Asoka draft, redirect
01. Asoka 01 draft
Asoka 01. King of Magadha. He was the son of Biṇḍusāra. Biṇḍusāra had sixteen wives who bore him 101 sons. The chief Pāli sources of information regarding Asoka are Dīpavaṁsa (chaps. i., v., vi., vii., xi., etc.), Mahā Vaṁsa (v., xi., xx., etc.), Samantapāsādikā (pp.35 ff.). Other sources are the Divyāvadāna passim, and the Avadānaśataka ii.200ff. For an exhaustive discussion of the sources and their contents see Prszlyski, La Legende de l’Empereur Asoka.
The Pāli Chronicles (Dīpavaṁsa and Mahā Vaṁsa) mention only three of the sons, viz. Sumana (Susīma according to the northern legends) the eldest, Asoka, and Tissa (uterine brother of Asoka) the youngest. The Mahā Vaṁsaṭīkā gives the name of his mother as Dhammā and calls her Aggamahesī (Biṇḍusāra’s chief queen); she belonged to the Moriyavaṁsa (p.125; Mbv.98. In the northern tradition, e.g., Asokāvadānamālā, she is called Subhadrāṅgī, daughter of a Brahmin of Campā). The preceptor of Dhammā’s family was an Ājīvaka called Janasāna (which probably explains Asoka’s earlier patronage of the Ājīvakas).
In his youth Asoka was appointed Governor of Avanti with his capital at Ujjenī. The Divyāvadāna says he was in Takkasilā with headquarters in Uttarāpatha, where he superseded Susīma and quelled a rebellion. When Biṇḍusāra lay on his death-bed, Asoka left Ujjenī and came to Pāṭaliputta where he made himself master of the city and possessor of the throne. He is stated in the Mahā Vaṁsa (v.20; Mbv.98) to have killed all his brothers except Tissa that he might accomplish his purpose, and to have been called Caṇḍāsoka on account of this outrage (Mhv.v.189). It is impossible to say how much truth there is in this account of the accession. Asoka’s Rock Edicts seem to indicate that he had numerous brothers, sisters and relations alive at the time they were written in Pāṭaliputta and other towns (see Mookherji, Asoka, pp. 3-6). His brother Tissa he appointed as his Uparāja (Mhv.v.33), but Tissa (q.v.) became a religious devotee attaining Arahant-ship. The Theragāthā Commentary refers to another younger brother of Asoka, Vītasoka, who also became an Arahant (i.295f. The northern works give quite a different account of his brothers. See Mookherji, p.6).
Asoka had several wives. His first wife was the daughter of a merchant of Vedisagiri, whom he met when stopping at the merchant’s house on his way to Ujjenī (Mhv.xiii.8ff). Her name was Devī, also called Vedisa Mahā Devī, and she was a Sākyan, descended from a Sākyan family who migrated to Vedisa to escape from Viḍūḍabha (Mbv., pp.98, 116). Of Devī were born a son Mahinda, and a daughter Saṅghamittā, who became the wife of Aggibrahmā and mother of Sumana. Devī evidently did not follow Asoka to Pāṭaliputta, for his aggamahesī there was Asandhamittā (Mhv.v.85). Asandhamittā died in the thirtieth year of Asoka’s reign, and four years later he raised Tissarakkhā to the rank of queen. Mhv.xx.1-3. The Allahabad Pillar Inscription mentions another queen, Kāruvākī, mother of Tivara. The Divyāvadāna (chap. xxvii.) gives another, Padmāvatī, Kuṇāla’s mother. Besides the children mentioned above, names of others are given: Jalauka, Cārumatī (Mookherji. p.9).
According to Mahā Vaṁsa (v.21, 22), Asoka’s accession was 218 years after the Buddha’s death and his coronation was four years later. The chronicles (v.22ff) contain various stories of his miraculous powers. His command spread a yojana into the air and a yojana under the earth. The Devas supplied him daily with water from the Anotatta Lake and with other luxuries from elsewhere. Yakkhas, Nāgas and even mice and karavīka birds ministered to his comfort, and thoughtful animals came and died outside his kitchen in order to provide him with food.
At first Asoka maintained the alms instituted by his father, but soon, being disappointed in the recipients, he began looking out for holy men. It was then that he saw from his window, his nephew, the young novice Nigrodha. Owing to their friendship in a past birth (Asoka, Devānampiyatissa and Nigrodha had been brothers, traders in honey, and they gave honey to a Pacceka Buddha. Asandhamittā had been the maiden who showed the honey-shop to the Pacceka Buddha. The story is given in Mhv.v.49ff), Asoka was at once drawn to him and invited him into the palace. Nigrodha preached to him the Appamādavagga and the king was greatly pleased. He ceased his benefactions to other religious orders and transferred his patronage to Nigrodha and members of the Buddhist Saṅgha. His wealth, which, according to the Samantapāsādikā (i.52), amounted to 500,000 pieces daily, he now spent in doing acts of piety – giving 100,000 to Nigrodha to be used in any manner he wished, a like sum for the offering of perfumes and flowers at the Buddha’s shrines, 100,000 for the preaching of the Dhamma, 100,000 for the provision of comforts for members of the Saṅgha, and the remainder for medicines for the sick. To Nigrodha, in addition to other gifts, he sent sets of robes three times each day, placing them on the back of an elephant, adorned by festoons of flowers. Nigrodha gave these robes to other monks (MNa.ii.931).
Having learnt from Moggaliputtatissa that there were 84,000 sections of the Dhamma, he built in various towns an equal number of vihāras, and in Pāṭaliputta he erected the Asokārāma. With the aid of the Nāga king Mahā Kāḷa, he created a life-size figure of the Buddha, to which he made great offerings.
His two children, Mahinda and Saṅghamittā, aged respectively twenty and eighteen, he ordained under Moggaliputtatissa and Dhammapālā, in the sixth year of his reign (MNa.v.197, 209). This raised him from a paccadāyaka to a sāsanadāyādin.
In order to purge the Saṅgha of undesirable monks and heretical doctrines, Moggaliputtatissa held the Third Council under the king’s patronage. It is said that the pious monks refused to hold the uposatha with those they considered unworthy. The king, desirous of bringing about unity in the Saṅgha, sent a minister to restore amity, but the minister, misunderstanding his orders, beheaded many holy monks, being at last stopped by the king’s brother Tissa, who was then a monk (MNa.vs.240ff).
At the conclusion of the Council, held in the seventeenth year of his reign, Asoka sent forth Theras to propagate the Buddha’s religion:
- Majjhantika to Kasmīra and Gandhāra,
- Mahā Deva to Mahisamaṇḍala,
- Rakkhita to Vanavāsa,
- Yona Dhammarakkhita to Aparantaka,
- Mahā Rakkhita to Yona,
- Majjhima to the Himālaya country and
- Soṇa and Uttara to Suvaṇṇabhūmi;
- Mahinda with Iṭṭhiya, Uttiya, Sambala and Bhaddasāla he sent to Laṅkā (Ibid., xii.1-8).
For particulars of these missions and identification of the places mentioned, see under the different names; this list appears also in the Samantapāsādikā, where further interesting details are given. For a discussion of them see Mookherji, pp.33ff) (Ibid., 280; in the northern texts Moggaliputtatissa’s name is given as Upagupta. It was for this Council that the Kathāvatthu was written). In the eighteenth year of his reign he sent to Laṅkā, at Devānampiyatissa’s request, Saṅghamittā, with a branch of the great Bodhi Tree at Buddhagayā (Mhv.xx.1). A little earlier he had sent by his grandson Sumana, some relics of the Buddha and the Buddha’s alms-bowl to be deposited in the Thūpas of Laṅkā (Mhv.xvii.10f).
Asoka reigned for thirty-seven years (Mhv.xx.6). In his later life he came to be called Dhammāsoka on account of his pious deeds (Mhv.v.189). The Dīpavaṁsa gives his name in several places as Piyadassī, e.g., vi.1, 2, 25. The title Devānampiya used by Asoka in his inscriptions was also used by Tissa, Asoka’s contemporary in Ceylon, and by Asoka’s grandson Dasaratha (Nāgarjunī Hill Cave Inscription). It was used also by other kings in Ceylon: Vaṅkanāsikatissa, Gajabāhukagāminī and Mahallakanāga (Ep. Zeyl. i.60.f).
The Chronicles state that Asoka and Devānampiyatissa of Ceylon had been friends – though they had never seen each other – even before Mahinda’s mission to Ceylon. Tissa had sent him, as a friendly gesture, various gifts, and Asoka had returned the courtesy. He sent an embassy of his chosen ministers, bearing gifts marvellous in splendour, that Tissa might go through a second coronation ceremony, and the messengers were directed to give this special message to the king: “I have taken refuge in the Buddha, Dhamma and Saṅgha and declared myself a follower of the religion of the Sākyaputta. Seek then, even you, oh best of men, converting your mind with believing heart, refuge in these best of gems.” (Mhv.xi.18-36)
The Milindapañha (p.121) mentions an encounter of Asoka with a courtesan of Pāṭaliputta, Biṇḍumatī, who, in order to show the king the power of an Act of Truth, made the waters of the Ganges to flow back. According to the Petavatthu Commentary (244ff) there was a king of Suraṭṭha, called Piṅgala, who used to visit Asoka in order to give him counsel. Perhaps he was an old friend or tutor of the king.
Asoka is called a dīpacakkavatti as opposed to padesarājās like Bimbisāra and Pasenadi (Vin-a.ii.309).
Asoka had three palaces for the three seasons: Mahā Sappika, Moragīva and Maṅgala (Ras.i.93).
Asoka 01. Vua của Magadha. Ông là con trai của Biṇḍusāra. Biṇḍusāra có mười sáu người vợ, sinh cho ông 101 người con trai. Các nguồn Pāli chính cung cấp thông tin về Asoka là Dīpavaṁsa (chaps. i., v., vi., vii., xi., etc.), Mahā Vaṁsa (v., xi., xx., etc.), Samantapāsādikā (pp.35 ff.). Các nguồn khác là Divyāvadāna passim, và Avadānaśataka ii.200ff. Để xem một khảo luận đầy đủ về các nguồn và nội dung của chúng, xem Prszlyski, La Legende de l’Empereur Asoka.
Các biên niên sử Pāli (Dīpavaṁsa và Mahā Vaṁsa) chỉ nhắc đến ba người con trai, tức là Sumana (theo các truyền thuyết phương bắc là Susīma), người con trưởng, Asoka, và Tissa (em cùng mẹ của Asoka), người con út. Mahā Vaṁsaṭīkā cho biết tên mẹ của ông là Dhammā và gọi bà là Aggamahesī (chánh hậu của Biṇḍusāra); bà thuộc Moriyavaṁsa (p.125; Mbv.98. Trong truyền thống phương bắc, chẳng hạn Asokāvadānamālā, bà được gọi là Subhadrāṅgī, con gái của một Bà-la-môn ở Campā). Vị thầy của gia đình Dhammā là một Ājīvaka tên Janasāna (điều này có lẽ giải thích sự bảo trợ trước kia của Asoka đối với các Ājīvakas).
Khi còn trẻ, Asoka được bổ nhiệm làm Thống đốc Avanti, đặt kinh đô tại Ujjenī. Divyāvadāna nói rằng ông ở Takkasilā với tổng hành dinh tại Uttarāpatha, nơi ông thay thế Susīma và dẹp yên một cuộc nổi loạn. Khi Biṇḍusāra nằm trên giường bệnh sắp mất, Asoka rời Ujjenī và đến Pāṭaliputta, tại đó ông chiếm quyền làm chủ thành phố và ngôi báu. Trong Mahā Vaṁsa (v.20; Mbv.98), người ta nói rằng ông đã giết tất cả anh em của mình, ngoại trừ Tissa, để đạt được mục đích, và vì hành động tàn bạo này ông được gọi là Caṇḍāsoka (Mhv.v.189). Không thể nói có bao nhiêu sự thật trong câu chuyện về việc lên ngôi này. Các sắc dụ khắc trên đá của Asoka dường như cho thấy rằng vào thời điểm các sắc dụ ấy được viết tại Pāṭaliputta và các thành phố khác, ông vẫn còn nhiều anh em trai, chị em gái và thân quyến đang sống (see Mookherji, Asoka, pp. 3-6). Ông bổ nhiệm người em Tissa làm Uparāja (Mhv.v.33), nhưng Tissa (q.v.) trở thành một người chuyên tâm tôn giáo và chứng đắc quả vị Arahant. Chú giải Theragāthā nhắc đến một người em trai khác của Asoka, Vītasoka, cũng trở thành một Arahant (i.295f. Các tác phẩm phương bắc đưa ra một câu chuyện hoàn toàn khác về anh em của ông. See Mookherji, p.6).
Asoka có nhiều vợ. Người vợ đầu của ông là con gái của một thương nhân ở Vedisagiri, người mà ông gặp khi dừng lại tại nhà thương nhân ấy trên đường đến Ujjenī (Mhv.xiii.8ff). Tên bà là Devī, cũng gọi là Vedisa Mahā Devī, và bà là một người Sākyan, xuất thân từ một gia đình Sākyan đã di cư đến Vedisa để tránh Viḍūḍabha (Mbv., pp.98, 116). Devī sinh một con trai là Mahinda và một con gái là Saṅghamittā, người trở thành vợ của Aggibrahmā và mẹ của Sumana. Rõ ràng Devī không theo Asoka đến Pāṭaliputta, vì aggamahesī của ông tại đó là Asandhamittā (Mhv.v.85). Asandhamittā mất vào năm thứ ba mươi triều đại Asoka, và bốn năm sau ông nâng Tissarakkhā lên địa vị hoàng hậu. Mhv.xx.1-3. Bia trụ Allahabad nhắc đến một hoàng hậu khác, Kāruvākī, mẹ của Tivara. Divyāvadāna (chap. xxvii.) nêu một người khác nữa là Padmāvatī, mẹ của Kuṇāla. Ngoài những người con đã nói ở trên, còn có tên của những người khác được nêu ra: Jalauka, Cārumatī (Mookherji. p.9).
Theo Mahā Vaṁsa (v.21, 22), Asoka lên ngôi 218 năm sau khi Đức Phật qua đời, và lễ đăng quang của ông diễn ra bốn năm sau đó. Các biên niên sử (v.22ff) chứa nhiều câu chuyện khác nhau về thần thông của ông. Mệnh lệnh của ông lan rộng một yojana lên không trung và một yojana xuống dưới đất. Chư thiên hằng ngày cung cấp cho ông nước từ hồ Anotatta và những thứ xa hoa khác từ nơi khác. Yakkhas, Nāgas và ngay cả chuột cùng các chim karavīka cũng phụng sự sự tiện nghi của ông, và những con vật biết nghĩ đến gần rồi chết bên ngoài nhà bếp của ông để cung cấp thức ăn cho ông.
Lúc đầu Asoka duy trì việc bố thí do cha mình thiết lập, nhưng chẳng bao lâu, thất vọng về những người nhận, ông bắt đầu tìm kiếm những bậc thánh thiện. Khi ấy, từ cửa sổ, ông nhìn thấy người cháu của mình, vị sa-di trẻ Nigrodha. Do tình bạn của họ trong một đời quá khứ (Asoka, Devānampiyatissa và Nigrodha từng là anh em, những người buôn mật ong, và họ đã dâng mật ong cho một Pacceka Buddha. Asandhamittā từng là cô gái chỉ cửa hàng mật ong cho vị Pacceka Buddha. Câu chuyện được kể trong Mhv.v.49ff), Asoka lập tức bị thu hút bởi vị ấy và mời vị ấy vào cung điện. Nigrodha thuyết Appamādavagga cho ông và nhà vua rất hoan hỷ. Ông chấm dứt việc ban ân cho các giáo phái khác và chuyển sự bảo trợ của mình sang Nigrodha cùng các thành viên của Tăng đoàn Phật giáo. Tài sản của ông, theo Samantapāsādikā (i.52), lên đến 500,000 đồng mỗi ngày; nay ông dùng để làm các việc công đức – cho Nigrodha 100,000 để sử dụng theo bất cứ cách nào vị ấy muốn, một số tương tự để dâng hương và hoa tại các tháp thờ của Đức Phật, 100,000 cho việc thuyết Pháp, 100,000 để cung cấp tiện nghi cho các thành viên của Tăng đoàn, và phần còn lại cho thuốc men dành cho người bệnh. Ngoài các tặng phẩm khác, ông gửi đến Nigrodha các bộ y ba lần mỗi ngày, đặt chúng trên lưng một con voi được trang hoàng bằng những tràng hoa. Nigrodha trao các y này cho những vị sư khác (MNa.ii.931).
Sau khi học từ Moggaliputtatissa rằng có 84,000 phần Pháp, ông xây dựng trong nhiều thành phố một số lượng vihāras tương ứng, và tại Pāṭaliputta ông dựng Asokārāma. Với sự trợ giúp của vua Nāga Mahā Kāḷa, ông tạo ra một tượng Đức Phật kích thước như người thật, và dâng lên tượng ấy những lễ vật lớn.
Hai người con của ông, Mahinda và Saṅghamittā, lần lượt hai mươi và mười tám tuổi, được ông cho xuất gia dưới sự hướng dẫn của Moggaliputtatissa và Dhammapālā, vào năm thứ sáu triều đại của ông (MNa.v.197, 209). Điều này nâng ông từ một paccadāyaka lên thành một sāsanadāyādin.
Để thanh lọc Tăng đoàn khỏi những vị sư không thích hợp và các giáo thuyết dị giáo, Moggaliputtatissa tổ chức Đại Kết Tập lần thứ ba dưới sự bảo trợ của nhà vua. Người ta nói rằng các vị sư mộ đạo từ chối làm lễ uposatha với những người mà họ xem là không xứng đáng. Nhà vua, mong muốn đem lại sự hòa hợp trong Tăng đoàn, sai một vị đại thần khôi phục tình thân ái, nhưng vị đại thần hiểu sai mệnh lệnh của ông và chém đầu nhiều vị sư thánh thiện, cuối cùng bị người em của nhà vua là Tissa, lúc ấy là một vị sư, ngăn lại (MNa.vs.240ff).
Khi Đại Kết Tập, được tổ chức vào năm thứ mười bảy triều đại của ông, kết thúc, Asoka phái các Trưởng lão đi truyền bá tôn giáo của Đức Phật:
- Majjhantika đến Kasmīra và Gandhāra,
- Mahā Deva đến Mahisamaṇḍala,
- Rakkhita đến Vanavāsa,
- Yona Dhammarakkhita đến Aparantaka,
- Mahā Rakkhita đến Yona,
- Majjhima đến xứ Himālaya và
- Soṇa và Uttara đến Suvaṇṇabhūmi;
- Mahinda cùng Iṭṭhiya, Uttiya, Sambala và Bhaddasāla, ông phái đến Laṅkā (Ibid., xii.1-8).
Để biết chi tiết về các sứ mạng này và việc nhận diện những nơi được nêu, xem dưới các tên khác nhau; danh sách này cũng xuất hiện trong Samantapāsādikā, nơi có thêm những chi tiết thú vị. Để xem một khảo luận về các sứ mạng ấy, xem Mookherji, pp.33ff) (Ibid., 280; trong các bản văn phương bắc, tên Moggaliputtatissa được nêu là Upagupta. Chính vì Đại Kết Tập này mà Kathāvatthu được viết). Vào năm thứ mười tám triều đại của mình, theo yêu cầu của Devānampiyatissa, ông gửi Saṅghamittā đến Laṅkā cùng một nhánh của cây Bodhi lớn tại Buddhagayā (Mhv.xx.1). Trước đó ít lâu, thông qua người cháu Sumana, ông đã gửi một số xá-lợi của Đức Phật và bình bát của Đức Phật để được đặt trong các Thūpas ở Laṅkā (Mhv.xvii.10f).
Asoka trị vì ba mươi bảy năm (Mhv.xx.6). Về cuối đời, ông được gọi là Dhammāsoka vì những việc mộ đạo của mình (Mhv.v.189). Dīpavaṁsa nhiều nơi nêu tên ông là Piyadassī, chẳng hạn vi.1, 2, 25. Danh hiệu Devānampiya mà Asoka dùng trong các bia ký của mình cũng được Tissa, người cùng thời với Asoka ở Ceylon, và Dasaratha, cháu nội của Asoka, sử dụng (Nāgarjunī Hill Cave Inscription). Danh hiệu ấy cũng được các vua khác ở Ceylon dùng: Vaṅkanāsikatissa, Gajabāhukagāminī và Mahallakanāga (Ep. Zeyl. i.60.f).
Các biên niên sử nói rằng Asoka và Devānampiyatissa của Ceylon đã là bạn hữu – dù họ chưa từng gặp nhau – ngay cả trước sứ mạng của Mahinda đến Ceylon. Tissa đã gửi cho ông nhiều tặng phẩm như một cử chỉ thân hữu, và Asoka đáp lại lễ nghĩa ấy. Ông phái một sứ đoàn gồm các đại thần được chọn của mình, mang theo những tặng phẩm huy hoàng kỳ diệu, để Tissa có thể thực hiện một lễ đăng quang lần thứ hai; và các sứ giả được chỉ thị truyền thông điệp đặc biệt này cho nhà vua: “Ta đã quy y Đức Phật, Pháp và Tăng đoàn, và tuyên bố mình là một người theo tôn giáo của Sākyaputta. Vậy ngươi cũng hãy, hỡi bậc tối thắng trong loài người, chuyển tâm mình với lòng tin, tìm nơi nương tựa nơi những báu vật tối thượng này.” (Mhv.xi.18-36)
Milindapañha (p.121) nhắc đến một cuộc gặp giữa Asoka và một kỹ nữ ở Pāṭaliputta, Biṇḍumatī, người đã làm cho nước sông Ganges chảy ngược để cho nhà vua thấy sức mạnh của một Hành động Chân thật. Theo chú giải Petavatthu (244ff), có một vị vua của Suraṭṭha tên Piṅgala, thường đến thăm Asoka để cố vấn cho ông. Có lẽ ông ấy là một người bạn cũ hoặc thầy cũ của nhà vua.
Asoka được gọi là một dīpacakkavatti, đối lập với các padesarājās như Bimbisāra và Pasenadi (Vin-a.ii.309).
Asoka có ba cung điện cho ba mùa: Mahā Sappika, Moragīva và Maṅgala (Ras.i.93).
02. Asoka 02 redirect
Redirect target: Kāḷāsoka
Asoka 02. See Kāḷāsoka.
Chưa dịch.
03. Asoka 03 redirect
Asoka 03. See Vītāsoka.
Chưa dịch.
04. Asoka 04 draft
Asoka 04. A Brahmin in the time of Kassapa Buddha. He provided eight meals daily for the monks and entrusted the distribution of them to his serving-woman Bīraṇī. Mhv.xxvii.11.
05. Asoka 05 draft
Asoka 05. Attendant to Vipassī Buddha (Ja.i.41; Bv.xx.28). He was once ill and was cured by a doctor who, in this age, was Tikicchaka Thera (Tekicchakānī Thera). Ap.i.190; Thaga.i.442.
Asoka 05. Thị giả của Vipassī Buddha (Ja.i.41; Bv.xx.28). Một lần ông bị bệnh và được một thầy thuốc chữa khỏi; trong thời đại này, vị thầy thuốc ấy là Tikicchaka Thera (Tekicchakānī Thera). Ap.i.190; Thaga.i.442.
06. Asoka 06 draft
Asoka 06. The chief disciple of the future Metteyya Buddha (Anāgatavaṁsa. v.97). According to the Mahā Vaṁsa (xxxii.81) he should be identified with Duṭṭhagāmaṇī.
Asoka 06. Vị đệ tử đứng đầu của Metteyya Buddha trong tương lai (Anāgatavaṁsa. v.97). Theo Mahā Vaṁsa (xxxii.81), vị này nên được đồng nhất với Duṭṭhagāmaṇī.
07. Asoka 07 draft
Asoka 07. A monk of Ñātikā. Once when the Buddha was staying at Ñātikā in the Giñjakāvasatha, Ānanda mentions to the Buddha that Asoka Thera had died, and asks where he had gone. The Buddha tells him that Asoka was an Arahant and had realised Nibbāna. SN.i.358.
Asoka 07. Một vị sư ở Ñātikā. Một lần, khi Đức Phật đang ở Ñātikā trong Giñjakāvasatha, Ānanda thưa với Đức Phật rằng Asoka Thera đã qua đời, và hỏi vị ấy đã đi về đâu. Đức Phật nói với ông rằng Asoka là một Arahant và đã chứng ngộ Nibbāna. SN.i.358.
08. Asoka 08 redirect
Redirect target: Anoma 07
Asoka 08. See Anoma (7).
Chưa dịch.
09. Asoka 09 draft
Asoka 09. A mountain near Himavā. There, in the time of Sumedha Buddha, Vissakamma built a hermitage. Ap.ii.342.
Asoka 09. Một ngọn núi gần Himavā. Tại đó, vào thời Sumedha Buddha, Vissakamma xây một ẩn thất. Ap.ii.342.
01. Asokā 01 draft
Asokā 01. A nun of Ñātikā. When Ānanda announces her death to the Buddha at Ñātikā in the Giñjakāvasatha, and inquires where she had been born, the Buddha says that she had been reborn spontaneously in the Suddhāvāsā, there to pass away, destined never to return. SN.v.358.
Asokā 01. Một Tỳ-kheo-ni ở Ñātikā. Khi Ānanda báo tin bà qua đời cho Đức Phật tại Ñātikā trong Giñjakāvasatha, và hỏi bà đã sinh về đâu, Đức Phật nói rằng bà đã hóa sinh trong Suddhāvāsā, tại đó sẽ qua đời, được định không bao giờ trở lại. SN.v.358.