Vesālī draft

Vesālī. A city, capital of the Licchavīs. The Buddha visited it in the fifth year after the Awakening, and spent the vassa there (Bv­a., p. 3). The Commentaries give detailed descriptions of the circumstances of this visit. Khp-a.160ff. = Snp­a.i.278; Dhp­a.iii.436ff.; cp. Mvu.i.253ff.

Vesālī was inhabited by seven thousand and seven rājās, each of whom had large retinues, many palaces and pleasure parks. There came a shortage in the food supply owing to drought, and people died in large numbers. The smell of decaying bodies attracted evil spirits, and many inhabitants were attacked by intestinal disease. The people complained to the ruling prince, and he convoked a general assembly, where it was decided, after much discussion, to invite the Buddha to their city. As the Buddha was then at Veḷuvana in Rājagaha, the Licchavī Mahāli, friend of Bimbisāra and son of the chaplain of Vesālī, was sent to Bimbisāra with a request that he should persuade the Buddha to go to Vesālī. Bimbisāra referred him to the Buddha himself, who, after listening to Mahāli’s story, agreed to go. The Buddha started on the journey with five hundred monks. Bimbisāra decorated the route from Rājagaha to the Ganges, a distance of five leagues, and provided all comforts on the way. He accompanied the Buddha, and the Ganges was reached in five days. Boats, decked with great splendour, were ready for the Buddha and his monks, and we are told that Bimbisāra followed the Buddha into the water up to his neck. The Buddha was received on the opposite bank by the Licchavīs, with even greater honour than Bimbisāra had shown him. As soon as the Buddha set foot in the Vajjī territory, there was a thunderstorm and rain fell in torrents. The distance from the Ganges to Vesālī was three leagues; as the Buddha approached Vesālī, Sakka came to greet him, and, at the sight of the Devas, all the evil spirits fled in fear. In the evening the Buddha taught Ānanda the Ratanasutta, and ordered that it should be recited within the three walls of the city, the round of the city being made with the Licchavī princes. This Ānanda did during the three watches of the night, and all the pestilences of the citizens disappeared. The Buddha himself recited the Ratanasutta to the assembled people, and eighty-four thousand beings were converted. After repeating this for seven consecutive days, the Buddha left Vesālī (according to the Dhammapada Commentary account the Buddha stayed only seven days in Vesālī; Khp­a. says two weeks). The Licchavīs accompanied him to the Ganges with redoubled honours, and, in the river itself, Devas and Nāgas vied with each other in paying him honour. On the farther bank, Bimbisāra awaited his arrival and conducted him back to Rājagaha. On his return there, the Buddha recited the Saṅkhajātaka (Ja 442).

It was probably during this visit of the Buddha to Vesālī that Suddhodana died (see Thīg­a., p. 141; AN­a.i.186). It was during this visit of the Buddha to Kapilavatthu (tadā) that Mahā Pajāpatī Gotamī first asked his permission to join the Saṅgha, but her request was refused (AN­a.i.186). According to one account, the Buddha went through the air to visit his dying father and to preach to him, thereby enabling him to attain Arahant-ship before his death.

It is not possible to know how many visits were paid by the Buddha to Vesālī, but the books would lead us to infer that they were several. Various Vinaya rules are mentioned as having been laid down at Vesālī, see, e.g., Vin.i.238, 287f; ii.118, 119-27. The visit mentioned in the last context seems to have been a long one; it was on this occasion that the Buddha ordered the monks to turn their bowls down upon the Licchavī Vaḍḍha (q.v.). For other Vinaya rules laid down at Vesālī, see also Vin.ii.159f.; iii. and iv. passim.

It was during a stay in Vesālī, whither he had gone from Kapilavatthu, that Mahā Pajāpatī Gotamī followed the Buddha with five hundred other Sākyan women, and, with the help of Ānanda’s intervention, obtained permission for women to enter the Saṅgha under certain conditions. Vin.ii.253ff.; see Mahā Pajāpatī Gotamī.

The books describe (e.g., DN.ii.95ff) at some length the Buddha’s last visit to Vesālī on his way to Kusinārā. On the last day of this visit, after his meal, he went with Ānanda to Cāpāla cetiya for his siesta, and, in the course of their conversation, he spoke to Ānanda of the beauties of Vesālī: of the Udena cetiya, the Gotamaka cetiya, the Sattambaka cetiya, the Bahuputta cetiya, and the Sārandada cetiya. Cf. Mvu.i.300, where a Kapinayhacetiya is also mentioned. All these were once shrines dedicated to various local deities, but after the Buddha’s visit to Vesālī, they were converted into places of Buddhist worship. Other monasteries are also mentioned, in or near Vesālī e.g., Pāṭikārāma, Vālikārāma.

The Buddha generally stayed at the Kūṭāgārasālā (q.v.) during his visits to Vesālī, but it appears that he sometimes lived at these different shrines (See DN.ii.118). During his last visit to the Cāpāla cetiya he decided to die within three months, and informed Māra and, later, Ānanda, of his decision. The next day he left Vesālī for Bhaṇḍagāma, after taking one last look at the city, “turning his whole body round, like an elephant” (nāgāpalokitaṁ apaloketvā) (DN.ii.122). The rainy season which preceded this, the Buddha spent at Beluvagāma, a village near Vesālī, while the monks stayed in and around Vesālī. On the day before he entered into the vassa, Ambapālī invited the Buddha and the monks to a meal, at the conclusion of which she gave her Ambavana for the use of the Saṅgha (DN.ii.98; but see Dial.ii.102, n.1).

Vesālī was a stronghold of the Nigaṇṭhas, and it is said that of the forty-two rainy seasons of the latter part of Mahā Vīra’s ascetic life, he passed twelve at Vesālī. Jacobi: Jaina Sūtras (SBE.) Kalpasūtra, sect. 122; Vesālī was also the residence of Kandaramasuka and Pāṭikaputta (q.v.). Among eminent followers of the Buddha who lived in Vesālī, special mention is made of Ugga (chief of those who gave pleasant gifts), Piṅgiyāni, Kāraṇapāli, Sīha, Vāseṭṭha (AN.iv.258), and the various Licchavīs.

The Buddha’s presence in Vesālī was a source of discomfort to the Nigaṇṭhas, and we find mention of various devices resorted to by them to prevent their followers from coming under the influence of the Buddha (see, e.g., Sīha).

At the time of the Buddha, Vesālī was a very large city, rich and prosperous, crowded with people and with abundant food. There were seven thousand seven hundred and seven pleasure grounds and an equal number of lotus ponds. Its courtesan, Ambapālī, was famous for her beauty, and helped in large measure in making the city prosperous (Vin.i.268). The city had three walls, each one gāvuta away from the other, and at three places in the walls were gates with watch towers. Ja.i.604; cf.i.389. Perhaps these three walls separated the three districts of Vaiśālī mentioned in the Tibetan Dulva (Rockhill, p.62); Hoernle (Uvāsagadasāo Translation ii., p.4, n.8) identifies these three districts with the city proper, Kuṇḍapura and Vāṇiyagāma, respectively mentioned in the Jaina books.

Buddhaghosa says (e.g., Vin-a.ii.393) that Vesālī was so-called because it was extensive (visālībhūtatā Vesālī ti uccati); cf. Ud­a.184 (tikkhattuṁ visālabhūtattā); and MN­a.i.259.

Outside the town, leading uninterruptedly up to the Himālaya, was the Mahā Vana (DN­a.i.309) (q.v.), a large, natural forest. Near by were other forests, such as Gosiṅgasāla. (AN.v.134)

Among important Suttas preached at Vesālī are the Mahāli, Mahā Sīhanāda, Cūḷa Saccaka, Mahā Saccaka, Tevijja, Vacchagotta, Sunakkhatta and Ratana. See also AN.i.220, 276; ii.190, 200; iii.38, 49ff., 75, 142, 167, 236, 239; iv. 16, 79, 100, 179, 208, 274ff., 279ff., 308ff.; v. 86, 133, 342; SN.i.29, 112, 230; ii.267, 280; iii.68, 116; iv. 109, 210ff., 380; v. 141f, 152f, 258, 301, 320, 389, 453; DN.ii.94ff.; the subjects of these discourses are mentioned passim, in their proper places; see also Dhp­a.i.263; iii.267, 279, 460, 480.

The Ekapaṇṇajātaka (Ja 149) and the Telovādajātaka (Ja 246) were preached at Vesālī. After the Buddha’s death a portion of his relics was enshrined in the city (DN.ii.167; Bv.xxviii.2) One hundred years later Vesālī was again the scene of interest for Buddhists, on account of the “Ten Points” raised by the Vajjiputtakā, (q.v.), and the second Council held in connection with this dispute at the Vālikārāma. The city was also called Visālā. (e.g., AN­a.i.47; Cv.xcix.98). There were Nāgas living in Vesālī; these were called Vesālā (DN.ii.258).

Vesālī is identified with the present village of Basrah in the Muzafferpur district in Tirhut. See Vincent Smith, JRAS. 1907, p. 267f., and Marshall, Arch. Survey of India, 1903-4, p. 74.

Vesālī. Một thành phố, thủ đô của người Licchavī. Đức Phật đã đến thăm thành phố này vào năm thứ năm sau khi Giác ngộ, và trải qua mùa an cư kiết hạ (vassa) ở đó (Bv­a., p. 3). Các bộ Chú giải đưa ra những mô tả chi tiết về hoàn cảnh của chuyến đi này. Khp-a.160ff. = Snp­a.i.278; Dhp­a.iii.436ff.; cp. Mvu.i.253ff.

Vesālī là nơi sinh sống của bảy nghìn lẻ bảy vị vua (rājās), mỗi người đều có đoàn tùy tùng lớn, nhiều cung điện và khu vườn giải trí. Xảy ra một sự thiếu hụt trong nguồn cung cấp thực phẩm do hạn hán, và người dân chết với số lượng lớn. Mùi xác chết thối rữa thu hút các tà linh, và nhiều cư dân đã bị tấn công bởi bệnh đường ruột. Người dân phàn nàn với vị hoàng tử cai trị, và ngài đã triệu tập một cuộc họp chung, nơi mà sau nhiều cuộc thảo luận, họ đã quyết định mời Đức Phật đến thành phố của họ. Vì Đức Phật lúc đó đang ở Veḷuvana thuộc Rājagaha, nên Mahāli, người Licchavī, bạn của Bimbisāra và là con trai của vị giáo sĩ của Vesālī, đã được cử đến Bimbisāra với yêu cầu ngài thuyết phục Đức Phật đến Vesālī. Bimbisāra bảo ông đến gặp trực tiếp Đức Phật, ngài sau khi nghe câu chuyện của Mahāli, đã đồng ý đi. Đức Phật bắt đầu cuộc hành trình với năm trăm tỳ-kheo. Bimbisāra trang trí con đường từ Rājagaha đến sông Ganges, một khoảng cách dài năm do-tuần, và cung cấp mọi tiện nghi trên đường đi. Ngài đã tháp tùng Đức Phật, và họ đã đến sông Ganges trong năm ngày. Những chiếc thuyền, được trang hoàng vô cùng lộng lẫy, đã sẵn sàng cho Đức Phật và các tỳ-kheo của ngài, và chúng ta được biết rằng Bimbisāra đã lội theo Đức Phật xuống nước ngập đến cổ. Đức Phật đã được những người Licchavī đón tiếp trên bờ đối diện, với sự tôn kính thậm chí còn lớn hơn cả sự tôn kính mà Bimbisāra đã dành cho ngài. Ngay khi Đức Phật đặt chân lên lãnh thổ Vajjī, có một cơn giông bão và mưa đổ xuống như trút nước. Khoảng cách từ sông Ganges đến Vesālī là ba do-tuần; khi Đức Phật đến gần Vesālī, Sakka đến chào đón ngài, và, khi nhìn thấy chư thiên, tất cả các tà linh đều bỏ chạy trong sợ hãi. Vào buổi tối, Đức Phật đã dạy cho Ānanda kinh Ratanasutta, và ra lệnh rằng kinh này nên được tụng đọc bên trong ba bức tường của thành phố, đi vòng quanh thành phố cùng với các hoàng tử Licchavī. Ānanda đã làm điều này trong ba canh của đêm, và mọi bệnh dịch của các công dân đều biến mất. Đích thân Đức Phật đã tụng kinh Ratanasutta cho những người dân đang tụ tập, và tám mươi bốn ngàn chúng sinh đã được cảm hóa. Sau khi lặp lại điều này trong bảy ngày liên tiếp, Đức Phật đã rời khỏi Vesālī (theo tài liệu của Chú giải Dhammapada, Đức Phật chỉ ở lại bảy ngày tại Vesālī; Khp­a. nói là hai tuần). Những người Licchavī đã tháp tùng ngài đến sông Ganges với sự tôn kính được nhân đôi, và, ngay tại dòng sông đó, chư thiên và Nāgas đã tranh nhau tỏ lòng tôn kính với ngài. Trên bờ xa hơn, Bimbisāra đã đứng đợi sự xuất hiện của ngài và hộ tống ngài trở lại Rājagaha. Khi trở về đó, Đức Phật đã tụng Saṅkhajātaka (Ja 442).

Có lẽ chính trong chuyến viếng thăm này của Đức Phật đến Vesālī mà Suddhodana qua đời (xem Thīg­a., p. 141; AN­a.i.186). Chính trong chuyến viếng thăm này của Đức Phật đến Kapilavatthu (tadā) mà Mahā Pajāpatī Gotamī lần đầu tiên xin phép ngài để gia nhập Saṅgha, nhưng yêu cầu của bà đã bị từ chối (AN­a.i.186). Theo một tài liệu, Đức Phật đã đi xuyên qua không trung để viếng thăm người cha đang hấp hối của mình và thuyết pháp cho ông, qua đó giúp ông đạt được quả vị Arahant trước khi qua đời.

Không thể biết Đức Phật đã viếng thăm Vesālī bao nhiêu lần, nhưng các cuốn sách cho chúng ta suy luận rằng có nhiều chuyến đi như vậy. Nhiều giới luật Vinaya được đề cập là đã được đặt ra tại Vesālī, xem ví dụ, Vin.i.238, 287f; ii.118, 119-27. Chuyến viếng thăm được đề cập trong bối cảnh cuối cùng dường như là một chuyến đi dài; chính trong dịp này, Đức Phật đã ra lệnh cho các tỳ-kheo úp bát của họ trước người Licchavī tên là Vaḍḍha (q.v.). Đối với các giới luật Vinaya khác được đặt ra tại Vesālī, xem thêm Vin.ii.159f.; iii. và iv. passim.

Chính trong một lần lưu trú tại Vesālī, nơi mà ngài đã đi đến từ Kapilavatthu, Mahā Pajāpatī Gotamī đã đi theo Đức Phật cùng với năm trăm phụ nữ Sākyan khác, và, với sự giúp đỡ từ sự can thiệp của Ānanda, đã xin được sự cho phép cho phụ nữ được gia nhập Saṅgha theo một số điều kiện nhất định. Vin.ii.253ff.; xem Mahā Pajāpatī Gotamī.

Các cuốn sách mô tả (ví dụ, DN.ii.95ff) khá dài về chuyến viếng thăm cuối cùng của Đức Phật đến Vesālī trên con đường ngài đến Kusinārā. Vào ngày cuối cùng của chuyến viếng thăm này, sau bữa ăn, ngài đã cùng Ānanda đến cetiya Cāpāla để nghỉ trưa, và trong suốt cuộc trò chuyện của họ, ngài đã nói với Ānanda về vẻ đẹp của Vesālī: về cetiya Udena, cetiya Gotamaka, cetiya Sattambaka, cetiya Bahuputta, và cetiya Sārandada. Xem thêm Mvu.i.300, nơi một Kapinayhacetiya cũng được đề cập đến. Tất cả những nơi này trước đây là những ngôi đền thờ các vị thần địa phương khác nhau, nhưng sau chuyến viếng thăm của Đức Phật đến Vesālī, chúng đã được chuyển đổi thành những nơi thờ tự của Phật giáo. Những tu viện khác cũng được nhắc đến, ở trong hoặc gần Vesālī, ví dụ, Pāṭikārāma, Vālikārāma.

Đức Phật thường ở tại Kūṭāgārasālā (q.v.) trong những lần viếng thăm của ngài đến Vesālī, nhưng có vẻ như thỉnh thoảng ngài cũng sống tại những ngôi đền khác nhau này (Xem DN.ii.118). Trong chuyến viếng thăm cuối cùng của ngài đến cetiya Cāpāla ngài đã quyết định sẽ viên tịch trong vòng ba tháng, và thông báo cho Māra và, sau đó, Ānanda, về quyết định của ngài. Ngày hôm sau, ngài rời Vesālī để đến Bhaṇḍagāma, sau khi dành một cái nhìn cuối cùng cho thành phố, "xoay toàn bộ cơ thể của ngài lại, giống như một con voi" (nāgāpalokitaṁ apaloketvā) (DN.ii.122). Mùa mưa trước đó, Đức Phật đã trải qua tại Beluvagāma, một ngôi làng gần Vesālī, trong khi các tỳ-kheo ở trong và xung quanh Vesālī. Vào ngày trước khi ngài bước vào mùa vassa, Ambapālī đã mời Đức Phật và các tỳ-kheo đến dùng bữa, vào lúc kết thúc bữa ăn bà đã cúng dường Ambavana của mình cho việc sử dụng của Saṅgha (DN.ii.98; nhưng xem Dial.ii.102, n.1).

Vesālī là một thành trì của những người Nigaṇṭha, và người ta nói rằng trong bốn mươi hai mùa an cư kiết hạ thuộc phần sau của cuộc sống tu sĩ của Mahā Vīra, ngài đã trải qua mười hai mùa tại Vesālī. Jacobi: Jaina Sūtras (SBE.) Kalpasūtra, sect. 122; Vesālī cũng là nơi cư trú của KandaramasukaPāṭikaputta (q.v.). Trong số những môn đồ xuất sắc của Đức Phật từng sống ở Vesālī, sự đề cập đặc biệt được dành cho Ugga (người đứng đầu trong số những người bố thí những món quà vừa ý), Piṅgiyāni, Kāraṇapāli, Sīha, Vāseṭṭha (AN.iv.258), và những người Licchavī khác nhau.

Sự hiện diện của Đức Phật tại Vesālī là một nguồn gốc gây khó chịu cho những người Nigaṇṭha, và chúng ta thấy có sự đề cập đến nhiều mưu mẹo mà họ đã sử dụng để ngăn cản những người theo họ không bị ảnh hưởng bởi Đức Phật (xem, ví dụ, Sīha).

Vào thời Đức Phật, Vesālī là một thành phố rất lớn, giàu có và thịnh vượng, đông đúc người dân và có nguồn thực phẩm dồi dào. Có bảy ngàn bảy trăm lẻ bảy khu vui chơi và một số lượng tương đương các ao sen. Kỹ nữ của thành phố, Ambapālī, nổi tiếng vì vẻ đẹp của mình, và đã đóng góp một phần lớn trong việc làm cho thành phố trở nên thịnh vượng (Vin.i.268). Thành phố có ba bức tường thành, mỗi bức tường cách nhau một gāvuta, và tại ba vị trí trên các bức tường là các cổng thành có tháp canh. Ja.i.604; cf.i.389. Có lẽ ba bức tường thành này ngăn cách ba khu vực của Vaiśālī được nhắc đến trong Dulva của Tây Tạng (Rockhill, p.62); Hoernle (Bản dịch Uvāsagadasāo ii., p.4, n.8) đồng nhất ba khu vực này với khu vực trung tâm thành phố, Kuṇḍapura và Vāṇiyagāma, lần lượt được nhắc đến trong các cuốn sách của Kỳ-na giáo.

Buddhaghosa nói (ví dụ, Vin-a.ii.393) rằng Vesālī được gọi như vậy vì nó rộng lớn (visālībhūtatā Vesālī ti uccati); xem thêm Ud­a.184 (tikkhattuṁ visālabhūtattā); và MN­a.i.259.

Bên ngoài thị trấn, dẫn liên tục lên đến Himālaya, là Mahā Vana (DN­a.i.309) (q.v.), một khu rừng tự nhiên, rộng lớn. Gần đó là những khu rừng khác, chẳng hạn như Gosiṅgasāla. (AN.v.134)

Trong số những Suttas quan trọng được thuyết giảng tại Vesālī có Mahāli, Mahā Sīhanāda, Cūḷa Saccaka, Mahā Saccaka, Tevijja, Vacchagotta, Sunakkhatta và Ratana. Xem thêm AN.i.220, 276; ii.190, 200; iii.38, 49ff., 75, 142, 167, 236, 239; iv. 16, 79, 100, 179, 208, 274ff., 279ff., 308ff.; v. 86, 133, 342; SN.i.29, 112, 230; ii.267, 280; iii.68, 116; iv. 109, 210ff., 380; v. 141f, 152f, 258, 301, 320, 389, 453; DN.ii.94ff.; chủ đề của những bài giảng này được nhắc đến passim, ở những vị trí thích hợp của chúng; xem thêm Dhp­a.i.263; iii.267, 279, 460, 480.

Ekapaṇṇajātaka (Ja 149) và Telovādajātaka (Ja 246) đã được thuyết giảng tại Vesālī. Sau khi Đức Phật viên tịch một phần xá lợi của ngài đã được tôn trí trong thành phố (DN.ii.167; Bv.xxviii.2). Một trăm năm sau Vesālī lại là bối cảnh được những người Phật tử quan tâm, vì "Mười Điểm" được đưa ra bởi Vajjiputtakā, (q.v.), và Hội đồng thứ hai được tổ chức liên quan đến cuộc tranh luận này tại Vālikārāma. Thành phố cũng được gọi là Visālā. (ví dụ, AN­a.i.47; Cv.xcix.98). Có những người Nāgas sống ở Vesālī; những người này được gọi là Vesālā (DN.ii.258).

Vesālī được đồng nhất với ngôi làng Basrah ngày nay ở quận Muzafferpur ở Tirhut. Xem Vincent Smith, JRAS. 1907, p. 267f., và Marshall, Arch. Survey of India, 1903-4, p. 74.