Saṅkicca draft, redirect

01. Saṅkicca 01 draft

Saṅkicca 01. Saṅkicca Thera. He was born in a very eminent Brahmin family of Sāvatthī. His mother died just before his birth and was cremated, but he was found unburnt on the funeral pyre (cf. the story of Dabba). The men who burnt his mother’s body, turning the pyre over with sticks, pierced the womb and injured the pupil of the child’s eye. Hence his name (Saṅkunā chinnakkhikoṭitāya = Saṅkicco). When he was discovered, they consulted soothsayers, who told them that if he lived in the household seven generations would be impoverished, but if he became a monk he would be the leader of five hundred. At the age of seven he came to know of his mother’s death and expressed a wish to join the Saṅgha. His guardians agreeing to this, he was ordained under Sāriputta. He won Arahant-ship in the Tonsure hall (Thag­a.i.533).

At that time, thirty men of Sāvatthī, who had entered the Saṅgha and had practised the duties of higher ordination for four years, wished to engage in meditation. The Buddha, foreseeing danger for them, sent them to Sāriputta. Sāriputta advised them to take with them the novice Saṅkicca, and they reluctantly agreed. After a journey of one hundred and twenty leagues, they came to a village of one thousand families, where they stayed at the request of the inhabitants, who provided all their needs. At the beginning of the rains, the monks agreed among themselves not to talk to one another; if any among them fell ill, he was to strike a bell. One day, as the monks were eating their meal on the banks of a neighbouring river, a poor man who had travelled far stood near them and they gave him some food. He then decided to stay with them, but after two months, wishing to see his daughter, he left the monks without a word. He travelled through a forest where lived five hundred robbers, who had vowed to offer a human sacrifice to a spirit of the forest.

As soon as they saw him, they captured him and prepared for the sacrifice. The man then offered to provide them with a victim of far higher status than himself, and led them to the monks. Knowing their habits, he struck the bell and they all assembled. When the robbers made known their design, each one of the monks offered himself as a victim, and in the end Saṅkicca, with great difficulty, persuaded the others to let him go. The thieves took Saṅkicca, and, when all was ready, the leader approached him with drawn sword. Saṅkicca entered into samādhi, and when the blow was struck, the sword buckled and bent at the end and split from hilt to top. Marvelling at this, the thieves did obeisance to Saṅkicca, and, after listening to his preaching, asked leave to be ordained. Saṅkicca agreed to this, and, having ordained them, took them to the other monks. There he took leave of them and went with his following to the Buddha. In due course, Saṅkicca received the higher ordination, and ten years later he ordained his sister’s son, Atimuttaka (Adhimuttaka), who, likewise, ordained five hundred thieves. Dhp­a.ii.240ff.; see s.v. for the story of Atimuttaka.

Saṅkicca’s story is often referred to – e.g., Vsm.313; Ja.vi.14. The Nāgapetavatthu contains a story of another of Saṅkicca’s pupils (Pv-a.53ff). The Theragāthā (Thag. vs. 597-607) contains a series of stanzas spoken by Saṅkicca in praise of the charms of the forest in reply to a layman who, wishing to wait upon him, wished him to dwell in the village.

Saṅkicca is one of the four novices mentioned in the Catusāmaṇeravatthu. Saṅkicca’s iddhi is described as ñāṇavipphāra-iddhi (Paṭis.ii.211; Bv­a.24). The iddhi referred to in this connection is Saṅkicca’s escape from death while his mother’s body was being burnt. Vsm., p.379.

Saṅkicca Thera. Ông sinh ra trong một gia đình Bà-la-môn rất danh giá ở Sāvatthī. Mẹ ông qua đời ngay trước khi sinh ông và được hỏa táng, nhưng ông được phát hiện là không bị thiêu cháy trên giàn thiêu (so sánh với câu chuyện của Dabba). Những người hỏa thiêu thi thể mẹ ông, khi lật giàn thiêu bằng những cây gậy, đã đâm thủng tử cung và làm hỏng con ngươi mắt của đứa bé. Do đó ông có tên này (Saṅkunā chinnakkhikoṭitāya = Saṅkicco). Khi ông được phát hiện, họ đã tham khảo ý kiến của các thầy bói, những người nói với họ rằng nếu ông sống trong gia đình, bảy thế hệ sẽ bị bần cùng hóa, nhưng nếu ông trở thành tỳ-kheo, ông sẽ là thủ lĩnh của năm trăm người. Năm bảy tuổi, ông biết được cái chết của mẹ mình và bày tỏ mong muốn gia nhập Tăng đoàn. Chấp thuận điều này, những người giám hộ của ông đã cho ông xuất gia dưới sự hướng dẫn của Sāriputta. Ông đạt được quả vị Arahant trong phòng cạo đầu (Thag­a.i.533).

Vào thời điểm đó, ba mươi người đàn ông của Sāvatthī, những người đã gia nhập Tăng đoàn và đã thực hành các bổn phận của việc thọ đại giới trong bốn năm, mong muốn thực hành thiền định. Đức Phật, thấy trước nguy hiểm đối với họ, đã phái họ đến gặp Sāriputta. Sāriputta khuyên họ nên đưa vị sa-di Saṅkicca đi cùng, và họ miễn cưỡng đồng ý. Sau một cuộc hành trình dài một trăm hai mươi do-tuần, họ đến một ngôi làng có một ngàn gia đình, nơi họ ở lại theo yêu cầu của những cư dân, những người cung cấp mọi nhu cầu của họ. Vào đầu mùa mưa (mùa an cư), các vị tỳ-kheo đồng ý với nhau rằng sẽ không nói chuyện với nhau; nếu bất kỳ ai trong số họ lâm bệnh, người đó sẽ đánh một tiếng chuông. Một ngày nọ, khi các vị tỳ-kheo đang ăn bữa ăn của họ trên bờ của một con sông gần đó, một người đàn ông nghèo khổ đi từ xa đến đứng gần họ và họ đã cho anh ta một ít thức ăn. Sau đó, anh ta quyết định ở lại với họ, nhưng hai tháng sau, vì muốn thăm con gái mình, anh ta đã rời bỏ các vị tỳ-kheo mà không nói một lời. Anh ta đi qua một khu rừng nơi có năm trăm tên cướp sinh sống, những kẻ đã thề sẽ hiến tế một con người cho một vị thần linh của khu rừng.

Ngay khi nhìn thấy anh ta, chúng đã bắt giữ anh ta và chuẩn bị cho việc hiến tế. Người đàn ông sau đó đề nghị cung cấp cho chúng một nạn nhân có địa vị cao hơn nhiều so với bản thân mình, và dẫn chúng đến gặp các vị tỳ-kheo. Biết được thói quen của họ, anh ta đánh chuông và tất cả họ đều tập hợp lại. Khi những tên cướp cho biết ý định của chúng, mỗi một vị tỳ-kheo đều tự nguyện làm nạn nhân, và cuối cùng Saṅkicca, với rất nhiều khó khăn, đã thuyết phục được những người khác để ông đi. Những tên cướp bắt lấy Saṅkicca, và, khi mọi thứ đã sẵn sàng, tên thủ lĩnh tiến lại gần ông với thanh gươm rút ra. Saṅkicca nhập vào samādhi, và khi nhát chém giáng xuống, thanh gươm bị oằn và cong lại ở phần mũi và nứt từ chuôi đến đầu. Kinh ngạc trước điều này, những tên cướp đã đảnh lễ Saṅkicca, và, sau khi nghe ông thuyết pháp, đã xin phép được xuất gia. Saṅkicca đồng ý với điều này, và, sau khi xuất gia cho chúng, đưa chúng đến chỗ các vị tỳ-kheo khác. Tại đó, ông từ biệt họ và cùng những người theo mình đi đến gặp Đức Phật. Đến lúc thích hợp, Saṅkicca thọ đại giới, và mười năm sau, ông đã xuất gia cho con trai của chị/em gái mình, Atimuttaka (Adhimuttaka), người mà, tương tự như vậy, đã xuất gia cho năm trăm tên cướp. Dhp­a.ii.240ff.; xem s.v. về câu chuyện của Atimuttaka.

Câu chuyện của Saṅkicca thường được nhắc đến – ví dụ, Vsm.313; Ja.vi.14. Nāgapetavatthu có chứa một câu chuyện về một đệ tử khác của Saṅkicca (Pv-a.53ff). Theragāthā (Thag. vs. 597-607) chứa một loạt các bài kệ được Saṅkicca nói ra để ca ngợi vẻ đẹp của khu rừng nhằm đáp lại một cư sĩ, người mong muốn được hầu hạ ông, muốn ông ở lại trong làng.

Saṅkicca là một trong bốn vị sa-di được đề cập trong Catusāmaṇeravatthu. Thần thông (iddhi) của Saṅkicca được miêu tả là ñāṇavipphāra-iddhi (Paṭis.ii.211; Bv­a.24). Thần thông được đề cập đến trong mối liên hệ này là sự trốn thoát khỏi cái chết của Saṅkicca trong khi thi thể mẹ ông đang bị thiêu. Vsm., p.379.

02. Saṅkicca 02 redirect

Redirect target: Kisa Saṅkicca

Saṅkicca 02. See Kisa Saṅkicca, where Saṅkicca is given as a gotta-name.

Chưa dịch.

03. Saṅkicca 03 draft

Saṅkicca 03. The Bodhisatta, born as an ascetic. See the Saṅkiccajātaka (Ja 530).

Bodhisatta, sinh ra là một tu sĩ khổ hạnh. Xem Saṅkiccajātaka (Ja 530).