Mahā Thūpa draft

Mahā Thūpa. The great Thūpa in Anurādhapura, built by Duṭṭhagāmaṇī. The site on which it was erected was consecrated by the visit of all the four Buddhas of this kappa and was at the upper end of the Kakudha vāpi. It was one of the spots at which Mahinda scattered campaka flowers by way of homage, and the earth trembled. When Mahinda informed Devānampiyatissa of the great sanctity of the spot and of its suitability for a Thūpa, Tissa immediately wished to build the Thūpa himself, but Mahinda bade him desist, telling him that the work would be carried out in the future by Duṭṭhagāmaṇī. Tissa recorded this prophecy on a pillar of stone (Mhv.xv.51ff., 167ff). When Duṭṭhagāmaṇī had won his victory over the Damiḷas and had brought peace to the country, he saw the prophecy inscribed on the stone pillar, but was unwilling to start the work as the people were too crippled with regard to money to be able to support such an immense undertaking. But the Devas read his thoughts and provided him with all the necessaries for the building of the Thūpa. Prepared bricks were found on the banks of the Gambhīranadī, copper near Tambapiṭṭha, silver in the Ambaṭṭhakolalena, pearls at Uruvelā, and gems in a cave near Pelivāpigāma. The building was started on the full moon day of Visākha. The foundation stone was laid on the fourteenth day of the bright half of the month of Āsāḷha. Great celebrations marked the event, arrangements for which were in the hands of the ministers Visākha and Sirideva. Monks were present not only from all over Ceylon but from many other places:

Of Arahants alone ninety-six crores were present. As the king stepped into the space left open for him, he expressed the desire that, if his worship were to have a happy result, Theras bearing the names of the Buddha, his Dhamma and his Saṅgha, should take their places on the east, south, and west sides respectively, and a Thera bearing the name of Ānanda on the north side, each Thera to be surrounded by a group bearing the same name. The king’s wish was fulfilled; the Theras in question and their companions were called Mahā Buddharakkhita, Mahā Dhammarakkhita, Mahā Saṅgharakkhita and Mahā Ānanda. As the king was about to mark the space to be covered by the cetiya, the Thera Siddhattha, looking into the future, told him to define only a moderate space for the Thūpa. This the king did; then, looking at the Theras immediately around him, he inquired their names and rejoiced to find them so auspicious, they being Siddhattha, Maṅgala, Sumana, Paduma, Sīvalī, Candagutta, Suriyagutta, Indagutta, Sāgara, Mittasena, Jayasena, and Acala. He then laid the first foundation stone on the east side on sweet smelling clay prepared by Mittasena and sprinkled with water by Jayasena; Mahā Sumana placed jasmine flowers on the stone. Immediately the earth trembled in wonder. The minister who helped the king to mark out the area of the cetiya was Suppatiṭṭhita brahma, son of Nandisena and Sumanadevī. At the end of the ceremony, Piyadassī preached to the assembled populace, and many attained to various fruits of the Path.

The Thūpa was like a water bubble in shape; its architect was Sirivaḍḍha and his assistant Acala. Orders were given that no unpaid work should be done in the construction of the cetiya. Arahants caused the three terraces of flower offerings to the Thūpa (pupphādhānā) to sink nine times into the earth, in order, as they explained, to strengthen the foundations. The cetiya was one hundred and twenty cubits high, and for the ten flower terraces alone ten crores of bricks were used.

The Relic Chamber was of unparalleled magnificence, and consisted of four medavaṇṇapāsāṇā, each eighty cubits in length and in breadth and eight inches thick. These were brought from Uttarakuru by two sāmaṇeras, Uttara and Sumana. In the Chamber were placed sculptural representations of the chief events connected with the Buddha’s life as well as pictures of several Jātakas, including the Vessantara. For a list see Mhv.xxx.71ff.; the Mhv­ṭ (549ff.) contains a long disquisition to prove that there is no reason to doubt the account given of the contents of the Relic Chamber, for in its construction the power (iddhi) of the king, of Devas, and of Arahants came into play.

The work of the Relic Chamber was under the personal supervision of Indagutta Thera, of great iddhi power. When the Chamber was ready for the enshrining of the Relics, Soṇuttara of Pūjā pariveṇa was entrusted with the task of obtaining them. In a previous birth, as Nanduttara, he had vowed to have the power of doing this, and now was his opportunity. He went to Mañjerika Nāgabhavana, where the Relics, washed away from the Thūpa at Rāmagāma, were in the custody of the Nāga Mahā Kāḷa, and by a display of iddhi power obtained them from the Nāga against his desire. They represented one doṇa of the Buddha’s Relics, and the Buddha had predicted that they would ultimately be placed in the Mahā Thūpa. These Relics were enshrined on the fifteenth uposatha day in the light half of the month of Āsāḷha, under the constellation of Uttarāsāḷha. Many Devas and Brahmas and Nāgas were present as on the day of the Buddha’s Awakening, and ninety-six crores of Arahants attended the ceremony.

As the king, after passing three times round the cetiya, ascended it on the east side, and was about to descend into the Relic Chamber, bearing on his head the Casket of Relics, the casket opened and the Relics rose out of it, and taking on the form of the Buddha, performed the Twin Miracle, as at the foot of the Gaṇḍamba. When the Relics were placed on the couch prepared for them they assumed, as the king had desired, the form of the Buddha as he lay on his death bed.

For a whole week the celebrations lasted, and during this period the king offered to the Relics the dominion of Ceylon, and Indagutta decreed that the people of Ceylon, wherever they might be, should be able immediately to visit the Thūpa should they desire to do so. At the end of the seven days, the two sāmaṇeras, Uttara and Sumana, closed the Chamber with the medavaṇṇapāsāṇā set apart for the purpose, while Arahants pronounced that flowers offered in the Relic Chamber should not wither, nor scents dry up; the lamps should not be extinguished nor anything whatever perish.

The building of the Māha Thūpa is described in Mhv. chaps xxviii-xxx.; Mhv­ṭ. 514-83; Dpv.xix.1ff.; also Thūpavaṁsa (pp. 66ff.). The treasures enshrined in the Mahā Thūpa were worth twenty crores, the rest cost one thousand crores (Mhv.xxxii.18).

Before the parasol of the Mahā Thūpa and the plaster work could be completed, Duṭṭhagāmaṇī fell ill, and his brother, Saddhātissa, summoned from Dīghavāpi, contrived with great skill to make the Thūpa look complete, that the king might see it before he died. After the king’s obsequies had been performed, in a place within sight of the Mahā Thūpa (Mhv.xxxii.58), Saddhātissa finished the work yet remaining and established celebrations to be performed three times daily at the Mahā Thūpa (Mhv.xxxii.60; Mhv.xxxiii.5). Lañjatissa levelled the ground between the Mahā Thūpa and the Thūpārāma and built three stone terraces at the cost of three hundred thousand (Mhv.xxxiii.22f). Khallāṭanāga made the courtyard of sand, surrounded by a wall (Mhv.xxxiii.31). Bhātika constructed two vedikā round the courtyard (Mhv.xxxiv.39). It is said (Mhv­ṭ. 553f) that Bhātika was taken by the Arahants into the Relic Chamber, and he held great celebrations in its honour (see Bhātikābhaya). Mahā Dāṭhika Mahā Nāga converted the sand courtyard into a wide court laid out with kiñcakkha-stones on plaster (Mhv.xxxiv.69), while Āmaṇḍagāmaṇī erected a parasol over the cetiya (Mhv.xxxv.2) and Iḷanāga made the Lambakaṇṇas construct a roadway leading up to the Mahā Thūpa (Mhv.xxxiv.17). Sirināga had the whole Thūpa gilded and crowned with a new parasol (Mhv.xxxvi.24), this work being undertaken again later by Saṅghatissa (Mhv.xxxvi.65), while Saṅghabodhi made rain to pour down by means of prostrating himself in the courtyard (Mhv.xxxvi.75). Jeṭṭhatissa offered two precious gems to the Thūpa (Mhv.xxxvi.126), while Aggabodhi I. placed on the Thūpa a golden umbrella (Cv.xlii.32), From this time onward the country passed through very troublous times and the Mahā Thūpa was neglected. But it was restored by Parakkamabāhu I. (Cv.lxxiv.10; lxxvi.106f; lxxviii.97) and again by Kittinissaṅka (Cv.lxxx.20); it was later pillaged by Māgha (Cv.lxxx.68), and remained neglected till the time of Parakkamabāhu II., who started the work of reconstruction (Cv.lxxxvii.66), which was completed by his son Vijayabāhu IV. Cv.lxxxviii.83; after this, the cetiya once more fell into disrepair and has so continued till recently, when an attempt is being made to rebuild it.

The Mahā Thūpa has been a place of pilgrimage for Buddhists from the time of its building down to the present day, even when the place was deserted and its courtyards overgrown with creepers (e.g., Vibh-a.446). There seems to have been a hall for pilgrims to the west of the cetiya (Vibh-a.446). When the Buddha’s Sāsana disappears, all the Relics of the Buddha deposited in various cetiyas all over Ceylon will gather together at the Mahā Cetiya, and from there will go to the Rājāyatana cetiya in Nāgadīpa, thence to the Mahā Bodhipallaṅka, where all the Relics, assembled from everywhere, will take the form of the Buddha seated at the foot of the Bodhi-tree. Then they will be consumed by self-generated flames (Vibh-a.433).

The Mahā Thūpa is known by other names: Mahā Cetiya, Ratanavāluka (Cv.lxxvi.106), Ratanavāli (Cv.lxxx.68), Soṇṇamāli (Mhv.xxvii.3) (Hemamāli), and Hemavāluka (Cv.li.82).

Mahā Thūpa. Bảo tháp vĩ đại ở Anurādhapura, do Duṭṭhagāmaṇī xây dựng. Khu đất nơi bảo tháp được dựng lên đã được thánh hóa nhờ chuyến viếng thăm của tất cả bốn vị Phật trong kappa này và nằm ở phần đầu phía trên của vāpi (hồ nước) Kakudha. Đó là một trong những nơi mà Mahinda đã rải những bông hoa campaka để bày tỏ sự tôn kính, và trái đất đã rung chuyển. Khi Mahinda thông báo cho Devānampiyatissa về sự thiêng liêng to lớn của nơi này và sự phù hợp của nó đối với một bảo tháp, Tissa ngay lập tức muốn tự mình xây dựng bảo tháp, nhưng Mahinda đã bảo ông từ bỏ ý định đó, nói với ông rằng công việc sẽ được thực hiện trong tương lai bởi Duṭṭhagāmaṇī. Tissa đã ghi lại lời tiên tri này trên một cột đá (Mhv.xv.51ff., 167ff). Khi Duṭṭhagāmaṇī đã giành được chiến thắng trước những người Damiḷa và mang lại hòa bình cho đất nước, ông đã nhìn thấy lời tiên tri được khắc trên cột đá, nhưng không muốn bắt đầu công việc vì người dân đã quá kiệt quệ về tiền bạc để có thể hỗ trợ cho một công trình to lớn như vậy. Nhưng chư thiên đã đọc được suy nghĩ của ông và cung cấp cho ông tất cả những vật dụng cần thiết để xây dựng bảo tháp. Những viên gạch đã được chuẩn bị sẵn được tìm thấy trên bờ sông Gambhīranadī, đồng ở gần Tambapiṭṭha, bạc ở trong Ambaṭṭhakolalena, ngọc trai ở Uruvelā, và đá quý ở trong một hang động gần Pelivāpigāma. Việc xây dựng được bắt đầu vào ngày trăng tròn của tháng Visākha. Viên đá nền tảng được đặt vào ngày thứ mười bốn của nửa tháng sáng của tháng Āsāḷha. Những lễ kỷ niệm lớn đã đánh dấu sự kiện này, việc sắp xếp buổi lễ nằm trong tay của các đại thần Visākha và Sirideva. Các tỳ-kheo có mặt không chỉ từ khắp Tích Lan mà còn từ nhiều nơi khác:

Chỉ riêng các vị Arahant đã có chín mươi sáu crore có mặt. Khi nhà vua bước vào khoảng trống được để ngỏ cho mình, ông bày tỏ mong muốn rằng, nếu sự tôn thờ của ông có kết quả tốt đẹp, các Trưởng lão mang tên của Đức Phật, Pháp và Tăng đoàn của Ngài, nên lần lượt chiếm giữ các vị trí ở các phía đông, nam và tây, và một vị Trưởng lão mang tên Ānanda ở phía bắc, mỗi vị Trưởng lão sẽ được bao quanh bởi một nhóm mang cùng tên. Mong ước của nhà vua đã được hoàn tất; các vị Trưởng lão được nhắc đến và những người bạn đồng hành của họ được gọi là Mahā Buddharakkhita, Mahā Dhammarakkhita, Mahā Saṅgharakkhita và Mahā Ānanda. Khi nhà vua chuẩn bị đánh dấu không gian sẽ được bao phủ bởi cetiya, Trưởng lão Siddhattha, nhìn vào tương lai, đã bảo ông chỉ xác định một không gian vừa phải cho bảo tháp. Nhà vua đã làm như vậy; sau đó, nhìn vào các Trưởng lão đang ở ngay xung quanh mình, ông hỏi tên của họ và vui mừng nhận thấy họ rất tốt lành, họ là Siddhattha, Maṅgala, Sumana, Paduma, Sīvalī, Candagutta, Suriyagutta, Indagutta, Sāgara, Mittasena, Jayasena, và Acala. Sau đó, ông đặt viên đá nền tảng đầu tiên ở phía đông trên lớp đất sét có mùi thơm ngọt do Mittasena chuẩn bị và được rắc nước bởi Jayasena; Mahā Sumana đã đặt những bông hoa nhài lên trên viên đá. Ngay lập tức trái đất rung chuyển trong sự kỳ diệu. Vị đại thần đã giúp nhà vua đánh dấu khu vực của cetiyaSuppatiṭṭhita brahma, con trai của NandisenaSumanadevī. Vào cuối buổi lễ, Piyadassī đã thuyết pháp cho quần chúng đang tụ tập, và nhiều người đã đạt được các đạo quả khác nhau của Đạo.

Thūpa này có hình dạng giống như một bong bóng nước; kiến trúc sư của nó là Sirivaḍḍha và phụ tá của ông là Acala. Các mệnh lệnh đã được đưa ra rằng không được làm bất kỳ công việc không được trả lương nào trong việc xây dựng cetiya. Các vị Arahant đã khiến ba bệ thờ dâng hoa cho Thūpa (pupphādhānā) chìm xuống lòng đất chín lần, để, như các ngài đã giải thích, củng cố cho nền móng. Cetiya cao một trăm hai mươi cubit, và chỉ riêng cho mười bệ thờ hoa đã sử dụng mười crore viên gạch.

Căn phòng Xá lợi tráng lệ vô song, và bao gồm bốn medavaṇṇapāsāṇā, mỗi khối dài tám mươi cubit và rộng tám mươi cubit và dày tám inch. Chúng được mang đến từ Uttarakuru bởi hai sāmaṇera, Uttara và Sumana. Trong Căn phòng được đặt các bức tượng điêu khắc tái hiện các sự kiện chính liên quan đến cuộc đời của Đức Phật cũng như các bức tranh của một vài Bổn sinh, bao gồm cả Vessantara. Xem danh sách ở Mhv.xxx.71ff.; Mhv­ṭ (549ff.) chứa một luận khảo dài nhằm chứng minh rằng không có lý do gì để nghi ngờ lời tường thuật đã được đưa ra về những thứ chứa bên trong Căn phòng Xá lợi, vì trong việc xây dựng nó oai lực (iddhi) của nhà vua, của chư thiên, và của các Arahant đã phát huy tác dụng.

Công việc của Căn phòng Xá lợi nằm dưới sự giám sát trực tiếp của Trưởng lão Indagutta, người có oai lực iddhi vĩ đại. Khi Căn phòng đã sẵn sàng cho việc tôn trí các Xá lợi, Soṇuttara của pariveṇa Pūjā đã được giao phó nhiệm vụ thu thập chúng. Ở một tiền kiếp, khi là Nanduttara, ngài đã thề sẽ có oai lực làm điều này, và bây giờ là cơ hội của ngài. Ngài đi đến Mañjerika Nāgabhavana, nơi các Xá lợi, bị cuốn trôi từ Thūpa tại Rāmagāma, đang nằm dưới sự giám hộ của Nāga Mahā Kāḷa, và bằng cách biểu diễn oai lực iddhi, ngài đã lấy được chúng từ Nāga bất chấp sự phản đối của ông ta. Chúng tượng trưng cho một doṇa Xá lợi của Đức Phật, và Đức Phật đã tiên tri rằng cuối cùng chúng sẽ được đặt trong Mahā Thūpa. Những Xá lợi này được tôn trí vào ngày uposatha thứ mười lăm trong nửa tháng sáng của tháng Āsāḷha, dưới chòm sao Uttarāsāḷha. Nhiều chư thiên và Phạm thiên và Nāga đã có mặt giống như vào ngày Giác ngộ của Đức Phật, và chín mươi sáu crore Arahant đã tham dự buổi lễ.

Khi nhà vua, sau khi đi vòng quanh cetiya ba lần, bước lên nó ở phía đông, và chuẩn bị đi xuống Căn phòng Xá lợi, đội Tráp Xá lợi trên đầu, chiếc tráp mở ra và các Xá lợi bay lên khỏi nó, và mang lấy hình hài của Đức Phật, đã thực hiện Song thông, giống như ở dưới gốc cây Gaṇḍamba. Khi các Xá lợi được đặt trên chiếc ngai đã chuẩn bị cho chúng, chúng đã hóa hiện, như nhà vua đã mong muốn, hình hài của Đức Phật như khi Ngài đang nằm trên giường hấp hối.

Các lễ kỷ niệm kéo dài trong suốt một tuần, và trong thời gian này nhà vua đã dâng cúng quyền cai trị Tích Lan cho Xá lợi, và Indagutta đã ban lệnh rằng người dân Tích Lan, dù họ ở đâu, sẽ có thể ngay lập tức đến viếng thăm bảo tháp nếu họ muốn làm như vậy. Vào cuối bảy ngày, hai vị sāmaṇera, Uttara và Sumana, đã đóng Căn phòng bằng medavaṇṇapāsāṇā đã được dành riêng cho mục đích này, trong khi các vị Arahant tuyên bố rằng những bông hoa được dâng trong Căn phòng Xá lợi sẽ không được héo, mùi hương cũng không bị khô cạn; những ngọn đèn sẽ không bị tắt và bất cứ thứ gì cũng sẽ không bị hư hoại.

Việc xây dựng Mahā Thūpa được mô tả trong Mhv. chương xxviii-xxx.; Mhv­ṭ. 514-83; Dpv.xix.1ff.; và cả Thūpavaṁsa (pp. 66ff.). Những báu vật được tôn trí trong Mahā Thūpa trị giá hai mươi crore, phần còn lại có chi phí một ngàn crore (Mhv.xxxii.18).

Trước khi chiếc lọng của Mahā Thūpa và công việc trát vữa có thể hoàn thành, Duṭṭhagāmaṇī bị ốm, và người em trai của ông, Saddhātissa, được triệu tập từ Dīghavāpi, đã nghĩ ra một cách rất khéo léo để làm cho Thūpa trông có vẻ hoàn chỉnh, để nhà vua có thể nhìn thấy nó trước khi băng hà. Sau khi tang lễ của nhà vua đã được cử hành, tại một nơi có thể nhìn thấy Mahā Thūpa (Mhv.xxxii.58), Saddhātissa đã hoàn thành công việc còn lại và thiết lập các lễ kỷ niệm để được cử hành ba lần mỗi ngày tại Mahā Thūpa (Mhv.xxxii.60; Mhv.xxxiii.5). Lañjatissa đã san bằng khu đất giữa Mahā Thūpa và Thūpārāma và xây dựng ba bệ đá với chi phí ba trăm ngàn (Mhv.xxxiii.22f). Khallāṭanāga đã làm cái sân bằng cát, được bao quanh bởi một bức tường (Mhv.xxxiii.31). Bhātika đã xây dựng hai vedikā (lan can) xung quanh khoảng sân (Mhv.xxxiv.39). Có người kể lại (Mhv­ṭ. 553f) rằng Bhātika đã được các Arahant đưa vào trong Căn phòng Xá lợi, và ông đã tổ chức những lễ kỷ niệm lớn để tôn vinh Căn phòng này (xem Bhātikābhaya). Mahā Dāṭhika Mahā Nāga đã biến cái sân cát thành một khoảng sân rộng lớn được lát bằng những phiến đá kiñcakkha trên nền vữa (Mhv.xxxiv.69), trong khi Āmaṇḍagāmaṇī dựng lên một chiếc lọng phía trên cetiya (Mhv.xxxv.2) và Iḷanāga đã ra lệnh cho những người Lambakaṇṇa xây dựng một con đường dẫn lên Mahā Thūpa (Mhv.xxxiv.17). Sirināga đã cho mạ vàng toàn bộ Thūpa và đội cho nó một chiếc lọng mới (Mhv.xxxvi.24), công việc này sau đó lại được đảm nhận bởi Saṅghatissa (Mhv.xxxvi.65), trong khi Saṅghabodhi đã làm cho mưa trút xuống bằng cách đảnh lễ toàn thân trong sân (Mhv.xxxvi.75). Jeṭṭhatissa đã dâng cúng hai viên đá quý cho Thūpa (Mhv.xxxvi.126), trong khi Aggabodhi I đã đặt trên Thūpa một chiếc lọng vàng (Cv.xlii.32). Kể từ thời điểm này trở đi, đất nước đã trải qua những thời kỳ đầy biến động và Mahā Thūpa đã bị bỏ bê. Nhưng nó đã được phục dựng bởi Parakkamabāhu I (Cv.lxxiv.10; lxxvi.106f; lxxviii.97) và một lần nữa bởi Kittinissaṅka (Cv.lxxx.20); sau đó nó đã bị cướp bóc bởi Māgha (Cv.lxxx.68), và vẫn bị bỏ bê cho đến thời của Parakkamabāhu II, người đã bắt đầu công cuộc tái thiết (Cv.lxxxvii.66), công trình này đã được hoàn thành bởi con trai ông là Vijayabāhu IV. Cv.lxxxviii.83; sau đó, cetiya một lần nữa rơi vào tình trạng hư hỏng và vẫn tiếp tục như vậy cho đến gần đây, khi một nỗ lực đang được thực hiện nhằm xây dựng lại nó.

Mahā Thūpa đã là một nơi hành hương cho các Phật tử từ thời điểm nó được xây dựng cho đến tận ngày nay, ngay cả khi nơi này bị bỏ hoang và những khoảng sân của nó bị dây leo mọc um tùm (ví dụ, Vibh-a.446). Dường như đã có một sảnh đường dành cho những người hành hương ở phía tây của cetiya (Vibh-a.446). Khi Sāsana của Đức Phật biến mất, tất cả các Xá lợi của Đức Phật được đặt trong nhiều cetiya khác nhau trên khắp Tích Lan sẽ tụ tập lại tại Mahā Cetiya, và từ đó sẽ đi đến cetiya RājāyatanaNāgadīpa, rồi từ đó đến Mahā Bodhipallaṅka, nơi mà tất cả các Xá lợi, được tập hợp từ khắp nơi, sẽ mang lấy hình hài của Đức Phật đang ngồi ở dưới gốc cây bodhi. Sau đó chúng sẽ bị thiêu rụi bởi những ngọn lửa tự phát sinh (Vibh-a.433).

Mahā Thūpa được biết đến bằng những cái tên khác: Mahā Cetiya, Ratanavāluka (Cv.lxxvi.106), Ratanavāli (Cv.lxxx.68), Soṇṇamāli (Mhv.xxvii.3) (Hemamāli), và Hemavāluka (Cv.li.82).