Sakka draft, redirect
01. Sakka 01 draft
Sakka 01. Almost always spoken of as “devānaṁ indo,” chief (or king) of the Devas. The Saṁyuttanikāya (SN.i.229; Dhpa.i.264) contains a list of his names:
he is called Maghavā, because as a human being, in a former birth, he was a Brahmin named Magha (but see Magha; cf. Sanskrit Maghavant as an epithet of Indra).
As such he bestowed gifts from time to time, hence his name Purindada (generous giver in former births or giver in towns, cf. Indra’s epithet Purandara, destroyer of cities).
Because he gives generously and thoroughly (sakkaccaṁ) he is known as Sakka. Sakra occurs many times in the Vedas as an adjective, qualifying gods (chiefly Indra), and is explained as meaning “able, capable.” It is, however, not found as a name in pre-Buddhist times.
Because he gives away dwelling places (āvasathaṁ) he is called Vāsava (but see Vāsava).
Because in one moment he can think of one thousand matters, he is called Sahassakkha (also Sahassanetta).
Because he married the Asura maiden Sujā, he is called Sujampati. For the romantic story of Sakka’s marriage, see Sujā. Thus Sujā’s father, Vepacitti, became Sakka’s father-in-law. Several quaint stories are related about father and son-in-law. The two sometimes quarrelled and at others lived together in peace (SNa.i.265).
Because he governs the Devas of Tāvatiṁsa he is called Devānaṁ Indo (See Inda).
Elsewhere (e.g., DN.ii.270; MN.i.252) Sakka is addressed as Kosiya.
He is also spoken of as Yakkha. MN.i.252; cf. SN.i.206 (Sakkanāmako Yakkho); at SN.i.47 Māgha Devaputta (Sakka) is called Vatrabhū, slayer of Vṛtra (SNa.i.83);
Sakka is also, in the Jātakas, called Gandhabbarāja (Ja.vi.260) and Mahinda (Ja.v.397, 411).
Sakka rules over Tāvatiṁsa devaloka, the lowest heaven but one of the Deva plane. His palace is Vejayanta and his chariot bears the same name. Though king of the Tāvatiṁsa Devas, he is no absolute monarch. He is imagined rather in the likeness of a chieftain of a Kosala clan. The Devas meet and deliberate in the Sudhammā sabhā and Sakka consults with them rather than issues them commands. On such occasions, the Four Regent Devas are present in the assembly with their followers of the Cātummahārājika world (see, e.g., DN.ii.207f., 220f). Among the Tāvatiṁsa Devas, Sakka is more or less primus inter pares, yet he surpasses his companions in ten things: length of life, beauty, happiness, renown, power; and in the degree of his five sense experiences: sight, hearing, smelling, taste and touch. AN.iv.242; these are also attributed to the rulers of the other Deva worlds.
In the Saṁyuttanikāya the Buddha gives seven rules of conduct, which rules Sakka carried out as a human being, thus attaining to his celestial sovereignty (SN.i.228, 229, 231; cf. Mil. 90; for details of these see Magha). When the Devas fight the Asuras they do so under the banner and orders of Sakka. For details of Sakka’s conquest of the Asuras see Asura. The Asuras called him Jarasakka (Ja.i.202). Pajāpatī, Varuṇa and Isāna are also mentioned as having been associated with him in supreme command (SN.i.219).
In the Saṁyuttanikāya a whole Saṁyutta – one of the shortest, consisting of twenty-five short Suttas – is devoted to Sakka.
- In the first and second Suttas Sakka praises energy (viriya);
- in the third he denounces timidity;
- in the fourth he shows forbearance to his enemy;
- in the fifth he advocates the conquest of anger by kindness;
- in the sixth kindness to animals;
- in the seventh he denounces trickery, even towards enemies (the enemy, in this case, is his father-in law, Vepacitta. Sakka had a reputation for great forbearance. In Sutta 22 a Yakkha is said to have come and to have sat on his throne, to anger him. But Sakka showed him great honour and the Yakkha vanished. The Commentary adds (SN.A.i.272) that it was no Yakkha, but a Rūpāvacara Brahma, named Kodhabhakkha, who had come to test Sakka’s patience);
- and in the ninth he preaches courtesy and honour towards the wise.
- In the eleventh are described the seven life-long habits which raised him to his present eminent position;
- twelve and thirteen repeat this and explain his titles.
- In the fourteenth Sakka explains how new gods, who outshine the old ones, do so because they have observed the Buddha’s teaching.
- In the fifteenth he describes as the most beautiful spot that where Arahants dwell;
- in the sixteenth he praises gifts to the Saṅgha (the story connected with this Sutta is that of Sakka, seeing the people of Aṅga and Magadha make preparations for a great sacrifice to Mahā Brahma, feels pity for them and comes among them in the guise of Brahma, advising them to take their offerings to the Buddha and seek his counsel (SNa.i.270;
- in the seventeenth he praises the Buddha, but is told by Sahampati that he has selected the wrong attributes for praise.
- In eighteen to twenty he says that whereas Brahmins and nobles on earth and the gods of the Cātummahārājika world and of Tāvatiṁsa worship him, he himself worships good men and Arahants.
- Numbers twenty-one, twenty-two, twenty-four and twenty-five are against anger, and twenty-three is against deceit.
These and other passages show that Sakka was considered by the early Buddhists as a god of high character, kindly and just, but not perfect, and not very intelligent. His imperfections are numerous: in spite of his very great age (at Ja.ii.312, Sakka’s life is given as lasting thirty million and sixty times one hundred thousand years), he is still subject to death and rebirth (AN.i.144); as an example of this, it is mentioned that Sunetta had thirty-five times been reborn as Sakka (AN.iv.105), a statement confirmed by the Buddha (AN.iv.89). Sakka is not free from the three deadly evils – lust, ill-will, stupidity (AN.i.144. The story of Rohiṇī shows that Sakka was very susceptible to the charms of beauty. He evidently liked other people to enjoy life and sent a heavenly dancer to amuse Mahā Panāda when nobody on earth could accomplish that feat (Snpa.ii.400). On another occasion, as Sakka was rejoicing in his triumph over the Asuras, he saw a crane on a hill top who wished to be able to eat fish without going down into the stream. Sakka immediately sent the stream in full flood, to the hill top (Ja.iii.252)); nor is he free from anxiety. He is timid, given to panic, to fright, to running away (he is mentioned in the Jātakas as frightened of ascetics who practised severe penances, lest they should unseat him from his throne, e.g., Ja.ii.394; also the stories of Visayha, Lomasa Kassapa, Kaṇha, Akitti, Mahā Kañcana and Isisiṅga.)
In the Sakkapañhasutta (q.v.), Sakka is said to have visited the Buddha at Vediyagiri in Ambasaṇḍā and to have asked him a series of questions. He sends Pañcasikha with his vinā to play and sing to the Buddha and to obtain permission for him (Sakka) to visit him and question him. It was Sakka who had given the Beluvapaṇḍuvīnā to Pañcasikha (Snpa.ii.394).
The Buddha says to himself that Sakka, for a long time past, has led a pure life, and gives him permission to question him on any subject. It is stated in the course of the Sutta (DN.ii.270) that it was not the first time that Sakka had approached the Buddha for the same purpose. He had gone to him at the Saḷalaghara in Sāvatthī, but found him in meditation, with Bhuñjatī, wife of Vessavaṇa, waiting on him. He therefore left with a request to Bhuñjatī to greet the Buddha in his name. He also declares (DN.ii.286) that he has become a Sotāpanna and has earned for himself the right to be reborn eventually in the Akaniṭṭhā world, whence he will pass entirely away.
The Commentary says that Sakka was constantly seeing the Buddha and was the most zealous of the Devas in the discharge of his duties to the Sāsana. DNa.iii.697. In the Sutta Sakka admits (DN.ii.284) that he visited other Brahmins and recluses as well. They were pleased to see him, and boasted that they had nothing to teach him; but he had to teach them what he knew. But this visit to the Buddha at Vediyagiri had a special object. Sakka saw signs that his life was drawing to an end and was frightened by this knowledge. He therefore went to the Buddha to seek his help. It adds that, as Sakka sat listening to the Buddha, he died in his old life and was reborn a new and young Sakka (DNa.iii.732; cp. Dhpa.iii.270); only Sakka himself and the Buddha were aware of what had happened. The Commentary continues (DNa.iii.740) that Sakka became an “uddhaṁ sota,” treading the path of Anāgāmīs. As such he will live in Avihā for one thousand kappas, in Atappa for two thousand, in Sudassanā for four thousand, and will end in the Akaniṭṭha world, after having enjoyed life in the Brahma-worlds for thirty-one thousand kappas.
An account of another interview which Sakka had with the Buddha is given in the Cūḷa Taṇhāsaṅkhayasutta (q.v.). There the question arises regarding the extirpation of cravings. Sakka accepts the Buddha’s answer and leaves him. Anxious to discover whether Sakka has understood the Buddha’s teaching, Moggallāna visits Sakka and questions him. Sakka evades the questions and shows Moggallāna the glories of his Vejayanta palace. Moggallāna then frightens him by a display of iddhi-power, and Sakka repeats to him, word for word, the Buddha’s answer. Moggallāna departs satisfied, and Sakka tells his handmaidens that Moggallāna is a “fellow of his” in the higher life, meaning, probably, that he himself is a Sotāpanna and therefore a kinsman of the Arahant.
In a passage in the Saṁyutta (SN.i.201) Sakka is represented as descending from heaven to make an enquiry about Nibbāna, and in another (SN.iv.269f.), as listening, in heaven, to Moggallāna’s exposition of the simplest duties of a good layman. On another occasion, at Vessavaṇa’s suggestion, Sakka visited Uttara Thera on the Saṅkheyyaka Mountain and listened to a sermon by him (AN.iv.163f.). See also Sakkasutta (2) and (3).
The later books contain a good deal of additional information regarding Sakka. His city extends for one thousand leagues, and its golden streets are sixty leagues long; his palace Vejayanta is one thousand leagues high; the Sudhammā hall covers five hundred leagues, his throne of yellow marble (Paṇḍukambalasilāsana) is sixty leagues in extent, his white umbrella with its golden wreath is five leagues in circumference, and he himself is accompanied by a glorious array of twenty-five million nymphs (Ja.v.386). Other features of his heaven are the Pāricchattaka tree, the Nandā pokkharaṇī and the Cittalatāvana (DNa.iii.716; see also Tāvatiṁsa). His body is three gāvutas in height (Dhpa.iii.269); his chief conveyance is the marvellous elephant Erāvaṇa (q.v.), but he goes to war in the Vejayanta ratha (q.v.). Reference is often made to his throne, the Paṇḍukambalasilāsana (q.v.), composed of yellow stone. It grows hot when Sakka’s life draws towards its end; or his merit is exhausted; or when some mighty being prays; or, again, through the efficacy of virtue in recluses or Brahmins or other beings, full of potency. Ja.iv.8; when the Buddha, however, sat on it, he was able to conceal it in his robe (Dhpa.iii.218).
Sakka’s devotion to the Buddha and his religion is proverbial. When the Bodhisatta cut off his hair and threw it into the sky, Sakka took it and deposited it in the Cūḷāmaṇicetiya (Ja.i.65). He was present near the Bodhi-tree, blowing his Vijayuttara saṅkha (q.v.), when Māra arrived to prevent the Buddha from reaching Awakening (Ja.i.72). When the Buddha accepted Bimbisāra’s invitation to dine in his palace, Sakka, in the guise of a young man, preceded the Buddha and his monks along the street to the palace, singing the Buddha’s praises (Vin.i.38). When the Buddha performed his Yamakapāṭihāriya at the foot of the Gaṇḍamba, it was Sakka who built for him a pavilion, and gave orders to the gods of the Wind and the Sun to uproot the pavilions of the heretics and cause them great discomfort (Dhpa.iii.206, 208). When the Buddha returned to Saṅkassa from Tāvatiṁsa, whither he went after performing the Twin Miracle, Sakka created three ladders – of gold, of silver, and of jewels respectively – for the Buddha and his retinue (Dhpa.iii.225).
Sakka was present at Vesālī when the Buddha visited that city in order to rid it of its plagues. His presence drove away the evil spirits, and the Buddha’s task was thus made easier (Dhpa.iii.441). When the Buddha and his monks wished to journey one hundred leagues, to visit Cūḷa Subhaddā at Uggapura, Sakka, with the aid of Vissakamma, provided them with pavilions (kūṭāgāra) in which they might travel by air (Dhpa.iii.470). Once, when the ponds in Jetavana were quite dry, the Buddha wished to bathe and Sakka immediately caused rain to fall and the ponds were filled (Ja.i.330). In Sakka’s aspect as Vajirapāṇī (q.v.) he protected the Buddha from the insults of those who came to question him. See also the story of Ciñcāmāṇavikā, when Sakka protected the Buddha from her charges. Sakka also regarded it as his business to protect the Buddha’s followers, as is shown by the manner in which he came to the rescue of the four seven year old novices – Saṅkicca, Paṇḍita, Sopāka and Revata – when they were made to go hungry by a Brahmin and his wife (Dhpa.iv.176f.).
During the Buddha’s last illness, Sakka ministered to him, performing the most menial tasks, such as carrying the vessel of excrement. Dhpa.iv.269f. He did the same for other holy men – e.g., Sāriputta. Sakka also waited on the Buddha when he was in Gayāsīsa for the conversion of the Tebhātikajaṭilas (Vin.i.28f.); see also the story of Jambuka (Dhpa.ii.59). The Udāna (Ud.iii.7) contains a story of Sakka assuming the guise of a poor weaver and Sujā that of his wife, in order to give alms to Mahā Kassapa who had just risen from a jhāna. They succeeded in their ruse, to the great joy of Sakka (cp. Dhpa.i.424f). On other occasions – e.g., in the case of Mahā Duggata Sakka helped poor men to gain merit by providing them with the means for giving alms to the Buddha (Dhpa.ii.135ff.).
He was present at the Buddha’s death, and uttered, in verse, a simple lament, very different from the studied verses ascribed to Brahma. (DN.ii.157; on the importance of this verse, however, see Dial.ii.176, n.1). At the distribution, by Doṇa, of the Buddha’s relics, Sakka saw Doṇa hide the Buddha’s right tooth in his turban. Realizing that Doṇa was incapable of rendering adequate honour to the relic, Sakka took the relic and deposited it in the Cūḷāmaṇicetiya (DNa.ii.609). And when Ajātasattu was making arrangements to deposit his share of the relics, Sakka gave orders to Vissakamma to set up a vālasaṅghātayanta (fiery machine) for their protection (DNa.ii.613).
Sakka did all in his power to help followers of the Buddha in their strivings for the attainment of the goal, as in the case of Paṇḍita Sāmaṇera, when he sent the Four Regent Gods to drive away the birds, made the Moon deity shroud the moon, and himself stood guard at the door of Paṇḍita’s cell, lest he should be disturbed (Dhpa.ii.143; cf. the story of Sukha Dhpa.iii.96f.). Often, when a monk achieved his ambition, Sakka was there to express his joy and do him honour, see, e.g., the story of Mahā Phussa (Snpa.i.55f.).
He was ready to help, not only monks and nuns, but also eminent laymen, such as Jotika for whom he built a palace of wondrous splendour, and provided it with every luxury (Dhpa.iv. 207f). Sakka was always ready to come to the rescue of the good when in distress – e.g., in the case of Cakkhupāla when he became blind; Sakka led him by the hand and took him to Sāvatthī. Dhpa.i.14f. Many instances are found in the Jātaka where Sakka rescued the good in distress – e.g., Dhammaddhaja, Guttila, Kaccāni, the Candakinnara, Sambulā, Kusa, Mahā Janaka’s mother, Candakumāra’s mother, Candā, and Mahosadha.
He loved to test the goodness of men, as in the case of the leper Suppabuddha, to see if their faith was genuine. Dhpa.ii.34f.; see also the story of the courtesan in the Kurudhammajātaka (Ja, 276, Ja.ii.380).
The Jātaka contains several stories of his helping holy men by providing them with hermitages, etc. – e.g., Kuddālapaṇḍita, Hatthipāla, Ayoghara, Jotipāla (Sarabhaṅga), Sutasoma, Dukūlaka, Pārikā and Vessantara. Sometimes, when he found that ascetics were not diligently practising their duties, he would frighten them – e.g., in the Vighāsajātaka (Ja 393) and Somadattajātaka (Ja 410). The Aṅguttaranikāya (iii.370f) contains a story of Sakka punishing a Deva called Supatiṭṭha, who lived in a banyan tree, because he failed to keep the rukkhadhamma.
Sakka appears as the guardian of moral law in the world. When wickedness is rampant among men, or kings become unrighteous, he appears among them to frighten them so that they may do good instead evil. He is on the side of the good against the wicked, and often helps them to realize their goal. Instances of this are seen in the Ambacora, Ayakūṭa, Udaya, Kaccāni, Kāma, Kāmanīta, Kumbha, Keḷisīla, Kharaputta, Cūḷa Dhanuggaha, Dhajavihetha, Biḷārikosiya, Maṇīcora, Mahā Kaṇha, Vaka, Sarabhaṅga, Sarabhamiga and Sudhābhojanajātakas. Sakka patronised good men; some of the more eminent he invited to his heaven, sending his charioteer Mātali to fetch them, and he showed them all honour – e.g., Guttila, Mandhātā, Sādhīna, and Nimi; others he rewarded suitably – see, e.g., the Uragajātaka (Ja 354).
The lesser gods consulted Sakka in their difficulties and problems e.g., in the case of the deity of Anāthapiṇḍika’s fourth gateway, who incurred the displeasure of Anāthapiṇḍika by advising him to refrain from too much generosity towards the Buddha and his monks (Ja.i.229). Sakka has also to deal with disputes arising among the Devas themselves (DNa.iii.705). On several occasions Sakka helped the Bodhisatta in the practice of his Perfections e.g., as King Sivi, Temiya, Nimi and Vessantara, also in his birth as a hare; in this last story, the Sasajātaka (Ja 316, q.v.), Sakka paints the picture of a hare in the moon to commemorate the Bodhisatta’s sacrifice.
Sakka sometimes answers the prayers of good and barren women and gives them sons – e.g., Sumedhā, Sīlavatī, Candādevī. Mention is also made of other boons granted by Sakka to various persons. Thus in the Mahā Sukajātaka (Ja 429) he visited the parrot who clung to the dead stump of a tree through gratitude, and granted him the boon that the tree should once more become fruitful (Ja.iii.493). He granted four boons to Kaṇha, that he might be calm, bear no malice or hatred against his neighbour, feel no greed for others’ glory, and no lust towards his neighbour (Ja.iv.10). To Akitti he granted several boons, the last of which was that he should have no more visits from Sakka (Ja.iv.240f)! When Sivi became blind, Sakka gave him two eyes; these were not natural eyes, but the eyes of Truth, Absolute and Perfect (saccapāramitā cakkhuṇī). Sakka confesses that he has not the power of restoring sight; it was the virtue of Sivi himself which had that power (Ja.iv.410f). When Sīlavatī wished for a boon, Sakka, took her to heaven, where he kept her for seven days; then he granted that she should have two sons, one wise and ugly and the other a fool and handsome. He also presented her with a piece of kusa grass, a heavenly robe, a piece of sandalwood, the flower of the Pāricchattaka tree and a Kokanda-lute. All this passed into the possession of Kusa, and, later, Sakka gave him the Verocana jewel (Ja.v.280f., 310). He gave Phusatī, mother of Vessantara, ten boons (Ja.vi.481f) and to Vessantara himself he gave eight (Ja.vi.572).
In the Sarabhaṅgajātaka (Ja 522, Ja.v.392) mention is made of four daughters of Sakka – Āsā, Saddhā, Hirī and Sirī. His wife, Sujā, accompanied him everywhere on his travels (e.g., Ja.iii.491), even into the world of men, because that was the boon she had asked for on her marriage to him (Dhpa.i.279). Vessavaṇa was Sakka’s special friend (MNa.i.476f), and when one Vessavaṇa died, it was Sakka’s duty to appoint a successor (Ja.i.328). Mātali (q.v.) is Sakka’s charioteer and constant companion. Vissakamma (q.v.) is his “handy man.” Sakka has twenty-five million handmaids and five hundred dove-footed nymphs (kakuṭapādiniyo), famed for their beauty. It was the sight of these which tempted the Buddha’s step-brother, Nanda, to give up thoughts of Janapadakaḷyānī Nandā (Ja.ii.93). Sakka’s special weapon is the Vajirāvudha and his special drum the Āḷambara (q.v.). His voice is sweet, like the tintinabulation of golden bells (SNa.i.273).
It is Sakka’s special duty to protect the religion of the Buddha in Ceylon. As the Buddha lay dying, he enjoined on Sakka the task of looking after Vijaya and his successors. This duty Sakka, in turn, entrusted to the god Uppalavaṇṇa (Mhv.vii.1ff). Sakka informed Mahinda of the right moment for his visit to Ceylon (Mhv.xiii.15). When Devānampiyatissa wished for relics to place in the Thūpārāma Thūpa, Sumana Sāmaṇera visited Sakka and obtained from him the right collar-bone of the Buddha, which Sakka had placed in the Cūḷāmaṇicetiya (Mhv.xvii.9ff). Again, when Duṭṭhagāmaṇī was in need of building materials for the Mahā Thūpa, it was Sakka who supplied them (Mhv.xxviii.6ff). On the occasion of the enshrining of the relics in the Mahā Thūpa, Sakka gave orders to Vissakamma to decorate the whole of Ceylon. He also provided the throne and casket of gold for the relics brought from the Nāgā world by Soṇuttara and was himself present at the festival, blowing his conch shell. (Mhv.xxxi.34, 75, 78)
Other Cakkavāḷas have also their Sakka (aññehi Cakkavālehi Sakkā āgacchanti; Ja.i.203.), and in one place (Ja.i.204) mention is made of many thousands of Sakkas.
It is evident from the foregoing account that, as Rhys Davids suggests (Dial.ii.297f), Sakka and Indra are independent conceptions. None of the personal characteristics of Sakka resemble those of Indra. Some epithets are identical but are evidently borrowed, though they are differently explained. The conception of the popular god which appealed to a more barbarous age and to the clans fighting their way into a new country, seems to have been softened and refined in order to meet the ideals of a more cultured and peaceful civilization. The old name no longer fitted the new god, and, as time went on, Sakka came to be regarded as an entirely separate god.
Sakka 01. Hầu như luôn được nói đến là “devānaṁ indo,” thủ lãnh (hay vua) của chư thiên. Saṁyuttanikāya (SN.i.229; Dhpa.i.264) có một danh sách các tên của ông:
ông được gọi là Maghavā, vì khi còn là người, trong một đời trước, ông là một Bà-la-môn tên Magha (nhưng xem Magha; cf. Sanskrit Maghavant như một tôn hiệu của Indra).
Với tư cách ấy, thỉnh thoảng ông ban tặng các phẩm vật, do đó có tên Purindada (người bố thí rộng rãi trong các đời trước, hay người ban phát trong các thành thị; cf. tôn hiệu Purandara của Indra, người phá hủy các thành trì).
Vì ông bố thí một cách rộng rãi và chu đáo (sakkaccaṁ), ông được biết đến là Sakka. Sakra xuất hiện nhiều lần trong Vedas như một tính từ, dùng để chỉ các vị thần (chủ yếu là Indra), và được giải thích là có nghĩa “có năng lực, có khả năng.” Tuy nhiên, nó không được thấy như một tên gọi trong thời tiền Phật giáo.
Vì ông ban cho nơi cư trú (āvasathaṁ), ông được gọi là Vāsava (nhưng xem Vāsava).
Vì trong một khoảnh khắc ông có thể nghĩ đến một nghìn việc, ông được gọi là Sahassakkha (cũng là Sahassanetta).
Vì ông kết hôn với thiếu nữ Asura Sujā, ông được gọi là Sujampati. Về câu chuyện tình lãng mạn trong cuộc hôn nhân của Sakka, xem Sujā. Như vậy, cha của Sujā, Vepacitti, trở thành cha vợ của Sakka. Nhiều câu chuyện kỳ thú được kể về cha vợ và con rể. Hai người đôi khi cãi nhau, lúc khác lại sống với nhau trong hòa bình (SNa.i.265).
Vì ông cai quản chư thiên ở Tāvatiṁsa, ông được gọi là Devānaṁ Indo (xem Inda).
Ở những nơi khác (ví dụ, DN.ii.270; MN.i.252), Sakka được gọi là Kosiya.
Ông cũng được nói đến như một Yakkha. MN.i.252; cf. SN.i.206 (Sakkanāmako Yakkho); tại SN.i.47 Māgha Devaputta (Sakka) được gọi là Vatrabhū, kẻ giết Vṛtra (SNa.i.83);
Trong các Jātaka, Sakka cũng được gọi là Gandhabbarāja (Ja.vi.260) và Mahinda (Ja.v.397, 411).
Sakka cai trị Tāvatiṁsa devaloka, cõi trời thấp thứ hai trong cảnh giới chư thiên. Cung điện của ông là Vejayanta và cỗ xe của ông cũng mang tên ấy. Dù là vua của chư thiên Tāvatiṁsa, ông không phải là một quân vương chuyên chế. Ông được hình dung đúng hơn theo hình ảnh một thủ lĩnh của một bộ tộc Kosala. Chư thiên họp và bàn luận trong Sudhammā sabhā, và Sakka tham khảo ý kiến của họ hơn là ban lệnh cho họ. Trong những dịp ấy, Tứ Đại Thiên Vương có mặt trong hội chúng cùng với các tùy tùng của họ thuộc cõi Cātummahārājika (xem, ví dụ, DN.ii.207f., 220f). Trong số chư thiên Tāvatiṁsa, Sakka ít nhiều là primus inter pares, tuy vậy ông vượt hơn các bạn đồng hàng ở mười điều: tuổi thọ, sắc đẹp, hạnh phúc, danh tiếng, quyền lực; và mức độ của năm kinh nghiệm giác quan: thấy, nghe, ngửi, nếm và xúc chạm. AN.iv.242; những điều này cũng được quy cho các vị cai trị những cõi Deva khác.
Trong Saṁyuttanikāya, Đức Phật nêu bảy quy tắc ứng xử, các quy tắc mà Sakka đã thực hành khi còn là người, nhờ đó đạt được vương quyền cõi trời (SN.i.228, 229, 231; cf. Mil. 90; về chi tiết của những quy tắc này, xem Magha). Khi chư thiên giao chiến với các Asuras, họ làm vậy dưới ngọn cờ và mệnh lệnh của Sakka. Về chi tiết cuộc chinh phục các Asuras của Sakka, xem Asura. Các Asuras gọi ông là Jarasakka (Ja.i.202). Pajāpatī, Varuṇa và Isāna cũng được nói đến như những vị từng cùng ông nắm quyền chỉ huy tối cao (SN.i.219).
Trong Saṁyuttanikāya, cả một Saṁyutta - một trong những phần ngắn nhất, gồm hai mươi lăm Suttas ngắn - được dành cho Sakka.
- Trong các Suttas thứ nhất và thứ hai, Sakka tán thán tinh tấn (viriya);
- trong bài thứ ba, ông lên án sự nhút nhát;
- trong bài thứ tư, ông thể hiện sự nhẫn nhịn đối với kẻ thù;
- trong bài thứ năm, ông chủ trương chinh phục sân hận bằng lòng từ;
- trong bài thứ sáu, lòng từ đối với loài vật;
- trong bài thứ bảy, ông lên án sự gian trá, ngay cả đối với kẻ thù (kẻ thù trong trường hợp này là cha vợ của ông, Vepacitta. Sakka có tiếng là rất nhẫn nhịn. Trong Sutta 22, một Yakkha được nói là đã đến và ngồi lên ngai của ông để chọc giận ông. Nhưng Sakka tỏ lòng tôn kính lớn đối với vị ấy và Yakkha biến mất. Chú giải thêm (SN.A.i.272) rằng đó không phải là Yakkha, mà là một Rūpāvacara Brahma tên Kodhabhakkha, đã đến để thử lòng kiên nhẫn của Sakka);
- và trong bài thứ chín, ông thuyết giảng về lễ độ và sự tôn kính đối với bậc trí.
- Trong bài thứ mười một, bảy thói quen suốt đời đã nâng ông lên địa vị cao quý hiện tại được mô tả;
- bài mười hai và mười ba lặp lại điều này và giải thích các danh hiệu của ông.
- Trong bài thứ mười bốn, Sakka giải thích rằng các vị thần mới, những vị rực rỡ hơn các vị cũ, được như vậy vì họ đã tuân giữ giáo pháp của Đức Phật.
- Trong bài thứ mười lăm, ông mô tả nơi đẹp nhất là nơi các Arahants cư trú;
- trong bài thứ mười sáu, ông tán thán các phẩm vật cúng dường đến Saṅgha (câu chuyện liên quan đến Sutta này là chuyện Sakka, thấy người dân Aṅga và Magadha chuẩn bị cho một lễ tế lớn dâng Mahā Brahma, sinh lòng thương họ và đến giữa họ trong hình dạng Brahma, khuyên họ đem các lễ vật đến Đức Phật và xin lời chỉ dạy của Ngài (SNa.i.270;
- trong bài thứ mười bảy, ông tán thán Đức Phật, nhưng Sahampati nói với ông rằng ông đã chọn sai các phẩm tính để tán thán.
- Trong các bài mười tám đến hai mươi, ông nói rằng trong khi các Bà-la-môn và quý tộc trên mặt đất, cùng chư thiên ở cõi Cātummahārājika và Tāvatiṁsa, thờ kính ông, thì chính ông thờ kính những người thiện và các Arahants.
- Các bài số hai mươi mốt, hai mươi hai, hai mươi bốn và hai mươi lăm chống lại sân hận, còn bài hai mươi ba chống lại sự lừa dối.
Những đoạn này và các đoạn khác cho thấy rằng các Phật tử thời kỳ đầu xem Sakka là một vị thần có phẩm cách cao, nhân hậu và công chính, nhưng không hoàn hảo và không thật thông minh. Các khiếm khuyết của ông rất nhiều: mặc dù tuổi thọ rất lớn (tại Ja.ii.312, đời sống của Sakka được nói là kéo dài ba mươi triệu và sáu mươi lần một trăm nghìn năm), ông vẫn chịu sự chi phối của chết và tái sinh (AN.i.144); như một ví dụ về điều này, có nói rằng Sunetta đã ba mươi lăm lần tái sinh làm Sakka (AN.iv.105), một lời khẳng định được Đức Phật xác nhận (AN.iv.89). Sakka không thoát khỏi ba điều ác chết người - tham dục, sân hận, si mê (AN.i.144. Câu chuyện về Rohiṇī cho thấy Sakka rất dễ bị sức quyến rũ của sắc đẹp tác động. Rõ ràng ông thích người khác hưởng đời sống vui thú và đã sai một vũ nữ cõi trời đến làm vui Mahā Panāda khi không ai trên mặt đất có thể làm được điều ấy (Snpa.ii.400). Vào một dịp khác, khi Sakka đang hoan hỷ vì chiến thắng của mình trước các Asuras, ông thấy một con sếu trên đỉnh đồi ước ao có thể ăn cá mà không phải xuống suối. Sakka lập tức làm cho dòng suối dâng ngập lên tận đỉnh đồi (Ja.iii.252)); ông cũng không thoát khỏi lo âu. Ông nhút nhát, dễ hoảng hốt, dễ sợ hãi, dễ bỏ chạy (trong các Jātaka, ông được nói là sợ các ẩn sĩ thực hành khổ hạnh nghiêm khắc, vì e rằng họ có thể làm ông mất ngai, ví dụ, Ja.ii.394; cũng xem các câu chuyện về Visayha, Lomasa Kassapa, Kaṇha, Akitti, Mahā Kañcana và Isisiṅga.)
Trong Sakkapañhasutta (q.v.), Sakka được nói là đã đến thăm Đức Phật tại Vediyagiri ở Ambasaṇḍā và hỏi Ngài một loạt câu hỏi. Ông sai Pañcasikha mang cây vinā của mình đến đàn và hát cho Đức Phật nghe, đồng thời xin phép để ông (Sakka) được đến thăm và hỏi Ngài. Chính Sakka đã tặng cây Beluvapaṇḍuvīnā cho Pañcasikha (Snpa.ii.394).
Đức Phật tự nghĩ rằng Sakka từ lâu đã sống đời thanh tịnh, và cho phép ông hỏi Ngài về bất cứ đề tài nào. Trong Sutta (DN.ii.270) có nói rằng đây không phải lần đầu Sakka đến gặp Đức Phật với mục đích ấy. Ông đã đến gặp Ngài tại Saḷalaghara ở Sāvatthī, nhưng thấy Ngài đang thiền định, với Bhuñjatī, vợ của Vessavaṇa, đang hầu bên Ngài. Vì vậy, ông rời đi với lời nhờ Bhuñjatī kính chào Đức Phật nhân danh ông. Ông cũng tuyên bố (DN.ii.286) rằng mình đã trở thành một Sotāpanna và đã tự giành được quyền cuối cùng sẽ tái sinh trong cõi Akaniṭṭhā, từ đó ông sẽ hoàn toàn diệt độ.
Chú giải nói rằng Sakka thường xuyên gặp Đức Phật và là vị nhiệt thành nhất trong chư thiên trong việc chu toàn bổn phận đối với Sāsana. DNa.iii.697. Trong Sutta, Sakka thừa nhận (DN.ii.284) rằng ông cũng từng đến thăm các Bà-la-môn và sa-môn khác. Họ vui mừng khi gặp ông, và khoe rằng họ không có gì để dạy ông; nhưng chính ông phải dạy họ những gì ông biết. Nhưng chuyến viếng thăm Đức Phật tại Vediyagiri này có một mục đích đặc biệt. Sakka thấy những dấu hiệu rằng đời sống của mình sắp chấm dứt và sợ hãi trước hiểu biết ấy. Vì vậy ông đến gặp Đức Phật để tìm sự giúp đỡ của Ngài. Chú giải thêm rằng khi Sakka ngồi nghe Đức Phật, ông chết trong đời sống cũ và tái sinh thành một Sakka mới và trẻ (DNa.iii.732; cp. Dhpa.iii.270); chỉ chính Sakka và Đức Phật biết điều đã xảy ra. Chú giải tiếp tục (DNa.iii.740) rằng Sakka trở thành một “uddhaṁ sota,” bước đi trên con đường của các Anāgāmīs. Với tư cách ấy, ông sẽ sống ở Avihā trong một nghìn kappas, ở Atappa trong hai nghìn, ở Sudassanā trong bốn nghìn, và sẽ kết thúc ở cõi Akaniṭṭha, sau khi đã hưởng đời sống trong các cõi Brahma suốt ba mươi mốt nghìn kappas.
Một tường thuật về một cuộc gặp khác giữa Sakka và Đức Phật được nêu trong Cūḷa Taṇhāsaṅkhayasutta (q.v.). Ở đó, câu hỏi được đặt ra liên quan đến việc đoạn tận các ái dục. Sakka chấp nhận câu trả lời của Đức Phật và rời Ngài. Lo muốn biết Sakka có hiểu giáo pháp của Đức Phật hay không, Moggallāna đến thăm Sakka và hỏi ông. Sakka né tránh các câu hỏi và cho Moggallāna xem vẻ huy hoàng của cung điện Vejayanta của mình. Sau đó Moggallāna làm ông sợ bằng một biểu hiện thần thông iddhi, và Sakka lặp lại cho ông, từng chữ một, câu trả lời của Đức Phật. Moggallāna ra về hài lòng, và Sakka nói với các nữ tỳ của mình rằng Moggallāna là một “người đồng đạo” của ông trong đời sống cao thượng, có lẽ có nghĩa rằng chính ông là một Sotāpanna và do đó là thân quyến của vị Arahant.
Trong một đoạn trong Saṁyutta (SN.i.201), Sakka được mô tả là từ trời xuống để hỏi về Nibbāna, và trong một đoạn khác (SN.iv.269f.), là đang nghe trên trời bài thuyết giảng của Moggallāna về những bổn phận giản dị nhất của một cư sĩ tốt. Vào một dịp khác, theo lời đề nghị của Vessavaṇa, Sakka đến thăm Uttara Thera trên núi Saṅkheyyaka và nghe một bài pháp của vị này (AN.iv.163f.). Xem thêm Sakkasutta (2) và (3).
Các sách về sau chứa thêm khá nhiều thông tin về Sakka. Thành của ông trải dài một nghìn do-tuần, và những con đường bằng vàng của nó dài sáu mươi do-tuần; cung điện Vejayanta của ông cao một nghìn do-tuần; hội trường Sudhammā rộng năm trăm do-tuần, ngai bằng cẩm thạch vàng của ông (Paṇḍukambalasilāsana) rộng sáu mươi do-tuần, chiếc lọng trắng có vòng hoa vàng của ông chu vi năm do-tuần, và chính ông được hộ tống bởi một đoàn rực rỡ gồm hai mươi lăm triệu thiên nữ (Ja.v.386). Những đặc điểm khác của cõi trời của ông là cây Pāricchattaka, hồ Nandā pokkharaṇī và Cittalatāvana (DNa.iii.716; xem thêm Tāvatiṁsa). Thân ông cao ba gāvutas (Dhpa.iii.269); phương tiện chính của ông là con voi kỳ diệu Erāvaṇa (q.v.), nhưng khi ra trận ông đi bằng Vejayanta ratha (q.v.). Ngai của ông, Paṇḍukambalasilāsana (q.v.), làm bằng đá vàng, thường được nhắc đến. Nó nóng lên khi đời sống của Sakka gần đến lúc kết thúc; hoặc khi phước của ông cạn kiệt; hoặc khi một bậc đại lực cầu nguyện; hoặc, nữa, do hiệu lực của đức hạnh nơi các sa-môn hay Bà-la-môn hoặc những chúng sinh khác đầy uy lực. Ja.iv.8; tuy nhiên, khi Đức Phật ngồi lên đó, Ngài có thể giấu nó trong y của mình (Dhpa.iii.218).
Lòng sùng kính của Sakka đối với Đức Phật và tôn giáo của Ngài đã trở thành tục truyền. Khi Bodhisatta cắt tóc và ném lên trời, Sakka lấy tóc ấy và an trí trong Cūḷāmaṇicetiya (Ja.i.65). Ông có mặt gần cây Bodhi, thổi chiếc saṅkha Vijayuttara của mình (q.v.), khi Māra đến để ngăn Đức Phật đạt Giác ngộ (Ja.i.72). Khi Đức Phật nhận lời mời của Bimbisāra đến thọ trai trong cung điện của ông, Sakka, dưới hình dạng một thanh niên, đi trước Đức Phật và các vị tăng dọc theo đường phố đến cung điện, hát lời tán thán Đức Phật (Vin.i.38). Khi Đức Phật thực hiện Yamakapāṭihāriya dưới chân cây Gaṇḍamba, chính Sakka dựng cho Ngài một lều đình, và ra lệnh cho các thần Gió và Mặt trời nhổ bật các lều đình của ngoại đạo và gây cho họ nhiều khốn khổ (Dhpa.iii.206, 208). Khi Đức Phật trở về Saṅkassa từ Tāvatiṁsa, nơi Ngài đã đến sau khi thực hiện Yamakapāṭihāriya, Sakka tạo ra ba chiếc thang - lần lượt bằng vàng, bằng bạc và bằng châu báu - cho Đức Phật và đoàn tùy tùng của Ngài (Dhpa.iii.225).
Sakka có mặt tại Vesālī khi Đức Phật đến thăm thành ấy để giải trừ các tai ương. Sự hiện diện của ông xua đuổi các ác thần, và nhờ vậy công việc của Đức Phật trở nên dễ dàng hơn (Dhpa.iii.441). Khi Đức Phật và các vị tăng muốn đi một trăm do-tuần để thăm Cūḷa Subhaddā tại Uggapura, Sakka, với sự giúp đỡ của Vissakamma, cung cấp cho họ các lều đình (kūṭāgāra) để họ có thể du hành bằng đường không (Dhpa.iii.470). Một lần, khi các ao trong Jetavana hoàn toàn khô cạn, Đức Phật muốn tắm và Sakka lập tức khiến mưa rơi, làm các ao đầy nước (Ja.i.330). Trong phương diện Vajirapāṇī (q.v.), Sakka bảo vệ Đức Phật khỏi những lời xúc phạm của những người đến chất vấn Ngài. Xem thêm câu chuyện về Ciñcāmāṇavikā, khi Sakka bảo vệ Đức Phật khỏi những lời cáo buộc của nàng. Sakka cũng xem việc bảo vệ các đệ tử của Đức Phật là bổn phận của mình, như được thấy qua cách ông đến cứu giúp bốn vị sa-di bảy tuổi - Saṅkicca, Paṇḍita, Sopāka và Revata - khi họ bị một Bà-la-môn và vợ ông ta để cho đói (Dhpa.iv.176f.).
Trong cơn bệnh cuối cùng của Đức Phật, Sakka hầu hạ Ngài, làm cả những việc thấp hèn nhất, như mang bình phân. Dhpa.iv.269f. Ông cũng làm như vậy cho các bậc thánh khác - ví dụ, Sāriputta. Sakka cũng hầu Đức Phật khi Ngài ở Gayāsīsa để giáo hóa Tebhātikajaṭilas (Vin.i.28f.); xem thêm câu chuyện về Jambuka (Dhpa.ii.59). Udāna (Ud.iii.7) có một câu chuyện về việc Sakka giả dạng một thợ dệt nghèo và Sujā giả làm vợ ông, để cúng dường Mahā Kassapa vừa xuất khỏi một jhāna. Họ thành công trong mưu kế ấy, khiến Sakka vô cùng hoan hỷ (cp. Dhpa.i.424f). Vào những dịp khác - ví dụ, trong trường hợp Mahā Duggata, Sakka giúp những người nghèo tạo phước bằng cách cung cấp cho họ phương tiện để cúng dường Đức Phật (Dhpa.ii.135ff.).
Ông có mặt lúc Đức Phật qua đời, và đọc bằng kệ một lời than đơn giản, rất khác với những bài kệ trau chuốt được gán cho Brahma. (DN.ii.157; tuy nhiên, về tầm quan trọng của bài kệ này, xem Dial.ii.176, n.1). Khi Doṇa phân chia xá-lợi của Đức Phật, Sakka thấy Doṇa giấu chiếc răng phải của Đức Phật trong khăn đội đầu. Nhận ra rằng Doṇa không đủ khả năng tôn kính xá-lợi một cách thích đáng, Sakka lấy xá-lợi ấy và an trí trong Cūḷāmaṇicetiya (DNa.ii.609). Và khi Ajātasattu đang sắp đặt để an trí phần xá-lợi của mình, Sakka ra lệnh cho Vissakamma dựng một vālasaṅghātayanta (cỗ máy lửa) để bảo vệ chúng (DNa.ii.613).
Sakka làm hết sức mình để giúp các đệ tử của Đức Phật trong nỗ lực đạt đến mục tiêu, như trong trường hợp Paṇḍita Sāmaṇera, khi ông sai Tứ Đại Thiên Vương xua đuổi chim chóc, khiến vị thần Mặt trăng che khuất mặt trăng, và chính ông đứng canh ở cửa thất của Paṇḍita để vị ấy khỏi bị quấy rầy (Dhpa.ii.143; cf. câu chuyện về Sukha Dhpa.iii.96f.). Thường khi một vị tăng đạt được chí nguyện của mình, Sakka có mặt để bày tỏ niềm vui và tôn kính vị ấy; xem, ví dụ, câu chuyện về Mahā Phussa (Snpa.i.55f.).
Ông sẵn sàng giúp không chỉ các vị tăng và ni, mà cả những cư sĩ nổi bật, như Jotika, người mà ông xây cho một cung điện nguy nga kỳ diệu và cung cấp mọi thứ xa hoa (Dhpa.iv. 207f). Sakka luôn sẵn sàng đến cứu giúp người thiện khi họ gặp nguy khốn - ví dụ, trong trường hợp Cakkhupāla khi vị ấy bị mù; Sakka nắm tay dẫn vị ấy đến Sāvatthī. Dhpa.i.14f. Nhiều trường hợp được thấy trong Jātaka, nơi Sakka cứu giúp người thiện trong cảnh khốn cùng - ví dụ, Dhammaddhaja, Guttila, Kaccāni, Candakinnara, Sambulā, Kusa, mẹ của Mahā Janaka, mẹ của Candakumāra, Candā, và Mahosadha.
Ông thích thử lòng tốt của con người, như trong trường hợp người phong cùi Suppabuddha, để xem đức tin của họ có chân thật hay không. Dhpa.ii.34f.; xem thêm câu chuyện về kỹ nữ trong Kurudhammajātaka (Ja, 276, Ja.ii.380).
Jātaka chứa nhiều câu chuyện về việc ông giúp các bậc thánh bằng cách cung cấp cho họ các am thất, v.v. - ví dụ, Kuddālapaṇḍita, Hatthipāla, Ayoghara, Jotipāla (Sarabhaṅga), Sutasoma, Dukūlaka, Pārikā và Vessantara. Đôi khi, khi thấy các ẩn sĩ không siêng năng thực hành bổn phận của mình, ông làm họ sợ - ví dụ, trong Vighāsajātaka (Ja 393) và Somadattajātaka (Ja 410). Aṅguttaranikāya (iii.370f) có một câu chuyện về việc Sakka trừng phạt một Deva tên Supatiṭṭha, sống trong một cây đa, vì vị ấy không giữ rukkhadhamma.
Sakka xuất hiện như người bảo hộ luật đạo đức trong thế gian. Khi điều ác lan tràn giữa loài người, hoặc các vị vua trở nên bất chính, ông xuất hiện giữa họ để làm họ sợ, hầu họ làm điều thiện thay vì điều ác. Ông đứng về phía người thiện chống lại kẻ ác, và thường giúp họ đạt được mục tiêu của mình. Các trường hợp như vậy được thấy trong các Ambacora, Ayakūṭa, Udaya, Kaccāni, Kāma, Kāmanīta, Kumbha, Keḷisīla, Kharaputta, Cūḷa Dhanuggaha, Dhajavihetha, Biḷārikosiya, Maṇīcora, Mahā Kaṇha, Vaka, Sarabhaṅga, Sarabhamiga và Sudhābhojanajātakas. Sakka bảo trợ những người thiện; một số vị nổi bật hơn được ông mời lên cõi trời của mình, sai người đánh xe Mātali đón họ, và ông tỏ mọi sự tôn kính đối với họ - ví dụ, Guttila, Mandhātā, Sādhīna, và Nimi; những người khác được ông ban thưởng thích đáng - xem, ví dụ, Uragajātaka (Ja 354).
Các vị thần nhỏ hơn hỏi ý kiến Sakka trong những khó khăn và vấn đề của họ, ví dụ, trong trường hợp vị thần ở cổng thứ tư của Anāthapiṇḍika, người đã khiến Anāthapiṇḍika không hài lòng khi khuyên ông giảm bớt sự hào phóng quá mức đối với Đức Phật và các vị tăng của Ngài (Ja.i.229). Sakka cũng phải giải quyết các tranh chấp phát sinh giữa chính chư thiên (DNa.iii.705). Nhiều lần, Sakka giúp Bodhisatta trong việc thực hành các Ba-la-mật của Ngài, ví dụ, khi Ngài là vua Sivi, Temiya, Nimi và Vessantara, cũng như trong đời sinh làm thỏ; trong câu chuyện cuối này, Sasajātaka (Ja 316, q.v.), Sakka vẽ hình một con thỏ trên mặt trăng để tưởng niệm sự hy sinh của Bodhisatta.
Sakka đôi khi đáp lại lời cầu nguyện của những phụ nữ thiện lành nhưng hiếm muộn và ban cho họ con trai - ví dụ, Sumedhā, Sīlavatī, Candādevī. Cũng có nói đến những ân huệ khác mà Sakka ban cho nhiều người. Như trong Mahā Sukajātaka (Ja 429), ông đến thăm con vẹt bám lấy gốc cây đã chết vì lòng biết ơn, và ban cho nó ân huệ để cây ấy một lần nữa sinh quả (Ja.iii.493). Ông ban bốn ân huệ cho Kaṇha: để ông được điềm tĩnh, không mang ác ý hay thù hận đối với người lân cận, không tham muốn vinh quang của người khác, và không khởi dục vọng đối với người lân cận (Ja.iv.10). Với Akitti, ông ban nhiều ân huệ, ân huệ cuối cùng là Akitti sẽ không còn bị Sakka đến thăm nữa (Ja.iv.240f)! Khi Sivi bị mù, Sakka ban cho ông hai con mắt; đó không phải là mắt tự nhiên, mà là đôi mắt của Sự thật, Tuyệt đối và Hoàn hảo (saccapāramitā cakkhuṇī). Sakka thú nhận rằng ông không có năng lực khôi phục thị lực; chính đức hạnh của Sivi mới có năng lực ấy (Ja.iv.410f). Khi Sīlavatī ước một ân huệ, Sakka đưa bà lên trời, giữ bà ở đó bảy ngày; rồi ông ban cho bà có hai con trai, một người khôn ngoan nhưng xấu xí và người kia ngu dốt nhưng đẹp trai. Ông cũng tặng bà một nhánh cỏ kusa, một thiên y, một mảnh gỗ đàn hương, hoa của cây Pāricchattaka và một cây đàn Kokanda. Tất cả những thứ này rơi vào tay Kusa, và về sau Sakka ban cho ông viên ngọc Verocana (Ja.v.280f., 310). Ông ban mười ân huệ cho Phusatī, mẹ của Vessantara (Ja.vi.481f), và ban tám ân huệ cho chính Vessantara (Ja.vi.572).
Trong Sarabhaṅgajātaka (Ja 522, Ja.v.392), có nói đến bốn con gái của Sakka - Āsā, Saddhā, Hirī và Sirī. Vợ ông, Sujā, theo ông khắp nơi trong các chuyến đi (ví dụ, Ja.iii.491), ngay cả vào thế giới loài người, vì đó là ân huệ bà đã xin khi kết hôn với ông (Dhpa.i.279). Vessavaṇa là bạn đặc biệt của Sakka (MNa.i.476f), và khi một Vessavaṇa chết, bổn phận của Sakka là bổ nhiệm người kế vị (Ja.i.328). Mātali (q.v.) là người đánh xe và bạn đồng hành thường xuyên của Sakka. Vissakamma (q.v.) là “người thợ đa năng” của ông. Sakka có hai mươi lăm triệu nữ tỳ và năm trăm tiên nữ chân bồ câu (kakuṭapādiniyo), nổi tiếng vì sắc đẹp. Chính cảnh tượng những vị này đã cám dỗ người em cùng cha khác mẹ của Đức Phật, Nanda, từ bỏ ý nghĩ về Janapadakaḷyānī Nandā (Ja.ii.93). Vũ khí đặc biệt của Sakka là Vajirāvudha và chiếc trống đặc biệt của ông là Āḷambara (q.v.). Giọng của ông ngọt ngào, như tiếng ngân của những chiếc chuông vàng (SNa.i.273).
Bổn phận đặc biệt của Sakka là bảo vệ tôn giáo của Đức Phật tại Ceylon. Khi Đức Phật nằm chờ viên tịch, Ngài giao cho Sakka nhiệm vụ chăm sóc Vijaya và những người kế vị ông. Đến lượt mình, Sakka giao phó bổn phận này cho vị thần Uppalavaṇṇa (Mhv.vii.1ff). Sakka báo cho Mahinda biết thời điểm thích hợp cho chuyến viếng thăm Ceylon của vị ấy (Mhv.xiii.15). Khi Devānampiyatissa muốn có xá-lợi để đặt trong Thūpārāma Thūpa, Sumana Sāmaṇera đến gặp Sakka và nhận từ ông xương đòn phải của Đức Phật, thứ Sakka đã đặt trong Cūḷāmaṇicetiya (Mhv.xvii.9ff). Lại nữa, khi Duṭṭhagāmaṇī cần vật liệu xây dựng cho Mahā Thūpa, chính Sakka cung cấp chúng (Mhv.xxviii.6ff). Nhân dịp an trí xá-lợi trong Mahā Thūpa, Sakka ra lệnh cho Vissakamma trang hoàng toàn cõi Ceylon. Ông cũng cung cấp ngai và tráp vàng cho xá-lợi do Soṇuttara mang từ thế giới Nāgā đến, và chính ông có mặt tại lễ hội, thổi tù và của mình. (Mhv.xxxi.34, 75, 78)
Các Cakkavāḷas khác cũng có Sakka của họ (aññehi Cakkavālehi Sakkā āgacchanti; Ja.i.203.), và ở một chỗ (Ja.i.204) có nhắc đến nhiều nghìn Sakkas.
Từ tường thuật trên, rõ ràng rằng, như Rhys Davids gợi ý (Dial.ii.297f), Sakka và Indra là những quan niệm độc lập. Không đặc tính cá nhân nào của Sakka giống với Indra. Một số tôn hiệu thì giống nhau nhưng hiển nhiên là vay mượn, dù được giải thích khác nhau. Quan niệm về vị thần bình dân từng hấp dẫn một thời đại thô bạo hơn và các bộ tộc đang chiến đấu để tiến vào một xứ sở mới, dường như đã được làm dịu và tinh luyện để phù hợp với lý tưởng của một nền văn minh có văn hóa và hòa bình hơn. Tên cũ không còn thích hợp với vị thần mới, và theo thời gian, Sakka được xem như một vị thần hoàn toàn riêng biệt.
02. Sakka 02 draft
Sakka 02. A Yakkha. See Sakkasutta (1).
Một Yakkha. Xem Sakkasutta (1).
03. Sakka 03 draft
4. Sakkā redirect
Redirect target: Sakyā
Sakkā. See Sakyā.
Chưa dịch.