Sahampati draft
Sahampati. A Mahā Brahmā. When the Buddha was at the Ajapālanigrodha, hesitating as to whether or not he should preach the Dhamma, Sahampati appeared before him and begged of him to open to the world the doors of Immortality. The Buddha agreed to this urgent request (Vin.i.5f.;SN.i.137f), and accepted from Sahampati the assurance that all the Buddhas of the past had also had no other teacher than the Dhamma discovered by them. SN.i.139; see also SN.v.167f.,185, 232, where he gives the same assurance to the Buddha regarding the four satipaṭṭhānas and the five indriyas; AN.ii.10f.
Buddhaghosa (e.g., SNa.i.155) explains that the Buddha was reluctant to preach, not on account of indolence, but because he wished Sahampati to make him this request. For, thought the Buddha, the world honours Brahma greatly, and when people realized that Brahma himself had begged of the Buddha to spread his teaching, they would pay more attention to it. Sahampati was, at this time, the most senior of the Brahmas (jeṭṭha Mahā Brahmā) (DNa.ii.467).
Sahampati once saw that the Brāhmiṇī, mother of Brahmadeva Thera, habitually made offerings to Brahma. Out of compassion for her, Sahampati appeared before her and exhorted her to give her offerings to Brahmadeva instead (SN.i.140f). On another occasion, when Kokāliya died and was born in Padumaniraya, Sahampati appeared before the Buddha and announced the fact to him (Snp. p.125; cp. SN.i.151; AN.v.172).
The Saṁyutta (SN.i.154f) contains a series of verses spoken by Sahampati at Andhakavinda, when the Buddha sat out in the open during the night and rain fell drop by drop. The verses are in praise of the life and practices of the monks and of the results thereof. Sahampati again visited the Buddha, simultaneously with Sakka, and as they stood leaning against a doorpost of the Buddha’s cell, Sakka uttered a verse in praise of the Buddha. Sahampati then added another verse, exhorting the Buddha to preach the Dhamma, as there were those who would understand (SN.i.233). A verse spoken by him immediately after the Buddha’s death is included in the books (DN.ii.157; SN.i.158).
During the time of Kassapa Buddha, Sahampati was a monk, named Sahaka, who, having practised the five indriyas (saddhā, etc.), was reborn in the Brahma world. Thereafter he was called Sahampati (SN.v.233). The Commentaries say (Snpa.ii.476; SNa.i.155) that he was an Anāgāmī Brahma born in the Suddhāvāsā, there to pass a whole kappa, because he had developed the first Jhāna as a monk. The Buddhavaṁsa Commentary (Bva.p.11; see also p.29) says that, strictly speaking, his name should be “Sahakapati.”
When the Buddha attained Awakening, Sahampati held over the Buddha’s head a white parasol three yojanas in diameter. Bva.239; this incident was sculptured in the Relic Chamber of the Mahā Thūpa (Mhv.xxx.74); cp. Ja.iv.266.
Once he offered to the Buddha a chain of jewels (ratanadāma) as large as Sineru (Khpa.171; Vin-a.i.115; Vsm.201). On the day that Ālindakavāsi Mahā Phussadeva attained Arahant-ship, Sahampati came to wait upon him (Vibha.352).
It has been suggested (VT.i.86, n.1) that Brahma Sahampati is very probably connected with Brahma Svayambhū of brahmanical literature.
Sahampati. Một Mahā Brahmā (Đại Phạm thiên). Khi Đức Phật đang ở tại Ajapālanigrodha, do dự về việc ngài có nên thuyết giảng Pháp hay không, Sahampati đã hiện ra trước mặt ngài và thỉnh cầu ngài mở ra cho thế gian những cánh cửa Bất tử. Đức Phật đã đồng ý với lời thỉnh cầu khẩn thiết này (Vin.i.5f.;SN.i.137f), và chấp nhận từ Sahampati lời bảo đảm rằng tất cả chư Phật trong quá khứ cũng không có bậc đạo sư nào khác ngoài Pháp do chính các ngài khám phá ra. SN.i.139; xem thêm SN.v.167f.,185, 232, nơi ông đưa ra lời bảo đảm tương tự cho Đức Phật liên quan đến bốn satipaṭṭhāna và năm indriya; AN.ii.10f.
Buddhaghosa (e.g., SNa.i.155) giải thích rằng Đức Phật miễn cưỡng thuyết pháp, không phải vì sự lười biếng, mà vì ngài muốn Sahampati đưa ra lời thỉnh cầu này với ngài. Bởi vì, Đức Phật nghĩ, thế gian vô cùng tôn kính Brahma, và khi mọi người nhận ra rằng chính Brahma đã cầu xin Đức Phật truyền bá giáo pháp của mình, họ sẽ chú ý đến nó nhiều hơn. Sahampati vào lúc này, là vị cao niên nhất trong các Brahma (jeṭṭha Mahā Brahmā) (DNa.ii.467).
Sahampati có lần nhìn thấy vị nữ Bà-la-môn (Brāhmiṇī), mẹ của Trưởng lão Brahmadeva (Brahmadeva Thera), có thói quen dâng lễ vật cho Brahma. Vì lòng thương xót bà, Sahampati đã hiện ra trước mặt bà và khuyên bà thay vào đó hãy dâng các lễ vật của mình cho Brahmadeva (SN.i.140f). Vào một dịp khác, khi Kokāliya qua đời và được sinh ra trong địa ngục Paduma (Padumaniraya), Sahampati đã hiện ra trước mặt Đức Phật và thông báo sự việc này cho ngài (Snp. p.125; cp. SN.i.151; AN.v.172).
Saṁyutta (SN.i.154f) chứa một loạt các bài kệ do Sahampati thốt lên tại Andhakavinda, khi Đức Phật ngồi ngoài trời trong đêm và mưa rơi từng giọt. Các bài kệ này ca ngợi đời sống và sự thực hành của các tỳ-kheo và những kết quả của nó. Sahampati lại đến thăm Đức Phật, cùng lúc với Sakka, và khi họ đứng tựa vào cột cửa am thất của Đức Phật, Sakka đã thốt lên một bài kệ ca ngợi Đức Phật. Sahampati sau đó nói thêm một bài kệ khác, thỉnh cầu Đức Phật thuyết Pháp, vì có những người sẽ hiểu được (SN.i.233). Một bài kệ do ông thốt lên ngay sau khi Đức Phật viên tịch được bao gồm trong các sách (DN.ii.157; SN.i.158).
Trong thời kỳ của Kassapa Buddha, Sahampati là một vị tỳ-kheo, tên là Sahaka, người mà, sau khi thực hành năm indriya (saddhā, etc.), đã tái sinh trong cõi Brahma. Kể từ đó ông được gọi là Sahampati (SN.v.233). Các bản Chú giải nói (Snpa.ii.476; SNa.i.155) rằng ông là một Anāgāmī Brahma sinh ra trong cõi Suddhāvāsā, ở đó để trải qua toàn bộ một kappa, bởi vì ông đã phát triển Jhāna thứ nhất khi còn là một tỳ-kheo. Chú giải Buddhavaṁsa (Bva.p.11; xem thêm p.29) nói rằng, nói một cách chính xác, tên của ông phải là “Sahakapati.”
Khi Đức Phật chứng đạt Giác ngộ, Sahampati đã che trên đầu Đức Phật một chiếc lọng trắng có đường kính ba yojana. Bva.239; sự kiện này đã được điêu khắc trong Phòng chứa Xá-lợi của Mahā Thūpa (Mhv.xxx.74); cp. Ja.iv.266.
Có lần ông đã dâng lên Đức Phật một chuỗi châu báu (ratanadāma) lớn như núi Sineru (Khpa.171; Vin-a.i.115; Vsm.201). Vào ngày Ālindakavāsi Mahā Phussadeva chứng đạt quả vị Arahant, Sahampati đã đến để hầu hạ ngài (Vibha.352).
Người ta đã đề xuất (VT.i.86, n.1) rằng Brahma Sahampati rất có thể có liên quan đến Brahma Svayambhū trong văn học Bà-la-môn.