Licchavī draft
Licchavī, Licchavīs. A powerful tribe of India in the time of the Buddha. They were certainly Khattiyas, for on that ground they claimed a share of the Buddha’s relics. DN.ii.165; according to the Mhv.i.283, etc., they belonged to the Vāśiṣṭha gotta; cp. the Mallas (q.v.), who are called Vāseṭṭhas.
Their capital was Vesālī, and they formed a part of the Vajjī confederacy, being often referred to as the Vajjians (q.v.). Their strength lay in their great unity; if one Licchavī fell ill, all the others would visit him. The whole tribe would join in any ceremony performed in the house of Licchavī, and they would all unite in honouring any distinguished visitors to their city (DNa.ii.519). They were beautiful to look at and wore brilliantly coloured garments, riding in brightly painted carriages (DN.ii.96; AN.iii.219: cp. Mhv.i.259). The Buddha once compared them to the gods of Tāvatiṁsa (DN.ii.96; also Dhpa.iii.280).
Though this would seem to indicate that they were very prosperous and rich, they do not appear to have lived in luxury and idleness. They are, on the contrary, spoken of (SN.ii.267f) as sleeping on straw couches, being strenuous and diligent and zealous in their service (as skilful hardy archers, says the Commentary). They also practised seven conditions of welfare (aparihānīyadhammā), which the Buddha claimed to have taught them at the Sārandadacetiya:
- (1) They held frequent public meetings of their tribe which they all attended;
- (2) they met together to make their decisions and carried out their undertakings in concord;
- (3) they upheld tradition and honoured their pledges;
- (4) they respected and supported their elders;
- (5) no women or girls were allowed to be taken by force or abduction;
- (6) they maintained and paid due respect to their places of worship;
- (7) they supported and fully protected the holy men (Arahants) among them (DN.ii.73f.; AN.iv.15f).
The young men among the Licchavīs were evidently fond of archery, for mention is made (AN.iii.76) of large numbers of them roving about in the Mahā Vana, with bows and arrows, the strings set, and surrounded by hounds. They were a martial people and fond of “sport,” but we find one of their Elders, Mahā Nāma, complaining of them to the Buddha: “The Licchavī youths are quick tempered, rough and greedy fellows; such presents as are sent by the members of their tribe – sugar cane, jujubes, sweet cakes, sweetmeats, etc. – they loot and eat; they slap the women and girls of their tribe on the back.” (AN.iii.76, the Lalitavistara is even more condemnatory). Violation of chastity was considered a serious offence among the Licchavīs, and the assembly would even give its consent to a husband’s request that his unfaithful wife should be murdered (Vin.iv.225).
According to the Buddhist books, the Licchavīs were devout followers of the Buddha and held him in the highest esteem. Five hundred Licchavīs once gave a garment each to Piṅgiyāni, because he recited a verse in praise of the Buddha (AN.iii.239). Even careless boys, referred to above as wandering about with hounds and bows and arrows, would lay aside their arms when they saw the Buddha seated under a tree and would surround him with clasped hands, eager to hear him (AN.iii.76). There were numerous shrines in Vesālī itself, several of which are mentioned by name: Cāpāla, Sattambaka, Bahuputta, Gotama, Sārandada and Udena. Buddhaghosa says that these shrines were originally Yakkha cetiyas, where various Yakkhas were worshipped, but that they were later converted into monasteries for the Buddha and his Saṅgha (e.g., Uda.322f). It is, however, apparent from the Buddhist books themselves (e.g., in the story of the general Sīha), that Vesālī was also a stronghold of the Jains. The Buddha visited Vesālī at least three times, and is frequently mentioned as staying in Kūṭāgārasālā (q.v.) in Mahā Vana. The first visit was in order to destroy the threefold panic of drought, sickness and non-human foes. It was probably this act which earned for the Buddha the gratitude of the Licchavīs. There the Licchavīs visited him in large numbers, sometimes disturbing the calm of the spot and obliging resident monks to seek peace in Gosiṅgasālavana near by (e.g., AN.v.133f). Once, five hundred Licchavīs invited the Buddha to a discussion held by them at the Sārandadacetiya regarding the five kinds of treasures. The Buddha went and gave his opinion (AN.iii.167f).
But not all the Licchavīs were followers of the Buddha. When Saccaka the Nigaṇṭha visited the Buddha at Mahā Vana, he was accompanied by five hundred Licchavīs, who did not all salute the Buddha as their teacher, but showed him only such respect as was due to an honoured stranger (MN.i.229; MNa.i.454 gives their reasons). Several eminent Licchavīs are specially mentioned by name as having visited and consulted the Buddha; among whom are Mahā Nāma, Sīha, Bhaddiya, Sāḷha, Abhaya, Paṇḍitakumāra, Nandaka, Mahāli and Ugga. Several Licchavīs, both men and women, joined the Saṅgha – e.g., the famous courtesan Ambapālī, Jentī, Sīhā and Vāsiṭṭhī, and, among monks, Añjanavaniya, Vajjiputta and Sambhūta.
The Licchavīs were greatly admired for their system of government. It was a republic (gaṇa, saṅgha), all the leading members of which were called rājā. According to Mhv.i.271, there were 68,000 rājās in Vesālī; the Jātakas (i.504; iii.1) speak of 7707; Dhpa.iii.436.
They held full and frequent assemblies at which problems affecting either the whole republic or individual members were fully discussed. When the assembly drum was heard, all left other duties and assembled immediately in the Santhāgārasālā (DNa.ii.517f). Sometimes, as appears from the story of the conversion of Sīha, religion was also discussed at these meetings. The rules of procedure adopted evidently resembled those followed in the upasampadā ordination of a monk. See DN.ii.76f., where the Buddha enjoins on the monks the observance of the same habits as practised by the Licchavīs. These are given at Vin.i.56 (VT.i.169f.).
Besides the rājās there were also numerous uparājās, senāpatis, and bhaṇḍāgārikas (Ja.iii.1). There was an elaborate judicial procedure by which any person charged with an offence was handed over, in turn, to the Vinicchayamahāmattas (inquirers), the Vohārikas (experts in law), Suttadharas (experts in tradition), the Aṭṭhakulakas (probably a judicial committee), the Senāpati, the Uparājā, and finally to the Rājā, who would inflict the proper sentence according to the paveṇipotthaka (DNa.ii.519).
In their political relationships with their neighbours, the Licchavīs seem to have been on friendly terms with Bimbisāra (q.v.), king of Magadha, and with Pasenadi, king of Kosala (See, e.g., MN.ii.101, where Pasenadi says this). Generally speaking, they were friendly also with the Mallas, though the story of Bandhula (q.v.) shows that a certain amount of rivalry existed between the two tribes.
After the death of Bimbisāra, Ajātasattu, in his desire for the expansion of Magadha, resolved to destroy the Licchavīs. He was probably partly influenced by his fear of his foster brother Abhayarājakumāra (q.v.), who had in him Licchavī blood. Buddhaghosa gives another story. (DNa.ii.516f.; ANa.ii.703; was the port Pāṭaligāma? see Uda.408). There was a port on the Ganges, extending over one yojana, half of which territory belonged to Ajātasattu, and the other half to the Licchavīs. Near by was a mountain, from which much fragrant material (? gandhabhaṇḍa) flowed into the river. While Ajātasattu was making preparations to claim his portion of this material, the Licchavīs would go before him and remove it all. This happened on several occasions, and Ajātasattu vowed vengeance. In order to discover what the Buddha thought of his chances of success, he sent to him his minister Vassakāra. The Buddha predicted (DN.ii.72ff) that as long as the Licchavīs remained united they were proof against any foe. Ajātasattu then decided to bring about disunion among them. He was successful in this, with the aid of Vassakāra (for details see Vassakāra). When Ajātasattu arrived at the gates of Vesālī, the Licchavīs, owing to their disunion, were unable to put up any opposition, and Ajātasattu captured the city without further trouble (DNa.ii.524). The degeneration may have set in earlier among the Licchavīs, for we find reference to their giving up their earlier austere habits and to their fondness for soft pillows, long sleep and other luxuries (SN.ii.268; see also Dhpa.iii.280, where they quarrel over a woman; cp. Vin-a.i.284). Their power and prosperity were probably also weakened by the plague and drought which had ravaged Vesālī.
The Commentaries contain a mythical account of the origin of the Licchavīs. (MNa.i.258; Khp-a. etc.; for a very comprehensive account of the Licchavīs, see Law, Kṣatriya Clans in Buddhist India, pp.1ff). The queen of Benares gave birth to a lump of flesh, and, wishing to avoid disgrace, her ladies in waiting put it in a sealed casket and threw it into the Ganges. A Deva wrote the king’s name on the casket, which was picked up by an ascetic, who tended the embryo until two children, a boy and a girl, emerged from it. The ascetic fed them with milk. Whatever entered the stomachs of the children could be seen as though the stomach were transparent, so that they appeared skinless (nicchavi); some said the skin was so thin (līnachavī) that the stomach and whatever entered it appeared as though sewn together. From this the children came to be called Licchavī, and, as they grew, were brought up by the villagers living near the hermitage. The other children disliked them, saying they were to be avoided (vajjitabbā) because of their quarrelsome disposition. When they were sixteen years old the villagers obtained land for them from the king, founded a town, and married them together. Their country came to be called Vajjī. They had sixteen pairs of twins, and their city had to be greatly enlarged – hence its name, Visālā or Vesālī.
Licchavī, Licchavīs. Một bộ tộc hùng mạnh ở Ấn Độ vào thời Đức Phật. Họ chắc chắn thuộc dòng Sát-đế-lỵ, vì với tư cách đó họ đã đòi một phần xá-lợi của Đức Phật. DN.ii.165; theo Mhv.i.283, v.v., họ thuộc gotta Vāśiṣṭha; cp. người Mallas (q.v.), được gọi là Vāseṭṭhas.
Thủ đô của họ là Vesālī, và họ là một phần của liên minh Vajjī, thường được nhắc đến là người Vajjians (q.v.). Sức mạnh của họ nằm ở sự đoàn kết lớn lao; nếu một người Licchavī bị ốm, tất cả những người khác sẽ đến thăm. Toàn bộ bộ tộc sẽ cùng tham gia bất kỳ lễ nghi nào được thực hiện trong nhà của người Licchavī, và họ đều nhất tề tôn kính bất kỳ vị khách danh dự nào đến thành phố của họ (DNa.ii.519). Họ đẹp đẽ và mặc những bộ áo màu sắc rực rỡ, cưỡi xe ngựa được sơn vẽ rực rỡ (DN.ii.96; AN.iii.219: cp. Mhv.i.259). Đức Phật một lần đã so sánh họ với chư thiên Tāvatiṁsa (DN.ii.96; cũng Dhpa.iii.280).
Dù điều này có vẻ cho thấy họ rất thịnh vượng và giàu có, họ dường như không sống trong xa hoa và nhàn rỗi. Ngược lại, họ được nói đến (SN.ii.267f) là ngủ trên giường rơm, chuyên cần siêng năng và nhiệt thành trong công việc (như những cung thủ thiện xạ dũng cảm, theo Chú giải). Họ cũng thực hành bảy điều kiện phồn thịnh (aparihānīyadhammā), mà Đức Phật tuyên bố đã dạy họ tại Sārandadacetiya:
- (1) Họ thường xuyên tổ chức các cuộc họp công khai của bộ tộc mà tất cả đều tham dự;
- (2) họ tập hợp lại để đưa ra quyết định và thực hiện các cam kết trong sự hòa hợp;
- (3) họ duy trì truyền thống và tôn trọng các cam kết của mình;
- (4) họ kính trọng và ủng hộ các vị trưởng thượng;
- (5) không cho phép phụ nữ hay cô gái nào bị bắt bằng vũ lực hay bắt cóc;
- (6) họ duy trì và tỏ lòng kính trọng đúng mực với các nơi thờ phụng;
- (7) họ ủng hộ và bảo vệ đầy đủ các bậc thánh nhân (Arahants) trong số họ (DN.ii.73f.; AN.iv.15f).
Các thanh niên trong số người Licchavī rõ ràng thích bắn cung, vì có đề cập (AN.iii.76) đến số đông trong số họ đi lang thang trong Mahā Vana, với cung tên, dây cung giương sẵn, và có chó săn vây quanh. Họ là một dân tộc thượng võ và thích "thể thao," nhưng ta thấy một vị Trưởng lão của họ, Mahā Nāma, phàn nàn với Đức Phật về họ: "Các thanh niên Licchavī là những kẻ nóng tính, thô lỗ và tham lam; những món quà như mía, táo tàu, bánh ngọt, đồ ngọt, v.v. được các thành viên trong bộ tộc gửi đến — họ cướp và ăn hết; họ đập lưng phụ nữ và trẻ gái trong bộ tộc." (AN.iii.76, Lalitavistara còn lên án mạnh hơn). Việc vi phạm trinh tiết được coi là tội nặng trong số người Licchavī, và hội đồng thậm chí sẽ chấp thuận yêu cầu của người chồng rằng người vợ không chung thủy của ông phải bị giết (Vin.iv.225).
Theo các sách Phật giáo, người Licchavī là những tín đồ thuần thành của Đức Phật và tôn kính ngài ở mức cao nhất. Năm trăm người Licchavī một lần mỗi người tặng một tấm y cho Piṅgiyāni vì ông đã đọc một bài kệ ca ngợi Đức Phật (AN.iii.239). Ngay cả những cậu bé bất cẩn, được nhắc đến ở trên là lang thang với chó và cung tên, cũng sẽ bỏ vũ khí xuống khi thấy Đức Phật ngồi dưới gốc cây và vây quanh ngài với hai tay chắp lại, háo hức muốn nghe ngài (AN.iii.76). Có nhiều điện thờ ở ngay trong Vesālī, một số được nhắc đến theo tên: Cāpāla, Sattambaka, Bahuputta, Gotama, Sārandada và Udena. Buddhaghosa nói rằng những điện thờ này vốn là các Yakkha cetiya, nơi nhiều Yakkha được thờ phụng, nhưng về sau được chuyển thành các tu viện cho Đức Phật và Tăng đoàn của ngài (vd., Uda.322f). Tuy nhiên, rõ ràng từ chính các sách Phật giáo (vd., trong câu chuyện về tướng quân Sīha) rằng Vesālī cũng là một thành trì của các tín đồ Kỳ-na giáo. Đức Phật đến thăm Vesālī ít nhất ba lần, và thường được đề cập là lưu trú tại Kūṭāgārasālā (q.v.) trong Mahā Vana. Lần viếng thăm đầu tiên là để xua tan ba tai họa: hạn hán, bệnh dịch và kẻ thù phi nhân. Có lẽ chính hành động này đã mang lại cho Đức Phật sự biết ơn của người Licchavī. Ở đó người Licchavī đến thăm ngài với số đông, đôi khi làm xáo trộn sự bình tĩnh của nơi này và buộc các tỳ-kheo cư trú phải tìm sự thanh thản ở Gosiṅgasālavana gần đó (vd., AN.v.133f). Một lần, năm trăm người Licchavī mời Đức Phật đến một cuộc thảo luận được họ tổ chức tại Sārandadacetiya về năm loại tài sản. Đức Phật đến và đưa ra ý kiến của ngài (AN.iii.167f).
Nhưng không phải tất cả người Licchavī đều là tín đồ của Đức Phật. Khi Saccaka người Nigaṇṭha đến thăm Đức Phật tại Mahā Vana, ông ta được đi cùng năm trăm người Licchavī, những người không phải tất cả đều chào Đức Phật như thầy của họ, mà chỉ tỏ lòng kính trọng như đối với một vị khách danh dự (MN.i.229; MNa.i.454 giải thích lý do của họ). Một số người Licchavī nổi tiếng được đặc biệt nhắc đến theo tên là đã đến thăm và tham vấn Đức Phật; trong số đó có Mahā Nāma, Sīha, Bhaddiya, Sāḷha, Abhaya, Paṇḍitakumāra, Nandaka, Mahāli và Ugga. Một số người Licchavī, cả nam lẫn nữ, đã gia nhập Tăng đoàn — vd., kỹ nữ nổi tiếng Ambapālī, Jentī, Sīhā và Vāsiṭṭhī, và trong số tỳ-kheo có Añjanavaniya, Vajjiputta và Sambhūta.
Người Licchavī được ngưỡng mộ rất nhiều vì hệ thống chính quyền của họ. Đó là một nước cộng hòa (gaṇa, saṅgha), tất cả các thành viên lãnh đạo đều được gọi là rājā. Theo Mhv.i.271, có 68.000 rājā ở Vesālī; các Jātaka (i.504; iii.1) nói đến 7707; Dhpa.iii.436.
Họ tổ chức các hội đồng đầy đủ và thường xuyên mà trong đó các vấn đề ảnh hưởng đến toàn thể cộng hòa hay các thành viên cá nhân được thảo luận đầy đủ. Khi tiếng trống hội đồng vang lên, tất cả bỏ việc khác và lập tức tập hợp tại Santhāgārasālā (DNa.ii.517f). Đôi khi, như xuất hiện từ câu chuyện về sự quy đạo của Sīha, tôn giáo cũng được thảo luận tại các cuộc họp này. Các quy tắc thủ tục được áp dụng rõ ràng tương tự với những quy tắc được tuân theo trong lễ thọ giới upasampadā của một tỳ-kheo. Xem DN.ii.76f., nơi Đức Phật căn dặn các tỳ-kheo tuân thủ các thói quen giống như người Licchavī thực hành. Các thói quen này được đưa ra tại Vin.i.56 (VT.i.169f.).
Ngoài các rājā còn có nhiều uparājā, senāpati và bhaṇḍāgārika (Ja.iii.1). Có một thủ tục tư pháp phức tạp mà theo đó bất kỳ người nào bị buộc tội vi phạm sẽ được bàn giao lần lượt cho Vinicchayamahāmattas (điều tra viên), Vohārikas (chuyên gia về luật), Suttadharas (chuyên gia về truyền thống), Aṭṭhakulakas (có thể là một ủy ban tư pháp), Senāpati, Uparājā, và cuối cùng là Rājā, người sẽ áp dụng hình phạt thích hợp theo paveṇipotthaka (DNa.ii.519).
Trong các mối quan hệ chính trị với các nước láng giềng, người Licchavī có vẻ thân thiện với Bimbisāra (q.v.), vua Magadha, và với Pasenadi, vua Kosala (Xem, vd., MN.ii.101, nơi Pasenadi nói điều này). Nói chung, họ cũng thân thiện với người Mallas, mặc dù câu chuyện về Bandhula (q.v.) cho thấy có một mức độ ganh đua nhất định giữa hai bộ tộc.
Sau cái chết của Bimbisāra, Ajātasattu, trong khát vọng mở rộng Magadha, quyết định tiêu diệt người Licchavī. Ông có thể phần nào bị ảnh hưởng bởi nỗi sợ người anh em nuôi Abhayarājakumāra (q.v.), người mang trong mình dòng máu Licchavī. Buddhaghosa kể một câu chuyện khác. (DNa.ii.516f.; ANa.ii.703; cảng đó có phải Pāṭaligāma không? xem Uda.408). Có một bến cảng trên sông Hằng, trải dài một yojana, một nửa lãnh thổ đó thuộc về Ajātasattu, và nửa kia thuộc người Licchavī. Gần đó có một ngọn núi, từ đó nhiều vật liệu thơm (? gandhabhaṇḍa) chảy vào sông. Trong khi Ajātasattu đang chuẩn bị để lấy phần vật liệu của mình, người Licchavī sẽ đến trước và lấy hết tất cả. Điều này xảy ra nhiều lần, và Ajātasattu thề trả thù. Để biết Đức Phật nghĩ gì về cơ hội thành công của mình, ông ta phái đại thần Vassakāra đến. Đức Phật tiên đoán (DN.ii.72ff) rằng chừng nào người Licchavī còn đoàn kết, họ chống lại được mọi kẻ thù. Ajātasattu sau đó quyết định gây chia rẽ trong nội bộ họ. Ông ta thành công điều này, với sự trợ giúp của Vassakāra (để biết chi tiết xem Vassakāra). Khi Ajātasattu đến cổng thành Vesālī, người Licchavī, do chia rẽ, không thể chống cự được, và Ajātasattu chiếm được thành phố mà không gặp thêm trở ngại nào (DNa.ii.524). Sự thoái hóa có lẽ đã bắt đầu sớm hơn trong số người Licchavī, vì ta thấy có đề cập đến việc họ từ bỏ các thói quen khắc khổ trước đây và thói thích gối mềm, ngủ lâu và các xa hoa khác (SN.ii.268; xem thêm Dhpa.iii.280, nơi họ tranh cãi vì một người phụ nữ; cp. Vin-a.i.284). Quyền lực và sự thịnh vượng của họ có lẽ cũng bị suy yếu bởi bệnh dịch và hạn hán đã tàn phá Vesālī.
Các Chú giải chứa đựng một tường thuật thần thoại về nguồn gốc của người Licchavī. (MNa.i.258; Khp-a. v.v.; để có bản tường thuật toàn diện về người Licchavī, xem Law, Kṣatriya Clans in Buddhist India, pp.1ff). Hoàng hậu của Benares sinh ra một khối thịt, và muốn tránh điều ô nhục, các thị nữ của bà đã đặt nó trong một cái hộp bịt kín và ném xuống sông Hằng. Một thiên nhân đã viết tên vua lên hộp, vốn được một tu sĩ khổ hạnh nhặt được, người đã chăm sóc bào thai cho đến khi hai đứa trẻ, một trai một gái, sinh ra từ đó. Vị tu sĩ nuôi chúng bằng sữa. Bất cứ thứ gì đi vào bụng của hai đứa trẻ đều có thể nhìn thấy như thể bụng trong suốt, khiến chúng có vẻ không có da (nicchavi); có người nói da mỏng đến mức (līnachavī) bụng và bất cứ thứ gì trong đó trông như được khâu lại với nhau. Từ đó các đứa trẻ được gọi là Licchavī, và khi lớn lên, được các dân làng sống gần tu viện nuôi dưỡng. Các đứa trẻ khác không thích họ, nói rằng phải tránh xa (vajjitabbā) vì tính hay tranh cãi của họ. Khi họ mười sáu tuổi, dân làng xin được đất từ vua cho họ, lập ra một thị trấn, và gả cưới họ với nhau. Đất nước của họ được gọi là Vajjī. Họ có mười sáu cặp sinh đôi, và thành phố của họ phải được mở rộng nhiều — do đó có tên là Visālā hoặc Vesālī.