Rāhula draft

01. Rāhula 01 draft

Rāhula 01. Rāhula Thera. Only son of Gotama Buddha. He was born on the day on which his father left the household life (Ja.i.60; AN­a.i.82, etc.; cf. Ja.i.62). When the Buddha visited Kapilavatthu for the first time after his Awakening and accepted Suddhodana’s invitation, Rāhula’s mother (Rāhulamātā) sent the boy to the Buddha to ask for his inheritance (dāyajja). The Buddha gave him no answer, and, at the conclusion of the meal, left the palace. Rāhula followed him, reiterating his request until at last the Buddha asked Sāriputta to ordain him (according to Snp­a.i.340, Moggallāna taught him the kammavācā; see also Ja.ii.393). When Suddhodana heard of this he protested to the Buddha, and asked as a boon that, in future, no child should be ordained without the consent of his parents, and to this the Buddha agreed (Vin.i.82f.; the story of Rāhula’s conversion is also given at Dhp­a.i.98f).

It is said that immediately after Rāhula’s ordination the Buddha preached to him constantly (abhiṇhovādavasena) many Suttas for his guidance (AN­a.i.145). Rāhula himself was eager to receive instruction from the Buddha and his teachers and would rise early in the morning and take a handful of sand, saying: “May I have today as many words of counsel from my teachers as there are here grains of sand!” The monks constantly spoke of Rāhula’s amenability, and one day the Buddha, aware of the subject of their talk, went amongst them and related the Tipallatthamigajātaka (Ja 16, Ja.i.160ff) and the Tittirajātaka (Ja 319, Ja.iii.64ff) to show them that in past births, too, Rāhula had been known for his obedience. When Rāhula was seven years old, the Buddha preached to him the Ambalaṭṭhika Rāhulovādasutta (q.v.) as a warning that he should never lie, even in fun. Rāhula used to accompany the Buddha on his begging rounds. Sometimes he would accompany Sāriputta on his begging rounds. He was present when Sāriputta went to his (Sāriputta’s) mother’s house, where he was roundly abused by her for having left her. Dhp­a.iv.164f).

Rāhula noticed that he harboured carnal thoughts fascinated by his own physical beauty and that of his father, the Buddha preached to him, at the age of eighteen, the Mahā Rāhulovādasutta (q.v.). Two other Suttas, also called Rāhulovāda, one included in the Saṁyutta and the other in the Aṅguttara (see below), formed the topics for Rāhula’s meditation (vipassanā). To these Suttas Buddhaghosa (MN­a.i.635) adds the Sāmaṇerapañhā, or Kumārapañhā, and proceeds to enumerate the different purposes which the Buddha had in view in preaching these Suttas; see also AN­a.ii.547. Snp­a.i.340 says, about the Rāhulasutta (q.v.), that the Buddha constantly preached it to Rāhula. See also the Rāhulasaṁyutta.

Later, the Buddha, knowing that Rāhula’s mind was ripe for final attainment, went with him alone to Andhavana, and preached to him the Cūḷa Rāhulovādasutta. At the end of the discourse, Rāhula became an Arahant, together with one hundred thousand crores of listening Devas. SN­a.iii.26 says these Devas were among those who, in the time of Padumuttara Buddha, had heard Rāhula’s wish to be born as the son of a future Buddha. They were subsequently born in various Deva worlds, but on this day they all assembled at Andhavana in order to be present at the fulfilment of Rāhula’s wish. This scene was one of the incidents sculptured in the Relic Chamber of the Mahā Thūpa, as was also the ordination of Rāhula. Mhv.xxxi.81, 83.

Afterwards, in the assembly of monks, the Buddha declared Rāhula foremost among those of his disciples who were anxious for training (sikkhākāmānaṁ). AN.i.24; the Vinaya (iii.16) gives a story illustrating Rāhula’s extreme conscientiousness in the observance of rules. He arrived one evening at Kosambī, when the Buddha was staying there in the Badarikārāma. Rāhula was told there of a new rule which had been laid down to the effect that no novice should sleep under the same roof as a fully ordained monk. Unable to find any resting place which did not violate this rule, Rāhula spent the night in the Buddha’s jakes. When the Buddha discovered him there the next morning, he modified the rule. This incident and Rāhula’s keenness in observing rules are described again in greater detail at Ja.i.161f. There the Buddha is said to have found fault with Sāriputta for his neglect of Rāhula (see also Vin-a.iv.744). On another occasion, finding no place in which to sleep because monks who had arrived late had taken his sleeping place, Rāhula spent the night in the open, in front of the Buddha’s cell. Māra, seeing him there, assumed the form of a huge elephant and trumpeted loudly, hoping to frighten him. But the plot failed. This was eight years after Rāhula had attained Arahant-ship (Dhp­a.iv.69f.).

In the time of Padumuttara Buddha, both Rāhula and Raṭṭhapāla were rich householders of Haṁsavatī, who, realizing the vanity of riches, gave all away to the poor. One day they entertained two ascetics of great power. The ascetic to whom Rāhula ministered was in the habit of visiting the abode of the Nāga king, Paṭhavindhara, and had been impressed by its magnificence. Therefore, in returning thanks to Rāhula for his hospitality, he wished that his host might resemble Paṭhavindhara. Rāhula remembered this, and after death he was born in the Nāga world as Paṭhavindhara, his friend being born as Sakka. He was, however, dissatisfied with his lot, and one day when, with Virūpakkha, he was on a visit to Sakka, Sakka recognized him, and finding out that he was dissatisfied, suggested to him a remedy. Paṭhavindhara invited the Buddha to his abode. The Buddha, attended by Sumana and one hundred thousand Arahants, came and was entertained by him. In the company of monks was Uparevata, the Buddha’s son, seated next to him, and Paṭhavindhara was so fascinated by him that he could not take his eyes off him. Discovering who he was, Paṭhavindhara expressed a wish that he, too, might be born as the son of a future Buddha. Later, in the time of Kassapa Buddha, Rāhula was born as Paṭhavindhara, the eldest son of King Kikī, later becoming his viceroy. His seven sisters built seven residences for the Buddha, and, at their suggestion, Paṭhavindhara built five hundred residences for the monks. The story of the past as given here is taken from AN­a.i.141ff.; part of it is given in MN­a.ii.722 under Raṭṭhapāla, but the account differs in details. There the Nāga world is called Bhumindhara, and the Nāga king, Pālita. Snp­a.i.341 differs again and calls the king Saṅkha. See also Thag­a.ii.30 on Raṭṭhapāla, where no mention is made of Rāhula. The Apadāna (i. 60f.) gives a different version altogether. There Rāhula gave Padumuttara Buddha a carpet (santhara), as a result of which, twenty-one kappas ago, he was born as a Khattiya named Vimala, in Reṇuvatī. There he lived in a palace, Sudassana, specially built for him by Vissakamma.

Four verses uttered by Rāhula are included in the Theragāthā (vs.295-98; Mil.413 contains several other stanzas attributed to Rāhula).

It is said that the news of Rāhula’s birth was brought to the Bodhisatta when he was enjoying himself in his pleasances on the banks of the royal pond after being decked by Vissakamma. As soon as the news was announced, he made up his mind to renounce the world without delay, for he saw, in the birth of a son, a new bond attaching him to household life (“Rāhulajāto, bandhanaṁ jātaṁ” the word rāhula meaning bond). Ja.i.60; Dhp­a.i.70. The Ap. Commentary, however, derives Rāhula from Rāhu; just as Rāhu obstructs the moon, so would the child be as obstruction to the Bodhisatta’s Renunciation.

According to the Dīgha and Saṁyutta Commentaries (DN­a.ii.549; SN­a.iii.172), Rāhula predeceased the Buddha and even Sāriputta, and the place of his death is given as Tāvatiṁsa. For twelve years he never lay on a bed. (DN­a.iii.736).

In numerous Jātakas, Rāhula is mentioned as having been the Bodhisatta’s son – e.g., in the Uraga, Kapi (Ja 250), Kumbhakāra, Khaṇḍahāla, Cūḷa Sutasoma, Daddara, Bandhanāgāra, Makkaṭa, Makhadeva, Mahā Janaka, Mahā Sudassana, Vidhurapaṇḍita, Vessantara, Sīhakoṭṭhuka and Soṇaka. He was also Yaññadatta, son of Maṇḍavya (Sāriputta) and the young tortoise in the Mahā Ukkusa.

The Apadāna (ii.551) says that in many births Uppalavaṇṇā and Rāhula were born of the same parents (ekasmiṁ sambhave) and had similar tendencies (samānacchandamānasā).

Rāhula was known to his friends as Rāhulabhadda (Rāhula, the Lucky). He himself says (Thag. vs. 295f) that he deserved the title because he was twice blest in being the son of the Buddha and an Arahant himself. Mention is often made in the books that, though Rāhula was his own son, the Buddha showed as much love for Devadatta, Aṅgulimāla and Dhanapāla as he did for Rāhula (Dhp­a.i.124; MN­a.i.537; Mil.410 attributes this statement to Sāriputta; Snp­a.i.202 expands it to include others).

Asoka built a Thūpa in honour of Rāhula, to be specially worshipped by novices. Beal-Xuan.i.180, 181.

Rāhula 01. Rāhula Thera. Đứa con trai duy nhất của Gotama Buddha. Ngài sinh ra vào ngày mà cha ngài rời bỏ đời sống gia đình (Ja.i.60; AN­a.i.82, v.v.; so sánh Ja.i.62). Khi Đức Phật viếng thăm Kapilavatthu lần đầu tiên sau khi Ngài Giác ngộ và nhận lời mời của Suddhodana, mẹ của Rāhula (Rāhulamātā) đã sai cậu bé đến chỗ Đức Phật để xin tài sản thừa kế (dāyajja). Đức Phật không trả lời cậu bé, và, vào cuối bữa ăn, Ngài rời khỏi cung điện. Rāhula đi theo Ngài, liên tục lặp lại lời thỉnh cầu của mình cho đến khi cuối cùng Đức Phật yêu cầu Sāriputta xuất gia cho cậu bé (theo Snp­a.i.340, Moggallāna đã dạy cho cậu kammavācā; xem thêm Ja.ii.393). Khi Suddhodana nghe nói về điều này, ông đã phản đối Đức Phật, và xin một ân huệ rằng, trong tương lai, không một đứa trẻ nào được phép xuất gia mà không có sự đồng ý của cha mẹ chúng, và Đức Phật đã đồng ý điều này (Vin.i.82f.; câu chuyện về sự cải đạo của Rāhula cũng được kể tại Dhp­a.i.98f).

Người ta nói rằng ngay sau khi Rāhula xuất gia, Đức Phật đã liên tục thuyết giảng (abhiṇhovādavasena) nhiều Sutta cho ngài để hướng dẫn ngài (AN­a.i.145). Bản thân Rāhula cũng rất háo hức muốn nhận được sự chỉ dạy từ Đức Phật và các vị thầy của mình, ngài thường thức dậy sớm vào buổi sáng, lấy một vốc cát và nói: “Mong sao hôm nay con có được số lời khuyên dạy từ các vị thầy của con nhiều như số hạt cát ở đây!” Các tỳ-kheo thường nói về tính dễ bảo của Rāhula, và một ngày nọ, Đức Phật, biết được chủ đề cuộc trò chuyện của họ, đã đi đến giữa hội chúng và kể lại Tipallatthamigajātaka (Ja 16, Ja.i.160ff) và Tittirajātaka (Ja 319, Ja.iii.64ff) để cho họ thấy rằng trong các kiếp trước, Rāhula cũng từng được biết đến với sự vâng lời của mình. Khi Rāhula lên bảy tuổi, Đức Phật đã thuyết giảng cho ngài Ambalaṭṭhika Rāhulovādasutta (xem mục từ này) như một lời cảnh báo rằng ngài không bao giờ được nói dối, ngay cả khi nói đùa. Rāhula thường đi cùng Đức Phật trong các chuyến khất thực của Ngài. Đôi khi ngài đi cùng Sāriputta trong các chuyến khất thực của vị này. Ngài đã có mặt khi Sāriputta đi đến nhà mẹ của vị này (mẹ của Sāriputta), nơi vị này bị bà mắng chửi thậm tệ vì đã rời bỏ bà. Dhp­a.iv.164f).

Rāhula nhận thấy rằng ngài đang nuôi dưỡng những ý nghĩ xác thịt do bị mê hoặc bởi vẻ đẹp thể chất của chính mình và của cha mình, Đức Phật đã thuyết giảng cho ngài, khi ngài mười tám tuổi, bài Mahā Rāhulovādasutta (xem mục từ này). Hai bài Sutta khác, cũng được gọi là Rāhulovāda, một bài được đưa vào Saṁyutta và bài kia vào Aṅguttara (xem bên dưới), đã trở thành các chủ đề cho sự thiền định (vipassanā) của Rāhula. Đối với các bài Sutta này Buddhaghosa (MN­a.i.635) nói thêm về Sāmaṇerapañhā, hay Kumārapañhā, và tiếp tục liệt kê các mục đích khác nhau mà Đức Phật đã nhắm đến khi thuyết giảng các bài Sutta này; xem thêm AN­a.ii.547. Snp­a.i.340 nói về Rāhulasutta (xem mục từ này), rằng Đức Phật thường xuyên thuyết giảng bài kinh này cho Rāhula. Xem thêm Rāhulasaṁyutta.

Sau đó, Đức Phật, biết rằng tâm của Rāhula đã chín muồi để đạt được sự chứng ngộ cuối cùng, đã đi cùng ngài một mình đến Andhavana, và thuyết giảng cho ngài bài Cūḷa Rāhulovādasutta. Cuối bài pháp, Rāhula trở thành một bậc Arahant, cùng với một trăm ngàn crore chư thiên (Devas) đang lắng nghe. SN­a.iii.26 nói rằng những chư thiên này nằm trong số những người mà trong thời của Padumuttara Buddha, đã nghe thấy mong muốn của Rāhula được sinh ra làm con trai của một vị Phật tương lai. Sau đó họ được sinh ra ở nhiều cõi Deva khác nhau, nhưng vào ngày này, tất cả họ đều tập hợp tại Andhavana để chứng kiến sự thành tựu mong ước của Rāhula. Cảnh tượng này là một trong những sự kiện được điêu khắc trong Phòng chứa Xá-lợi của Mahā Thūpa, cũng giống như lễ xuất gia của Rāhula. Mhv.xxxi.81, 83.

Sau đó, trong hội chúng tỳ-kheo, Đức Phật tuyên bố Rāhula là vị đệ nhất trong số các đệ tử của Ngài về sự khao khát được huấn luyện (sikkhākāmānaṁ). AN.i.24; Vinaya (iii.16) kể một câu chuyện minh họa cho sự tận tâm tột độ của Rāhula trong việc tuân thủ các giới luật. Một buổi chiều ngài đến Kosambī, khi Đức Phật đang trú tại đó trong Badarikārāma. Rāhula được thông báo ở đó về một giới luật mới đã được ban hành, theo đó không một sa-di nào được ngủ chung một mái nhà với một tỳ-kheo đã thọ cụ túc giới. Không thể tìm được bất kỳ chỗ nghỉ ngơi nào mà không vi phạm giới luật này, Rāhula đã ngủ đêm trong nhà vệ sinh của Đức Phật. Khi Đức Phật phát hiện ngài ở đó vào sáng hôm sau, Ngài đã sửa đổi giới luật. Sự việc này và sự sốt sắng của Rāhula trong việc tuân thủ giới luật được mô tả lại chi tiết hơn tại Ja.i.161f. Tại đó, Đức Phật được cho là đã bắt lỗi Sāriputta vì đã bỏ bê Rāhula (xem thêm Vin-a.iv.744). Vào một dịp khác, không tìm được chỗ ngủ vì các tỳ-kheo đến muộn đã chiếm chỗ ngủ của mình, Rāhula đã ngủ đêm ngoài trời, trước thất của Đức Phật. Māra, thấy ngài ở đó, đã biến thành một con voi khổng lồ và rống lên thật to, hy vọng làm ngài hoảng sợ. Nhưng âm mưu đã thất bại. Đó là tám năm sau khi Rāhula đạt quả vị Arahant (Dhp­a.iv.69f.).

Trong thời của Padumuttara Buddha, cả Rāhula và Raṭṭhapāla đều là những gia chủ giàu có ở Haṁsavatī, những người, nhận ra sự phù phiếm của sự giàu có, đã bố thí tất cả cho người nghèo. Một ngày nọ, họ cúng dường hai vị ẩn sĩ có oai lực lớn. Vị ẩn sĩ mà Rāhula hầu hạ có thói quen đến thăm nơi ở của vị vua Nāga, Paṭhavindhara, và đã bị ấn tượng bởi sự tráng lệ của nó. Do đó, để đáp lại lòng hiếu khách của Rāhula, vị ẩn sĩ đã ước rằng gia chủ của mình có thể giống như Paṭhavindhara. Rāhula ghi nhớ điều này, và sau khi chết, ngài được sinh ra trong thế giới Nāga với tư cách là Paṭhavindhara, người bạn của ngài được sinh làm Sakka. Tuy nhiên, ngài không hài lòng với số phận của mình, và một ngày nọ khi, cùng với Virūpakkha, ngài đến thăm Sakka, Sakka đã nhận ra ngài, và nhận thấy ngài không hài lòng, liền gợi ý cho ngài một phương thuốc. Paṭhavindhara đã mời Đức Phật đến nơi ở của mình. Đức Phật, đi cùng Sumana và một trăm ngàn vị Arahant, đã đến và được ngài thết đãi. Trong hội chúng tỳ-kheo có Uparevata, con trai của Đức Phật, ngồi cạnh Ngài, và Paṭhavindhara bị thu hút bởi vị này đến nỗi ngài không thể rời mắt khỏi vị này. Biết được vị ấy là ai, Paṭhavindhara bày tỏ mong muốn rằng ngài cũng sẽ được sinh ra làm con trai của một vị Phật tương lai. Sau đó, trong thời của Kassapa Buddha, Rāhula được sinh ra làm Paṭhavindhara, con trai trưởng của Vua Kikī, sau này trở thành vị phó vương của ông. Bảy người chị em gái của ngài đã xây dựng bảy nơi cư trú cho Đức Phật, và, theo gợi ý của họ, Paṭhavindhara đã xây dựng năm trăm nơi cư trú cho các tỳ-kheo. Câu chuyện quá khứ được kể ở đây được lấy từ AN­a.i.141ff.; một phần của nó được kể lại trong MN­a.ii.722 dưới mục Raṭṭhapāla, nhưng lời kể lại khác nhau về chi tiết. Tại đó, thế giới Nāga được gọi là Bhumindhara, và vua Nāga là Pālita. Snp­a.i.341 lại khác biệt và gọi nhà vua là Saṅkha. Xem thêm Thag­a.ii.30 về Raṭṭhapāla, nơi không có đề cập nào đến Rāhula. Apadāna (i. 60f.) cung cấp một phiên bản hoàn toàn khác. Ở đó Rāhula đã tặng cho Padumuttara Buddha một tấm thảm (santhara), và kết quả là, hai mươi mốt kappa trước, ngài được sinh ra là một người Khattiya tên là Vimala, ở Reṇuvatī. Ở đó ngài sống trong một cung điện, Sudassana, được Vissakamma đặc biệt xây dựng cho ngài.

Bốn bài kệ do Rāhula thốt lên được đưa vào Theragāthā (vs.295-98; Mil.413 chứa một vài đoạn kệ khác được cho là của Rāhula).

Người ta nói rằng tin tức về sự ra đời của Rāhula được báo cho vị Bodhisatta khi ngài đang vui chơi trong các hoa viên của mình trên bờ ao hoàng gia sau khi được Vissakamma trang điểm. Ngay khi tin tức được thông báo, ngài đã quyết định từ bỏ thế gian không chậm trễ, vì ngài thấy, trong sự ra đời của một người con trai, một sợi dây trói buộc mới ràng buộc ngài vào đời sống gia đình (“Rāhulajāto, bandhanaṁ jātaṁ” từ rāhula có nghĩa là sự trói buộc). Ja.i.60; Dhp­a.i.70. Tuy nhiên, Chú giải Ap. lấy nguồn gốc tên Rāhula từ Rāhu; giống như việc Rāhu che khuất mặt trăng, đứa trẻ cũng sẽ là vật cản đối với sự Từ bỏ của vị Bodhisatta.

Theo các Chú giải Dīgha và Saṁyutta (DN­a.ii.549; SN­a.iii.172), Rāhula viên tịch trước Đức Phật và ngay cả Sāriputta, và nơi ngài viên tịch được ghi là Tāvatiṁsa. Trong mười hai năm, ngài không bao giờ nằm trên giường. (DN­a.iii.736).

Trong nhiều Jātaka, Rāhula được nhắc đến như là con trai của vị Bodhisatta – ví dụ, trong Uraga, Kapi (Ja 250), Kumbhakāra, Khaṇḍahāla, Cūḷa Sutasoma, Daddara, Bandhanāgāra, Makkaṭa, Makhadeva, Mahā Janaka, Mahā Sudassana, Vidhurapaṇḍita, Vessantara, Sīhakoṭṭhuka và Soṇaka. Ngài cũng là Yaññadatta, con trai của Maṇḍavya (Sāriputta) và chú rùa con trong Mahā Ukkusa.

Apadāna (ii.551) kể rằng trong nhiều kiếp Uppalavaṇṇā và Rāhula đã được sinh ra từ cùng một cha mẹ (ekasmiṁ sambhave) và có những khuynh hướng tương tự nhau (samānacchandamānasā).

Rāhula được bạn bè biết đến với cái tên Rāhulabhadda (Rāhula, người May mắn). Bản thân ngài cũng nói (Thag. vs. 295f) rằng ngài xứng đáng với danh hiệu đó vì ngài được may mắn gấp đôi khi vừa là con trai của Đức Phật vừa tự mình là một bậc Arahant. Các sách thường nhắc đến việc, mặc dù Rāhula là con ruột của Ngài, Đức Phật vẫn thể hiện tình thương yêu đối với Devadatta, AṅgulimālaDhanapāla nhiều như tình thương yêu Ngài dành cho Rāhula (Dhp­a.i.124; MN­a.i.537; Mil.410 gán lời tuyên bố này cho Sāriputta; Snp­a.i.202 mở rộng ra bao gồm cả những người khác).

Asoka đã xây dựng một bảo tháp (Thūpa) để vinh danh Rāhula, để các sa-di đặc biệt tôn thờ. Beal-Xuan.i.180, 181.

02. Rāhula 02 draft

Rāhula 02. One of the four monks who accompanied Chapaṭa to Ceylon. These monks later became the founders of the Sīhalasaṅgha in Burma. Later, at one of the festivals of King Narapati, Rāhula fell in love with an actress and went with her to Malayadīpa, where he taught the king the Khuddasikkhā and its Commentary. With the money given to him by the king he became a layman. Sās. 65; Bode, 23f.

Rāhula 02. Một trong bốn vị tỳ-kheo đã đi cùng Chapaṭa đến Tích Lan. Những tỳ-kheo này sau đó trở thành những người sáng lập nên Sīhalasaṅgha ở Miến Điện. Về sau, tại một trong những lễ hội của Vua Narapati, Rāhula đã phải lòng một nữ diễn viên và đi cùng cô đến Malayadīpa, nơi ông đã dạy cho nhà vua Khuddasikkhā và Chú giải của nó. Với số tiền mà nhà vua ban cho ông, ông đã hoàn tục. Sās. 65; Bode, 23f.