Bimbisāra draft
Bimbisāra. King of Magadha and patron of the Buddha. He ascended the throne at the age of fifteen and reigned in Rājagaha for fifty-two years. The Buddha was five years older than Bimbisāra, and it was not until fifteen years after his accession that Bimbisāra heard the Buddha preach and was converted by him. It is said that the two were friends in their youth owing to the friendship which existed between their fathers (Mhv.ii.25ff.; Dpv.iii.50ff). Bimbisāra’s father was called Bhāti (Mhvṭ.137; Dpv.iii.52); according to Tibetan sources he was called Mahā Paduma and his Mother Bimbī (Rockhill, op.cit., 16).
But according to the Pabbajāsutta the first meeting between the Buddha and Bimbisāra took place in Rājagaha under the Paṇḍava pabbata, only after the Buddha’s Renunciation (Snp.vs.405ff.; also Ja.i.66 and Dhpa.i.85; also Rockhill, p. 27). The king, seeing the young ascetic pass below the palace windows, sent messengers after him. On learning, that he was resting after his meal, Bimbisāra followed him and offered him a place in his court. This the Buddha refused, revealing his identity. The Commentary adds that Bimbisāra wished him success in his quest and asked him to visit first Rājagaha as soon as he had attained Awakening (Snpa.ii.386). It was in fulfilment of this promise that the Buddha visited Rājagaha immediately after his conversion of the Tebhātikajaṭilā. He stayed at the Suppatiṭṭha cetiya in Laṭṭhivanuyyāna, whither Bimbisāra, accompanied by twelve nahutas of householders, went to pay to him his respects. The Buddha preached to them, and eleven nahutas, with Bimbisāra at their head, became Sotāpannas. On the following day the Buddha and his large retinue of monks accepted the hospitality of Bimbisāra. Sakka, in the guise of a young man, preceded them to the palace, singing songs of glory of the Buddha. At the conclusion of the meal, Bimbisāra poured water from a golden jar on the Buddha’s hand and dedicated Veḷuvana for the use of him and of his monks (Vin.i.35ff).
It was this gift of Veḷuvana, which formed the model for Devānampiyatissa’s gift of the Mahā Meghavana to Mahinda (Mhv.xv.17). The gift of Veḷuvana was one of the incidents sculptured in the Relic chamber of the Mahā Thūpa (Mhv.xxx.80). It may have been in Veḷuvana that the king built for the monks a storeyed house, fully plastered (Vin.ii.154). With the attainment of Sotāpatti, the king declared that all the five ambitions of his life had been fulfilled: that he might become king, that the Buddha might visit his realm, that he might wait on the Buddha, that the Buddha might teach him the doctrine, that he might understand it (Vin.i.36). The king became a Sotāpanna after listening to the Mahā Nāradajātaka according to Bva.p.18f.
From this moment up till the time of his death, a period of thirty-seven years, Bimbisāra did all in his power to help the new religion and to further its growth. He set an example to his subjects in the practice of the precepts by taking the uposatha vows on six days, of each month (Pv-a.209).
Bimbisāra’s chief queen was Kosaladevī (q.v.), daughter of Mahā Kosala and sister of Pasenadi. On the day of her marriage she received, as part of her dowry, a village in Kāsi, for her bath money. Her son was Ajātasattu (also Ja.iii.121). Bimbisāra had other wives as well; Khemā, who, at first, would not even visit the Buddha till enticed by Bimbisāra’s descriptions of the beauties of Veḷuvana; and the courtesan Padumavatī, who was brought from Ujjenī, with the help of a Yakkha, so that Rājagaha might not lack a Nagarasobhinī. Both these later became nuns. Padumavatī’s son was Abhaya. Bimbisāra had another son by Ambapālī, known as Vimala Koṇḍañña, and two others, by different wives, known as Sīlava and Jayasena. A daughter, Cundī, is also mentioned.
Bimbisāra’s death, according to the Commentaries, was a sad one (e.g., DNa.i.135 ff.; see also Vin.ii.190f). Soothsayers had predicted, before the birth of Ajātasattu, that he would bring about the death of his father, for which reason his mother had wished to bring about an abortion. But Bimbisāra would not hear of this, and when the boy was born, treated him with the greatest affection (for details see Ajātasattu). When the prince came of age, Devadatta, by an exhibition of his iddhi-power, won him over to his side and persuaded him to encompass the death of his father, Bimbisāra’s patronage of the Buddha being the greatest obstacle in the path of Devadatta. The plot was discovered, and Bimbisāra’s ministers advised him to kill Ajātasattu, Devadatta and their associates. But Bimbisāra sent for Ajātasattu and, on hearing that he desired power, abdicated in his favour. Devadatta chided Ajātasattu for a fool. “You are like a man who puts a skin over a drum in which is a rat,” and he urged on Ajātasattu the need for the destruction of Bimbisāra.
But no weapon could injure Bimbisāra (probably because he was a Sotāpanna, he also had the power of judging the status of anyone by his voice – e.g., in the case of Kumbhaghosa, Dhpa.i.233), it was therefore decided that he should be starved to death, and with this end in view he was imprisoned in a hot house (tāpanageha) with orders that none but the mother of Ajātasattu should visit him. On her visits she took with her a golden vessel filled with food which she concealed in her clothes. When this was discovered she took food in her head dress (molī), and, later, she was obliged to take what food she could conceal in her footgear. But all these ways were discovered, and then the queen visited Bimbisāra after having bathed in scented water and smeared her person with catumadhura (the four kinds of sweets). The king licked her person and that was his only sustenance. In the end the visits of the queen were forbidden; but the king continued to live by walking about his cell meditating. Ajātasattu, hearing of this, sent barbers to cut open his feet, fill the wounds with salt and vinegar, and burn them with coals. It is said that when the barbers appeared Bimbisāra thought his son had relented and had sent them to shave him and cut his hair. But on learning their real purpose, he showed not the least resentment and let them do their work, much against their will (in a previous birth he had walked about in the courtyard of a cetiya with shoes on, hence this punishment)! Soon after, Bimbisāra died, and was reborn in the Cātummahārājika world as a Yakkha named Janavasabha, in the retinue of Vessavaṇa. The Janavasabhasutta records an account of a visit paid by Janavasabha to the Buddha some time after.
A son was born to Ajātasattu on the day of Bimbisāra’s death. The joy be experienced at the birth of his son made him realize something of the affection his own father must have felt for him, and he questioned his mother. She told him stories of his childhood, and he repented, rather belatedly, of his folly and cruelty. Soon after, his mother died of grief, and her death gave rise to the protracted war between Ajātasattu and Pasenadi, as mentioned elsewhere (Ja.ii.237, 403).
The books contain no mention of any special sermons preached by the Buddha to Bimbisāra nor of any questions asked by him of the Buddha. When he heard that the Buddha intended to perform a miracle, although he had ordered his disciples to refrain from doing so, Bimbisāra had doubts about the propriety of this and questioned the Buddha who set his doubts at rest (Dhpa.iii.204; Ja.iii.263f.). It was also at the request of Bimbisāra that the Buddha established the custom of the monks assembling on the first, eighth, and either the fourteenth or fifteenth days of each month (Vin.i.101f.).
Perhaps, like Anāthapiṇḍika, his equal in devotion to the Buddha, he refrained from giving the Buddha extra trouble, or perhaps the affairs of his kingdom, which was three hundred leagues in extent, did not permit him enough leisure for frequent visits to the Buddha (Dhpa.iii.205; the kingdom included eighty thousand villages, gāma, Vin.i.179).
It is said that he once visited four monks – Godhika, Subāhu, Valliya and Uttiya – and invited them to spend the rainy season at Rājagaha. He built for them four huts, but forgot to have them roofed, with the result that the gods withheld the rains until the king remembered the omission (Thaga.i.125). He similarly forgot his promise to give Pilindavaccha a parkkeeper, if the Buddha would sanction such a gift. Five hundred days later he remembered his promise and to make amends, gave five hundred parkkeepers with a special village for their residence, called Ārāmikagāma or Pilindagāma (Vin.i.207f.).
Bimbisāra’s affection for the Buddha was unbounded. When the Licchavīs sent Mahāli, who was a member of Bimbisāra’s retinue, to beg the Buddha to visit Vesālī, Bimbisāra did not himself try to persuade the Buddha to do so, but when the Buddha agreed to go he repaired the whole road from Rājagaha to the Ganges – a distance of five leagues – for the Buddha to walk upon; he erected a rest house at the end of each league, and spread flowers of five different colours knee deep along the whole way. Two parasols were provided for the Buddha and one for each monk. The king himself accompanied the Buddha in order to look after him, offering him flowers and perfume and all requisites throughout the journey, which lasted five days. Arrived at the river, he fastened two boats together decked with flowers and jewels and followed the Buddha’s boat into the water up to his neck. When the Buddha had gone, the king set up an encampment on the river bank, awaiting his return; he then escorted him back to Rājagaha with similar pomp and ceremony (Dhpa.iii.438 ff).
Great cordiality existed between Bimbisāra and Pasenadi. They were connected by marriage, each having married a sister of the other. Pasenadi once visited Bimbisāra in order to obtain from him a person of unbounded wealth (amitabhoga) for his kingdom. Bimbisāra had five such – Jotiya, Jaṭila, Meṇḍaka, Puṇṇaka and Kākavaliya; but Pasenadi had none. The request was granted, and Meṇḍaka’s son, Dhanañjaya, was sent back to Kosala with Pasenadi (Dhpa.i.385f.; ANa.i.220). Some of these were richer than Bimbisāra, e.g., Jotiya (q.v.), whose house was built entirely of jewels while the king’s palace was of wood; but the king showed no jealousy (Dhpa.iv.211).
Bimbisāra also maintained friendly relations with other kings, such as Pukkusāti, king of Takkasilā, Caṇḍappajjota, king of Ujjenī, to whom he sent his own physician Jīvaka to tend in his illness – and Rudrāyaṇa of Roruka (Divy.545).
Among the ministers and personal retinue of Bimbisāra are mentioned Soṇa Koḷivisa, the flower-gatherer Sumana who supplied the king with eight measures of jasmine flowers, the minister Koḷiya, the treasurer Kumbhaghosaka and his physician Jīvaka. The last named was discovered for him by the prince Abhaya when he was suffering from a fistula. The king’s garments were stained with blood and his queens mocked him. Jīvaka cured the king with one single anointing; the king offered him the ornaments of the five hundred women of the palace, and when he refused to take these, he was appointed physician to the king, the women of the seraglio and the fraternity of monks under the Buddha (Vin.i.272f).
When Dhammadinnā wished to leave the world, Bimbisāra gave her, at her husband’s request, a golden palanquin and allowed her to go round the city in procession (MNa.i.516).
Bimbisāra is generally referred to as Seniya Bimbisāra. The Commentaries explain Seniya as meaning “possessed of a large following” or as “belonging to the Seniyagotta,” and Bimbisāra as meaning “of a golden colour,” bimbī meaning gold (e.g., Uda.104). According to Tibetan sources, Bimbī was the name of his mother, and from this his own name was derived; but another reason was that he was radiant like the morning sun (Rockhill 16, see also MNa.i.292).
In the time of Phussa Buddha, when the Buddha’s three step-brothers, sons of King Jayasena, obtained their father’s leave to entertain the Buddha for three months, Bimbisāra, then head of a certain district, looked after all the arrangements. His associates in this task were born as Petas, and he gave alms to the Buddha in their name in order to relieve their sufferings.
See Tirokuḍḍasutta, also Pv-a.21ff.; for his intercession on behalf of another peta. see Pv-a.89.
During his lifetime, Bimbisāra was considered the happiest of men, but the Buddha declared (e.g., MN.i.95) that he himself was far happier than the king.
The kahāpaṇa in use in Rājagaha during Bimbisāra’s time was the standard of money adopted by the Buddha in the formation of those rules into which the matter of money entered (Vin-a.ii.297).
Bimbisāra had a white banner and one of his epithets was Paṇḍaraketu (Thag.vs.64; Thaga.i.147). Nothing is said about his future destiny, but he is represented in the Janavasabhasutta as expressing the wish to become a Sakadāgāmī, and this wish may have been fulfilled (DN.ii.206).
Vua của Magadha và là người bảo trợ của Đức Phật. Ông lên ngôi vào lúc mười lăm tuổi và trị vì ở Rājagaha trong năm mươi hai năm. Đức Phật lớn hơn Bimbisāra năm tuổi, và phải đến mười lăm năm sau khi ông lên ngôi, Bimbisāra mới được nghe Đức Phật thuyết pháp và được ngài hóa độ. Người ta nói rằng hai người là bạn thời trẻ nhờ vào tình bạn đã có giữa những người cha của họ (Mhv.ii.25ff.; Dpv.iii.50ff). Cha của Bimbisāra tên là Bhāti (Mhvṭ.137; Dpv.iii.52); theo các nguồn tài liệu Tây Tạng, ông có tên là Mahā Paduma và mẹ ông là Bimbī (Rockhill, op.cit., 16).
Nhưng theo Pabbajāsutta, cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Đức Phật và Bimbisāra diễn ra ở Rājagaha dưới núi Paṇḍava (pabbata), chỉ sau khi Đức Phật xuất gia (Snp.vs.405ff.; cũng xem Ja.i.66 và Dhpa.i.85; cũng xem Rockhill, p. 27). Nhà vua, khi nhìn thấy vị sa-môn trẻ đi qua dưới các cửa sổ cung điện, đã phái sứ giả đi theo ngài. Khi biết rằng ngài đang nghỉ ngơi sau bữa ăn, Bimbisāra đã đi theo ngài và đề nghị ngài một vị trí trong triều đình của mình. Đức Phật đã từ chối điều này, tiết lộ danh tính của mình. Bản Chú giải nói thêm rằng Bimbisāra đã chúc ngài thành công trong công cuộc tìm kiếm của mình và thỉnh cầu ngài hãy đến thăm Rājagaha đầu tiên ngay sau khi ngài đạt được Giác ngộ (Snpa.ii.386). Chính để thực hiện lời hứa này mà Đức Phật đã đến thăm Rājagaha ngay sau khi ngài hóa độ các Tebhātikajaṭilā. Ngài lưu lại tại cetiya Suppatiṭṭha ở Laṭṭhivanuyyāna, nơi Bimbisāra, cùng với mười hai nahuta gia chủ, đã đến để bày tỏ lòng tôn kính với ngài. Đức Phật đã thuyết pháp cho họ, và mười một nahuta, với Bimbisāra đứng đầu, đã trở thành những vị Sotāpanna (bậc Dự lưu). Vào ngày hôm sau, Đức Phật cùng đoàn tỳ-kheo tùy tùng đông đảo của ngài đã thọ nhận sự tiếp đãi của Bimbisāra. Sakka, trong hóa trang của một thanh niên, đi trước họ đến cung điện, hát những bài ca ca ngợi Đức Phật. Vào cuối bữa ăn, Bimbisāra rót nước từ một chiếc bình vàng lên tay Đức Phật và dâng cúng Veḷuvana cho ngài và các tỳ-kheo của ngài sử dụng (Vin.i.35ff).
Chính sự dâng cúng Veḷuvana này đã hình thành nên kiểu mẫu cho sự dâng cúng Mahā Meghavana của Devānampiyatissa cho Mahinda (Mhv.xv.17). Việc dâng cúng Veḷuvana là một trong những sự kiện được điêu khắc trong phòng Xá-lợi của Mahā Thūpa (Mhv.xxx.80). Có lẽ chính ở Veḷuvana, nhà vua đã xây dựng cho các tỳ-kheo một ngôi nhà nhiều tầng, được trát vữa hoàn toàn (Vin.ii.154). Cùng với việc đạt được Sotāpatti, nhà vua tuyên bố rằng tất cả năm tham vọng trong đời ông đã được hoàn thành: rằng ông có thể trở thành vua, rằng Đức Phật có thể đến thăm vương quốc của ông, rằng ông có thể hầu hạ Đức Phật, rằng Đức Phật có thể dạy cho ông giáo pháp, rằng ông có thể thấu hiểu nó (Vin.i.36). Nhà vua đã trở thành một Sotāpanna sau khi nghe Mahā Nāradajātaka theo Bva.p.18f.
Từ khoảnh khắc này cho đến lúc băng hà, một khoảng thời gian dài ba mươi bảy năm, Bimbisāra đã làm tất cả những gì trong khả năng của mình để giúp đỡ tôn giáo mới và thúc đẩy sự phát triển của nó. Ông đã làm gương cho các thần dân của mình trong việc thực hành các giới luật bằng cách thọ trì các lời nguyện uposatha trong sáu ngày của mỗi tháng (Pv-a.209).
Hoàng hậu chính của Bimbisāra là Kosaladevī (q.v.), con gái của Mahā Kosala và là em gái của Pasenadi. Vào ngày cưới, bà nhận được, như một phần của của hồi môn, một ngôi làng ở Kāsi, để làm tiền tắm gội cho bà. Con trai bà là Ajātasattu (cũng xem Ja.iii.121). Bimbisāra cũng có những người vợ khác; Khemā, người lúc đầu thậm chí không muốn đến thăm Đức Phật cho đến khi bị dụ dỗ bởi những lời mô tả của Bimbisāra về vẻ đẹp của Veḷuvana; và kỹ nữ Padumavatī, người được đưa đến từ Ujjenī, với sự giúp đỡ của một Yakkha, để Rājagaha không thiếu một Nagarasobhinī. Cả hai người này sau đó đều trở thành Tỳ-kheo-ni. Con trai của Padumavatī là Abhaya. Bimbisāra có một người con trai khác với Ambapālī, được biết đến là Vimala Koṇḍañña, và hai người khác, với những người vợ khác nhau, được biết đến là Sīlava và Jayasena. Một người con gái, Cundī, cũng được nhắc đến.
Cái chết của Bimbisāra, theo các bản Chú giải, là một cái chết bi thảm (e.g., DNa.i.135 ff.; xem thêm Vin.ii.190f). Các thầy bói đã tiên đoán, trước khi Ajātasattu ra đời, rằng cậu sẽ gây ra cái chết của cha mình, vì lý do đó mẹ cậu đã muốn phá thai. Nhưng Bimbisāra không muốn nghe điều này, và khi cậu bé được sinh ra, ông đã đối xử với cậu bằng tình cảm lớn lao nhất (để biết chi tiết xem Ajātasattu). Khi vị vương tử đến tuổi trưởng thành, Devadatta, bằng một sự phô diễn sức mạnh iddhi (thần thông), đã lôi kéo cậu về phía mình và thuyết phục cậu bao vây giết cha mình, sự bảo trợ của Bimbisāra đối với Đức Phật là trở ngại lớn nhất trên con đường của Devadatta. Âm mưu bị phát hiện, và các quan đại thần của Bimbisāra đã khuyên ông nên giết Ajātasattu, Devadatta và những kẻ đồng lõa của họ. Nhưng Bimbisāra đã cho gọi Ajātasattu và, khi nghe nói rằng cậu khao khát quyền lực, ông đã thoái vị nhường ngôi cho cậu. Devadatta mắng mỏ Ajātasattu vì là một kẻ ngốc. "Ngài giống như một người đặt một lớp da lên một chiếc trống mà trong đó có một con chuột," và ông thúc giục Ajātasattu sự cần thiết của việc tiêu diệt Bimbisāra.
Nhưng không vũ khí nào có thể làm tổn thương Bimbisāra (có lẽ vì ông là một Sotāpanna, ông cũng có khả năng đánh giá trạng thái của bất kỳ ai bằng giọng nói của họ – e.g., trong trường hợp của Kumbhaghosa, Dhpa.i.233), vì vậy người ta quyết định rằng ông phải bị bỏ đói đến chết, và với mục đích này, ông đã bị giam trong một ngôi nhà nóng (tāpanageha) với lệnh rằng không ai trừ mẹ của Ajātasattu được đến thăm ông. Trong các chuyến thăm của mình, bà mang theo một chiếc bình vàng đựng đầy thức ăn mà bà giấu trong quần áo. Khi việc này bị phát hiện, bà đã giấu thức ăn trong búi tóc (molī) của mình, và sau đó, bà buộc phải giấu thức ăn trong giày dép. Nhưng tất cả những cách này đều bị phát hiện, và sau đó hoàng hậu đến thăm Bimbisāra sau khi đã tắm trong nước thơm và bôi lên người bằng catumadhura (bốn loại đồ ngọt). Nhà vua đã liếm thân bà và đó là sự nuôi dưỡng duy nhất của ông. Cuối cùng các chuyến thăm của hoàng hậu bị cấm; nhưng nhà vua vẫn tiếp tục sống bằng cách đi lại trong phòng giam của mình để thiền định. Ajātasattu, nghe thấy điều này, đã cử thợ cạo đến cắt mở bàn chân của ông, rắc muối và giấm vào vết thương, và đốt chúng bằng than. Người ta nói rằng khi những người thợ cạo xuất hiện, Bimbisāra nghĩ rằng con trai mình đã dịu lại và cử họ đến để cạo râu và cắt tóc cho ông. Nhưng khi biết được mục đích thực sự của họ, ông không hề tỏ ra oán giận một chút nào và để họ làm công việc của mình, rất trái với ý muốn của họ (trong một tiền kiếp ông đã đi dạo trong sân của một cetiya với đôi giày trên chân, do đó có hình phạt này)! Ngay sau đó, Bimbisāra băng hà, và được tái sinh vào cõi Cātummahārājika với tư cách là một Yakkha tên là Janavasabha, trong đoàn tùy tùng của Vessavaṇa. Janavasabhasutta ghi lại một lời kể về một chuyến thăm mà Janavasabha đã đến gặp Đức Phật một thời gian sau đó.
Một cậu con trai đã được sinh ra cho Ajātasattu vào ngày mất của Bimbisāra. Niềm vui mừng mà ông cảm thấy trước sự ra đời của con trai mình đã khiến ông nhận ra phần nào tình cảm mà chính cha ông hẳn đã dành cho ông, và ông đã hỏi mẹ mình. Bà kể cho ông nghe những câu chuyện về tuổi thơ của ông, và ông đã hối hận, dù khá muộn màng, về sự ngu xuẩn và tàn ác của mình. Ngay sau đó, mẹ ông đã qua đời vì đau buồn, và cái chết của bà đã làm nảy sinh cuộc chiến tranh kéo dài giữa Ajātasattu và Pasenadi, như đã đề cập ở một nơi khác (Ja.ii.237, 403).
Các cuốn sách không đề cập đến bất kỳ bài pháp đặc biệt nào được Đức Phật thuyết cho Bimbisāra cũng như bất kỳ câu hỏi nào được ông hỏi Đức Phật. Khi ông nghe nói rằng Đức Phật định thực hiện một phép thần thông, mặc dù ngài đã ra lệnh cho các đệ tử của mình không được làm như vậy, Bimbisāra đã có những nghi ngờ về tính đúng đắn của việc này và đã hỏi Đức Phật, người đã xóa bỏ những nghi ngờ của ông (Dhpa.iii.204; Ja.iii.263f.). Cũng theo thỉnh cầu của Bimbisāra mà Đức Phật đã thiết lập phong tục các tỳ-kheo tụ họp vào ngày mùng một, mùng tám, và ngày thứ mười bốn hoặc mười lăm của mỗi tháng (Vin.i.101f.).
Có lẽ, giống như Anāthapiṇḍika, người ngang hàng với ông về lòng sùng đạo đối với Đức Phật, ông đã không muốn làm phiền Đức Phật thêm, hoặc có lẽ các công việc của vương quốc ông, vốn rộng ba trăm do-tuần, đã không cho phép ông có đủ thời gian rảnh rỗi để thường xuyên đến thăm Đức Phật (Dhpa.iii.205; vương quốc bao gồm tám mươi ngàn ngôi làng, gāma, Vin.i.179).
Người ta nói rằng có lần ông đã đến thăm bốn vị tỳ-kheo – Godhika, Subāhu, Valliya và Uttiya – và mời họ trải qua mùa an cư tại Rājagaha. Ông đã xây cho họ bốn túp lều, nhưng lại quên lợp mái cho chúng, dẫn đến việc các vị thần giữ mưa lại cho đến khi nhà vua nhớ ra sự thiếu sót này (Thaga.i.125). Tương tự, ông đã quên lời hứa sẽ cho Pilindavaccha một người trông coi công viên, nếu Đức Phật chấp thuận một món quà như vậy. Năm trăm ngày sau, ông nhớ lại lời hứa của mình và để chuộc lỗi, đã ban năm trăm người trông coi công viên cùng với một ngôi làng đặc biệt cho nơi ở của họ, gọi là Ārāmikagāma hoặc Pilindagāma (Vin.i.207f.).
Tình cảm của Bimbisāra dành cho Đức Phật là vô bờ bến. Khi những người Licchavī cử Mahāli, người từng là một thành viên trong đoàn tùy tùng của Bimbisāra, đến thỉnh cầu Đức Phật đến thăm Vesālī, Bimbisāra đã không tự mình cố gắng thuyết phục Đức Phật làm như vậy, nhưng khi Đức Phật đồng ý đi, ông đã sửa chữa toàn bộ con đường từ Rājagaha đến sông Ganges – một khoảng cách dài năm do-tuần – để Đức Phật bước đi; ông đã dựng một nhà nghỉ ở cuối mỗi do-tuần, và rải các loại hoa có năm màu khác nhau ngập đến đầu gối dọc theo toàn bộ quãng đường. Hai chiếc lọng được cung cấp cho Đức Phật và một chiếc cho mỗi vị tỳ-kheo. Bản thân nhà vua cũng tháp tùng Đức Phật để chăm sóc ngài, dâng cúng cho ngài hoa và nước hoa cùng mọi vật dụng trong suốt cuộc hành trình kéo dài năm ngày. Khi đến dòng sông, ông buộc hai chiếc thuyền lại với nhau, trang hoàng bằng hoa và châu báu, và theo thuyền của Đức Phật xuống nước cho đến khi nước ngập đến cổ ông. Khi Đức Phật đã đi, nhà vua thiết lập một doanh trại trên bờ sông, chờ đợi sự trở về của ngài; sau đó ông hộ tống ngài trở lại Rājagaha với sự tráng lệ và nghi lễ tương tự (Dhpa.iii.438 ff).
Sự thân ái tuyệt vời đã tồn tại giữa Bimbisāra và Pasenadi. Họ có quan hệ với nhau bằng hôn nhân, mỗi người đã kết hôn với một người em gái của người kia. Pasenadi đã có lần đến thăm Bimbisāra để xin ông một người có tài sản vô biên (amitabhoga) cho vương quốc của mình. Bimbisāra có năm người như vậy – Jotiya, Jaṭila, Meṇḍaka, Puṇṇaka và Kākavaliya; nhưng Pasenadi thì không có ai. Thỉnh cầu được chấp nhận, và con trai của Meṇḍaka, Dhanañjaya, đã được đưa trở lại Kosala cùng với Pasenadi (Dhpa.i.385f.; ANa.i.220). Vài người trong số này còn giàu hơn cả Bimbisāra, e.g., Jotiya (q.v.), người có ngôi nhà được xây hoàn toàn bằng ngọc báu trong khi cung điện của nhà vua bằng gỗ; nhưng nhà vua không hề tỏ ra ghen tị (Dhpa.iv.211).
Bimbisāra cũng duy trì quan hệ thân thiện với các vị vua khác, chẳng hạn như Pukkusāti, vua của Takkasilā, Caṇḍappajjota, vua của Ujjenī, người mà ông đã cử ngự y Jīvaka của chính mình đến chăm sóc trong lúc ông lâm bệnh – và Rudrāyaṇa của Roruka (Divy.545).
Trong số các quan đại thần và tùy tùng cá nhân của Bimbisāra có nhắc đến Soṇa Koḷivisa, người hái hoa Sumana, người cung cấp cho nhà vua tám đấu hoa nhài, đại thần Koḷiya, thủ quỹ Kumbhaghosaka và ngự y của ông là Jīvaka. Người cuối cùng được nhắc đến đã được vương tử Abhaya phát hiện cho ông khi ông đang bị mắc bệnh rò hậu môn. Quần áo của nhà vua bị dính máu và các hoàng hậu của ông đã chế giễu ông. Jīvaka đã chữa khỏi cho nhà vua chỉ bằng một lần bôi thuốc; nhà vua đã ban cho ông những đồ trang sức của năm trăm người phụ nữ trong cung điện, và khi ông từ chối nhận những thứ này, ông đã được bổ nhiệm làm ngự y cho nhà vua, cho những người phụ nữ trong hậu cung và cho hội chúng tỳ-kheo dưới quyền Đức Phật (Vin.i.272f).
Khi Dhammadinnā muốn từ bỏ thế tục, Bimbisāra đã ban cho bà, theo thỉnh cầu của chồng bà, một chiếc kiệu vàng và cho phép bà đi quanh thành phố trong một đoàn rước (MNa.i.516).
Bimbisāra thường được gọi là Seniya Bimbisāra. Các bản Chú giải giải thích Seniya với nghĩa là "sở hữu một đoàn tùy tùng lớn" hoặc là "thuộc về Seniyagotta," và Bimbisāra với nghĩa là "có màu vàng," bimbī có nghĩa là vàng (e.g., Uda.104). Theo các nguồn tài liệu Tây Tạng, Bimbī là tên mẹ của ông, và cái tên của chính ông được bắt nguồn từ tên này; nhưng một lý do khác là ông tỏa sáng rạng rỡ như mặt trời ban mai (Rockhill 16, xem thêm MNa.i.292).
Vào thời của Phussa Buddha, khi ba người em trai cùng cha khác mẹ của Đức Phật, là các con trai của Vua Jayasena, nhận được sự cho phép của cha họ để tiếp đãi Đức Phật trong ba tháng, Bimbisāra, khi đó là người đứng đầu một quận, đã lo liệu tất cả các sự sắp xếp. Những người cộng sự của ông trong nhiệm vụ này đã bị tái sinh làm ngạ quỷ (Petas), và ông đã cúng dường cho Đức Phật nhân danh họ nhằm làm giảm bớt những đau khổ của họ.
Xem Tirokuḍḍasutta, cũng xem Pv-a.21ff.; về sự cầu thay của ông vì lợi ích của một ngạ quỷ (peta) khác, xem Pv-a.89.
Trong suốt cuộc đời của mình, Bimbisāra được coi là người hạnh phúc nhất trong số những người đàn ông, nhưng Đức Phật đã tuyên bố (e.g., MN.i.95) rằng bản thân ngài hạnh phúc hơn nhà vua rất nhiều.
Đồng kahāpaṇa được sử dụng ở Rājagaha trong thời kỳ của Bimbisāra là tiêu chuẩn tiền tệ được Đức Phật chấp nhận trong việc hình thành những giới luật mà trong đó có liên quan đến vấn đề tiền bạc (Vin-a.ii.297).
Bimbisāra có một lá cờ hiệu màu trắng và một trong những danh hiệu của ông là Paṇḍaraketu (Thag.vs.64; Thaga.i.147). Không có điều gì được nói về số phận tương lai của ông, nhưng ông được miêu tả trong Janavasabhasutta là bày tỏ mong muốn trở thành một Sakadāgāmī, và mong muốn này có thể đã được hoàn thành (DN.ii.206).