Cātummahārājikā draft
Cātummahārājikā. The inhabitants of the lowest (Cātummahārājika) Deva world. This world derives its name from the Four Great Kings (Cattāro Mahā Rājāno) who dwell there as guardians of the four quarters: Dhataraṭṭha of the East, Virūḷhaka of the South, Virūpakkha of the West, and Vessavaṇa of the North (DN.ii.207f; iii.194f).
They keep large retinues consisting, respectively, of Gandhabbas, Kumbhaṇḍas, Nāgas and Yakkhas, all of whom dwell in the same world as their lords and accompany them on their travels. These kings are mentioned (DN.ii.257f) as having undertaken the protection of the Buddha from the moment of his conception in his mother’s womb, and in the Āṭānāṭiyasutta, they appear as protectors not only of the Buddha but also of his followers (See, e.g., Dhpa.ii.146; iii.96).
The Four Kings appear to have been regarded as recorders of the happenings in the assemblies of the Devas (DN.ii.225). On the eighth day of the lunar half-month, they send their councillors out into the world to discover if men cultivate righteousness and virtue; on the fourteenth day they send their sons, on the fifteenth day they themselves appear in the world, all these visits having the same purpose. Then, at the assembly of the Devas, they submit their report to the gods of Tāvatiṁsa, who rejoice or lament according as to whether men prosper in righteousness or not (AN.i.142f.; for more details see ANa.i.376f).
These four Gods surpass the other inhabitants of their worlds in ten ways – beauty, length of life, etc. – because their merit is greater than that of the others (AN.iv.242).
Besides these Regent Gods and their followers, other dwellers are to be found in their world – the Khiḍḍāpadosikā, the Manopadosikā, the Sitavalāhakā, the Uṇhavalāhakā, and the Devaputtas Candima and Suriya (Vibha.519; MNid-a.108).
Life in the Cātummahārājikā world lasts, according to human computation, ninety thousand years (DNa.ii.472, 647, but see Kv.207). Beings are born there as a result of various acts of piety and faith which, however, are based on motives not very exalted (AN.iv.60).
The Cātummahārājikā world is situated half-way up Mount Sineru. Some of the Devas of the world dwell in the mountain, others in the sky (on these gods see Moulton: Zoroastrianism 22-7, 242.)
Cātummahārājikā. Những cư dân của cõi Deva thấp nhất (Cātummahārājika). Cõi này lấy tên từ Tứ Đại Thiên Vương (Cattāro Mahā Rājāno), những vị cư ngụ ở đó với tư cách là người bảo vệ bốn phương: Dhataraṭṭha của phương Đông, Virūḷhaka của phương Nam, Virūpakkha của phương Tây, và Vessavaṇa của phương Bắc (DN.ii.207f; iii.194f).
Họ có những đoàn tùy tùng lớn bao gồm, theo thứ tự, là các Gandhabbas, Kumbhaṇḍas, Nāgas và Yakkhas, tất cả đều cư ngụ trong cùng một thế giới với các chúa tể của mình và tháp tùng họ trong những chuyến đi. Những vị vua này được đề cập (DN.ii.257f) là đã đảm nhận việc bảo vệ Đức Phật từ khoảnh khắc ngài được thụ thai trong bụng mẹ, và trong Āṭānāṭiyasutta, họ xuất hiện như những người bảo vệ không chỉ cho Đức Phật mà còn cho cả những tín đồ của ngài (Xem, vd, Dhpa.ii.146; iii.96).
Tứ Thiên Vương dường như được xem như là những người ghi chép lại các sự kiện trong những buổi tụ họp của chư thiên (DN.ii.225). Vào ngày thứ tám của nửa tháng âm lịch, họ phái các cố vấn của mình đi vào thế gian để khám phá xem con người có trau dồi sự chân chính và giới hạnh hay không; vào ngày thứ mười bốn họ phái những người con trai của mình, vào ngày thứ mười lăm chính họ sẽ xuất hiện ở thế gian, tất cả những chuyến đi này đều có cùng một mục đích. Sau đó, tại buổi tụ họp của chư thiên, họ đệ trình báo cáo của mình cho chư thiên Tāvatiṁsa, những vị này sẽ vui mừng hoặc than thở tùy theo việc con người có phát triển trong sự chân chính hay không (AN.i.142f.; để biết thêm chi tiết xem ANa.i.376f).
Bốn vị Thiên này vượt trội hơn những cư dân khác trong cõi giới của họ về mười phương diện – sắc đẹp, tuổi thọ, v.v. – bởi vì phước báu của họ lớn hơn những người khác (AN.iv.242).
Bên cạnh những vị Thiên Vương này và những người theo họ, còn có những cư dân khác có thể được tìm thấy trong cõi của họ – các Khiḍḍāpadosikā, Manopadosikā, Sitavalāhakā, Uṇhavalāhakā, và các thiên tử Candima và Suriya (Vibha.519; MNid-a.108).
Cuộc sống trong cõi Cātummahārājikā kéo dài, theo sự tính toán của con người, là chín mươi ngàn năm (DNa.ii.472, 647, nhưng xem Kv.207). Chúng sinh được sinh ra ở đó là do kết quả của những hành động đạo đức và đức tin khác nhau, tuy nhiên, được dựa trên những động cơ không quá cao cả (AN.iv.60).
Cõi Cātummahārājikā nằm ở lưng chừng Núi Sineru. Một số chư thiên của cõi giới này cư ngụ trên núi, một số khác ở trên bầu trời (về những vị thần này xem Moulton: Zoroastrianism 22-7, 242.)