Sunakkhatta draft

Sunakkhatta. A Licchavī prince of Vesālī. He was, at one time, a member of the Saṅgha and the personal attendant of the Buddha (anibaddha-upaṭṭhāka), but was later converted to the views of Korakkhattiya and went about defaming the Buddha, saying that he had nothing superhuman and was not distinguished from other men by preaching a saving faith: that the doctrine preached by him did not lead to the destruction of sorrow, etc. Sāriputta, on his alms rounds in Vesālī, heard all this and reported it to the Buddha, who thereupon preached the Mahā Sīhanādasutta (MN.i.68ff.; the Buddha was, at this time, eighty years old, MN.i.82) and the Lomahaṁsajātaka (Ja 94, Ja.i.389f.; see also Ja.iv.95). The Sunakkhattasutta (MN.ii.252ff) was evidently preached to Sunakkhatta before he joined the Saṅgha, while the Pāṭikasutta (DN.iii.1ff) gives an account of his dissatisfaction.

His grievance was that the Buddha showed no mystic superhuman wonders, that he had not shown him the beginning of things. The Buddha reminded him that he had not promised to do any of these things, and that, at one time, Sunakkhatta had been loud in his praise of the Buddha and the Dhamma. The Buddha warned him that people would say he had left the Saṅgha because its discipline had proved too hard for him. The Buddha had told him that Korakkhattiya, whom he so much admired, would be born after death among the Kāḷakañjaka Asuras within seven days. It happened as the Buddha prophesied, and the dead body of Kora declared that he was right. But even so, Sunakkhatta was not convinced.

Later he transferred his allegiance to Kandaramasaka, who died, as the Buddha had prophesied, fallen from grace and fame. The next teacher to win the admiration of Sunakkhatta was Pāṭikaputta, and Sunakkhatta wished the Buddha to pay honour to him. But the Buddha quoted to Sunakkhatta the words of Ajita, the Licchavī general who had been born in Tāvatiṁsa, to the effect that Pāṭikaputta was “a liar and a cheat,” and was later able to prove that these words were true. But Sunakkhatta did not return to the Saṅgha. He had probably remained in it for several years before actually leaving it. For we find in the Mahālisutta (DN.i.152) the Licchavī Oṭṭhaddha relating to the Buddha how Sunakkhatta had come to him three years after joining the Saṅgha, claiming that he could see divine forms but could not hear heavenly sounds. Buddhaghosa explains (DN­a.i.311) that he could not acquire the power of hearing divine sounds because in a previous birth he had ruptured the ear drum of a holy monk and made him deaf. The Sutta itself gives (DN.i.153) as the reason that he had only developed one sided concentration of mind.

Sunakkhatta is identified with Kāṇāriṭṭha of the Bhūridattajātaka. Ja.vi.219.

Sunakkhatta. Một vương tử Licchavī của Vesālī. Ông từng có một thời gian là một thành viên của Tăng đoàn và là thị giả cá nhân của Đức Phật (anibaddha-upaṭṭhāka), nhưng sau đó đã chuyển sang theo các quan điểm của Korakkhattiya và đi khắp nơi phỉ báng Đức Phật, nói rằng ngài không có gì siêu phàm và không nổi bật hơn người khác nhờ thuyết giảng một giáo lý cứu độ: rằng giáo pháp mà ngài thuyết giảng không dẫn đến sự đoạn diệt sầu khổ, v.v. Sāriputta, trong những vòng đi khất thực của mình ở Vesālī, đã nghe tất cả những điều này và báo cáo lại với Đức Phật; rồi ngài giảng Mahā Sīhanādasutta (MN.i.68ff.; Đức Phật, vào thời điểm này, đã tám mươi tuổi, MN.i.82) và Lomahaṁsajātaka (Ja 94, Ja.i.389f.; cũng xem Ja.iv.95). Sunakkhattasutta (MN.ii.252ff) rõ ràng đã được giảng cho Sunakkhatta trước khi ông gia nhập Tăng đoàn, trong khi Pāṭikasutta (DN.iii.1ff) đưa ra một ghi chép về sự bất mãn của ông.

Sự bất bình của ông là Đức Phật đã không thể hiện những phép lạ siêu phàm thần bí nào, rằng ngài đã không cho ông thấy sự khởi nguyên của vạn vật. Đức Phật nhắc nhở ông rằng ngài đã không hứa sẽ làm bất kỳ điều nào trong số những điều này, và rằng, từng có một thời gian, Sunakkhatta đã lớn tiếng ca ngợi Đức Phật và Pháp. Đức Phật cảnh báo ông rằng mọi người sẽ nói rằng ông đã rời khỏi Tăng đoàn bởi vì giới luật của nó đã tỏ ra quá khắc nghiệt đối với ông. Đức Phật đã nói với ông rằng Korakkhattiya, người mà ông rất ngưỡng mộ, sẽ tái sinh trong số các Kāḷakañjaka Asura trong vòng bảy ngày sau khi chết. Chuyện đã xảy ra đúng như lời Đức Phật tiên tri, và thi thể của Kora đã tuyên bố rằng ngài nói đúng. Nhưng ngay cả như vậy, Sunakkhatta vẫn không bị thuyết phục.

Sau đó ông đã chuyển lòng trung thành của mình sang Kandaramasaka, người đã chết, đúng như Đức Phật tiên tri, sau khi mất ân sủng và danh tiếng. Vị đạo sư tiếp theo giành được sự ngưỡng mộ của Sunakkhatta là Pāṭikaputta, và Sunakkhatta mong muốn Đức Phật bày tỏ sự tôn kính đối với ông ta. Nhưng Đức Phật đã trích dẫn cho Sunakkhatta nghe những lời của Ajita, vị tướng Licchavī người đã tái sinh ở Tāvatiṁsa, với đại ý rằng Pāṭikaputta là "một kẻ dối trá và một tên lừa đảo", và sau đó đã có thể chứng minh rằng những lời này là đúng sự thật. Nhưng Sunakkhatta đã không trở lại Tăng đoàn. Ông có lẽ đã ở lại trong đó một vài năm trước khi thực sự rời đi. Bởi vì chúng ta thấy trong Mahālisutta (DN.i.152) vị Licchavī Oṭṭhaddha kể lại với Đức Phật về việc Sunakkhatta đã đến gặp ông ấy ba năm sau khi gia nhập Tăng đoàn, tuyên bố rằng ông có thể nhìn thấy những hình sắc chư thiên nhưng không thể nghe thấy những âm thanh cõi trời. Buddhaghosa giải thích (DN­a.i.311) rằng ông không thể đạt được năng lực nghe những âm thanh chư thiên bởi vì trong một kiếp trước ông đã làm thủng màng nhĩ của một vị tu sĩ thánh thiện và làm cho vị này bị điếc. Bản thân Sutta (Kinh) lại đưa ra lý do (DN.i.153) là vì ông chỉ mới phát triển định tâm một chiều.

Sunakkhatta được đồng nhất với Kāṇāriṭṭha của Bhūridattajātaka. Ja.vi.219.