, đã được Đức Phật viếng thăm một cách đặc biệt (SN.v.396).

Những người dân của Kapilavatthu được gọi là Kapilavatthavā (ví dụ, SN.iv.182).

Từ Kapilavatthu có một con đường trực tiếp dẫn đến Vesālī (Vin.ii.253), và con đường mà các đệ tử của Bāvarī đã đi qua từ Aḷaka đến Sāvatthī đã băng ngang qua Kapilavatthu (Sn.p.194).

Từ Mahā Vana, bên ngoài Kapilavatthu, khu rừng mở rộng cho đến tận Himālaya, và ở phía bên kia của thành phố nó kéo dài ra đến biển (MN­a.i.449, Ud­a.184; Vin-a.ii.393).

Thật đáng chú ý rằng, bất chấp các lời giải thích được đưa ra về sự vĩ đại của Kapilavatthu, nó đã không được Ānanda đề cập đến trong số những thành phố lớn, ở một trong số đó, theo quan điểm của ông, Đức Phật có thể đã viên tịch một cách thích hợp hơn là tại Kusinārā (DN.ii.146). Sau sự viên tịch của Đức Phật, một phần của những xá lợi đã được yêu cầu bởi những người Sākyan của Kapilavatthu, và một điện thờ để bảo quản chúng đã được dựng lên trong thành phố (DN.ii.167; Bv.xxviii.2). Tại đây đã cất giữ tấm thảm (paccattharaṇa) được Đức Phật sử dụng (Bv.xxviii.8).

Trong các cuốn sách phương bắc, thành phố được gọi là Kapilavastu, Kapilapura, và Kapilāvhayapura (Vd. Lalitavistara p.243, 28; Buddhacarita, I.v.2 gọi nó là Kapilasyavastu). Theo Dulva (Rockhill, p.11), thành phố nằm trên hai bờ sông Bhagīrathī.

Việc xác định Kapilavatthu vẫn chưa vượt ra ngoài lĩnh vực phỏng đoán. Huyền Trang (Beal-Xuan.ii.,p.13f) đã đến thăm thành phố và thấy nó giống như một vùng hoang vu. Các bia ký của Asoka ở cột đá Lumbinī và cột đá Niglīva là hữu ích trong việc xác định vị trí. Một số người đồng nhất ngôi làng Piprāwā ngày nay - nổi tiếng với những chiếc bình được tìm thấy ở đó - với Kapilavatthu (ví dụ, Fleet, JRAS.1906, p.180; CAGI.711f). Những người khác, bao gồm cả Rhys Davids, nói rằng có hai thành phố, một cổ xưa và thành phố kia là hiện đại, được thành lập sau cuộc chinh phục của Viḍūḍabha, và thành phố cổ đại mà họ gọi là Tilaura Kot. Nhưng lý thuyết về hai Kapilavatthu đã bị một số học giả bác bỏ. JRAS.1906, pp.453, 563. Xem thêm bài báo về Kapilavastu của Mukherji trong ERE.