Rājagaha draft

Rājagaha. A city, the capital of Magadha. There seem to have been two distinct towns; the older one, a hill fortress, more properly called Giribbaja, was very ancient and is said to have been laid out by Mahā Govinda, a skilled architect (Vv-a.p.82; but cp. DN.ii.235, where seven cities are attributed to his foundation). The later town, at the foot of the hills, was evidently built by Bimbisāra.

Xuanzang says (Beal-Xuan, ii.145) that the old capital occupied by Bimbisāra was called Kuśāgra. It was afflicted by frequent fires, and Bimbisāra, on the advice of his ministers, abandoned it and built the new city on the site of the old cemetery. The building of this city was hastened on by a threatened invasion by the king of Vesālī. The city was called Rājagaha because Bimbisāra was the first person to occupy it. Both Xuanzang and Faxian (Giles: 49) record another tradition which ascribed the foundation of the new city to Ajātasattu.

Pargiter suggests that the old city was called Kuśāgrapura, after Kuśāgra, an early king of Magadha (Ancient Indian Historical Tradition, p.149). In the Rāmāyaṇa (i. 7, 32) the city is called Vasumatī. The Mahā Bhārata gives other names – Bārhadrathapura (ii.24, 44), Varāha, Vṛṣabha, Ṛṣigiri, Caityaka (see PHAI.,p.70). It was also called Bimbisārapurī and Magadhapura (Snp­a.ii.584).

But both names were used indiscriminately (e.g., SN.N. vs. 405), though Giribbaja seems, as a name, to have been restricted to verse passages. The place was called Giribbaja (mountain stronghold) because it was surrounded by five hills – Paṇḍava, Gijjhakūṭa, Vebhāra, Isigili and Vepulla – and Rājagaha, because it was the seat of many kings, such as Mandhātā and Mahā Govinda (Snp­a.ii.413). At Snp­a.ii.382 it is said (MN.iii.68) that these hills, with the exception of Isigili, were once known by other names e.g., Vaṅkaka for Vepulla (SN.ii.191). The Saṁyutta (i.206) mentions another peak near RājagahaIndakūṭa. See also Kāḷasilā. It would appear, from the names given of the kings, that the city was a very ancient royal capital. In the Vidhurapaṇḍitajātaka (Ja 545, Ja.vi.271), Rājagaha is called the capital of Aṅga. This evidently refers to a time when Aṅga had subjugated Magadha.

The Commentaries (e.g., Snp­a. loc.cit.) explain that the city was inhabited only in the time of Buddhas and Cakkavatti kings; at other times it was the abode of Yakkhas who used it as a pleasure resort in spring. The country to the north of the hills was known as Dakkhiṇāgiri (SN­a.i.188).

Rājagaha was closely associated with the Buddha’s work. He visited it soon after the Renunciation, journeying there on foot from the River Anomā, a distance of thirty leagues (Ja.i.66). Bimbisāra saw him begging in the street, and, having discovered his identity and the purpose of his quest, obtained from him a promise of a visit to Rājagaha as soon as his aim should be achieved (see the Pabbajjāsutta and its Commentary). During the first year after the Awakening therefore, the Buddha went to Rājagaha from Gayā, after the conversion of the Tebhātikajaṭilas. Bimbisāra and his subjects gave the Buddha a great welcome, and the king entertained him and a large following of monks in the palace. It is said that on the day of the Buddha’s entry into the royal quarters, Sakka led the procession, in the guise of a young man, singing songs of praise of the Buddha. It was during this visit that Bimbisāra gifted Veḷuvana to the Saṅgha and that the Buddha received Sāriputta and Moggallāna as his disciples. (Details of this visit are given in Vin.i.35ff). Large numbers of householders joined the Saṅgha, and people blamed the Buddha for breaking up their families. But their censure lasted for only seven days. Among those ordained were the Sattarasavaggiyā with Upāli at their head.

The Buddha spent his first vassa in Rājagaha and remained there during the winter and the following summer. The people grew tired of seeing the monks everywhere, and, on coming to know of their displeasure, the Buddha went first to Dakkhiṇāgiri and then to Kapilavatthu (Vin.i.77ff).

According to the Buddhavaṁsa Commentary (p.13), the Buddha spent also in Rājagaha the third, fourth, seventeenth and twentieth vassa. After the twentieth year of his teaching, he made Sāvatthī his headquarters, though he seems frequently to have visited and stayed at Rājagaha. It thus became the scene of several important Suttas – e.g., the Āṭānāṭiya, Udumbarika and Kassapasīhanāda, Jīvaka, Mahā Sakuladāyī, and Sakkapañha. For other incidents in the Buddha’s life connected with Rājagaha, see Gotama. The most notable of these was the taming of Nālāgiri.

Many of the Vinaya rules were enacted at Rājagaha. Just before his death, the Buddha paid a last visit there. At that time, Ajātasattu was contemplating an attack on the Vajjians, and sent his minister, Vassakāra, to the Buddha at Gijjhakūṭa, to find out what his chances of success were (DN.ii.72). After the Buddha’s death, Rājagaha was chosen by the monks, with Mahā Kassapa at their head, as the meeting place of the First Convocation. This took place at the Sattapaṇṇiguhā, and Ajātasattu extended to the undertaking his whole-hearted patronage (Vin.ii.285; Vin-a.i.7f.; DN­a.i.8f., etc.). The king also erected at Rājagaha a cairn over the relics of the Buddha, which he had obtained as his share (DN.ii.166). According to the Mahā Vaṁsa (Mhv.xxxi.21; Mhv­ṭ. 564), some time later, acting on the suggestion of Mahā Kassapa, the king gathered at Rājagaha seven doṇas of the Buddha’s relics which had been deposited in various places – excepting those deposited at Rāmagāma – and built over them a large Thūpa. It was from there that Asoka obtained relics for his vihāras.

Rājagaha was one of the six chief cities of the Buddha’s time, and as such, various important trade routes passed through it. The others cities were Campā, Sāvatthī, Sāketa, Kosambī and Bārāṇasī (DN.ii.147).

The road from Takkasilā to Rājagaha was one hundred and ninety-two leagues long and passed through Sāvatthī, which was forty-five leagues from Rājagaha. This road passed by the gates of Jetavana (MN­a.ii.987; SN­a.i.243). The Pārāyaṇavagga (Snp. vss.1011-3) mentions a long and circuitous route, taken by Bāvarī’s disciples in going from Patiṭṭhāna to Rājagaha, passing through Māhissati, Ujjenī, Gonaddha, Vedisā, Vanasavhaya, Kosambī, Sāketa, Sāvatthī, Setavyā, Kapilavatthu, Kusinārā, on to Rājagaha, by way of the usual places (see below).

From Kapilavatthu to Rājagaha was sixty leagues (AN­a.i.115; MN­a.i.360). From Rājagaha to Kusinārā was a distance of twenty-five leagues (DN­a.ii.609), and the Mahā Parinibbānasutta (DN.ii.72ff) gives a list of the places at which the Buddha stopped during his last journey along that road – Ambalaṭṭhikā, Nālandā, Pāṭaligāma (where he crossed the Ganges), Koṭigāma, Nādikā, Vesālī, Bhaṇḍagāma, Hatthigāma, Ambagāma, Jambugāma, Bhoganagara, Pāvā, and the Kakuṭṭha River, beyond which lay the Mango grove and the Sāla grove of the Mallas.

From Rājagaha to the Ganges was a distance of five leagues, and when the Buddha visited Vesālī at the invitation of the Licchavīs, the kings on either side of the river vied with each other to show him honour. Dhp­a.iii.439f.; also Mvu.i.253ff.; according to Divyāvadāna (p.55) the Ganges had to be crossed between Rājagaha and Sāvatthī, as well, by boat, some of the boats belonging to the king of Magadha and others to the Licchavīs of Vesālī.

The distance between Rājagaha and Nālandā is given as one league, and the Buddha often walked between the two (DN­a.i.35).

The books mention various places besides Veḷuvana, with its Kalandakanivāpa vihāra in and around Rājagaha – e.g., Sītavana, Jīvaka’s Ambavana, Pipphaliguhā, Udumbarikārāma, Moranivāpa with its Paribbājakārāma, Tapodārāma, Indasālaguhā in Vediyagiri, Sattapaṇṇiguhā, Laṭṭhivana, Maddakucchi, Supatiṭṭhacetiya, Pāsāṇakacetiya, Sappasoṇḍikapabbhāra and the pond Sumāgadhā.

At the time of the Buddha’s death, there were eighteen large monasteries in Rājagaha (Vin-a.i.9). Close to the city flowed the rivers Tapodā and Sappinī. In the city was a Potter’s Hall where travelers from far distances spent the night, e.g., Pukkusāti (MN­a.ii.987); it had also a Town Hall (Ja.iv.72). The city gates were closed every evening, and after that it was impossible to enter the city. Vin.iv.116f.; the city had thirty-two main gates and sixty-four smaller entrances (DN­a.i.150; MN­a.ii.795). One of the gates of Rājagaha was called Taṇḍulapāla (MN.ii.185). Round Rājagaha was a great Peta world (MN­a.ii.960; SN­a.i.31).

In the Buddha’s time there was constant fear of invasion by the Licchavīs, and Vassakāra (q.v.) is mentioned as having strengthened its fortifications. To the north-east of the city were the Brahmin villages of Ambasaṇḍā (DN.ii.263) and Sālindiyā (Ja.iii.293); other villages are mentioned in the neighborhood, such as Kīṭāgiri, Upatissagāma, Koḷitagāma, Andhakavinda, Sakkhara and Codanāvatthu (q.v.). In the Buddha’s time, Rājagaha had a population of eighteen crores, nine in the city and nine outside, and the sanitary conditions were not of the best. SN­a.i.241; Dhp­a.ii.43; it was because of the city’s prosperity that the Mettiyabhummajakas made it their headquarters (Vin-a.iii.614). The city was not free from plague (Dhp­a.i.232).

The Treasurer of Rājagaha and Anāthapiṇḍika had married each other’s sisters, and it was while Anāthapiṇḍika (q.v.) was on a visit to Rājagaha that he first met the Buddha.

The people of Rājagaha, like those of most ancient cities, held regular festivals; one of the best known of these was the Giraggasamajjā (q.v.). Mention is also made of troupes of players visiting the city and giving their entertainments for a week on end (see, e.g., the story of Uggasena).

Soon after the death of the Buddha, Rājagaha declined both in importance and prosperity. Susunāga transferred the capital to Vesālī, and Kāḷāsoka removed it again to Pāṭaliputta, which, even in the Buddha’s time, was regarded as a place of strategic importance. When Xuanzang visited Rājagaha, he found it occupied by Brahmins and in a very dilapidated condition (Beal-Xuan, op.cit., ii.167). For a long time, however, it seems to have continued as a center of Buddhist activity, and among those mentioned as having been present at the foundation of the Mahā Thūpa were eighty thousand monks from Rājagaha led by Indagutta. Mhv.xxix.30.

Rājagaha. Một thành phố, thủ đô của Magadha. Dường như đã có hai thị trấn riêng biệt; thị trấn cũ, một pháo đài trên đồi, được gọi đúng hơn là Giribbaja, rất cổ xưa và được cho là do Mahā Govinda, một kiến trúc sư lành nghề lập nên (Vv-a.p.82; nhưng so sánh DN.ii.235, nơi bảy thành phố được quy cho là do ông sáng lập). Thị trấn sau này, dưới chân đồi, hiển nhiên do Bimbisāra xây dựng.

Xuanzang (Huyền Trang) nói (Beal-Xuan, ii.145) rằng thủ đô cũ do Bimbisāra chiếm giữ được gọi là Kuśāgra. Nó thường xuyên bị hỏa hoạn, và Bimbisāra, theo lời khuyên của các vị quan, đã từ bỏ nó và xây dựng thành phố mới trên nền của một nghĩa địa cũ. Việc xây dựng thành phố này được đẩy nhanh do mối đe dọa xâm lược từ vua xứ Vesālī. Thành phố được gọi là Rājagaha vì Bimbisāra là người đầu tiên chiếm giữ nó. Cả Xuanzang và Faxian (Pháp Hiển) (Giles: 49) đều ghi lại một truyền thuyết khác quy việc sáng lập thành phố mới cho Ajātasattu.

Pargiter cho rằng thành phố cũ được gọi là Kuśāgrapura, theo tên của Kuśāgra, một vị vua đầu tiên của Magadha (Ancient Indian Historical Tradition, p.149). Trong Rāmāyaṇa (i. 7, 32) thành phố được gọi là Vasumatī. Mahā Bhārata đưa ra những tên gọi khác – Bārhadrathapura (ii.24, 44), Varāha, Vṛṣabha, Ṛṣigiri, Caityaka (xem PHAI.,p.70). Nó cũng được gọi là Bimbisārapurī và Magadhapura (Snp­a.ii.584).

Nhưng cả hai tên này đều được sử dụng bừa bãi (ví dụ, SN.N. vs. 405), mặc dù Giribbaja dường như, với tư cách là một tên gọi, chỉ giới hạn trong các đoạn thơ. Nơi đây được gọi là Giribbaja (cứ điểm trên núi) vì nó được bao quanh bởi năm ngọn đồi – Paṇḍava, Gijjhakūṭa, Vebhāra, IsigiliVepulla – và Rājagaha, vì đây là nơi ngự trị của nhiều vị vua, chẳng hạn như Mandhātā và Mahā Govinda (Snp­a.ii.413). Tại Snp­a.ii.382 có nói (MN.iii.68) rằng những ngọn đồi này, ngoại trừ Isigili, đã từng được biết đến bằng những tên gọi khác ví dụ, Vaṅkaka cho Vepulla (SN.ii.191). Saṁyutta (i.206) đề cập đến một đỉnh núi khác gần Rājagaha – Indakūṭa. Xem thêm Kāḷasilā. Từ những tên tuổi các vị vua được đưa ra, dường như thành phố là một hoàng đô rất cổ xưa. Trong Vidhurapaṇḍitajātaka (Ja 545, Ja.vi.271), Rājagaha được gọi là thủ đô của Aṅga. Điều này hiển nhiên đề cập đến thời điểm khi Aṅga đã khuất phục được Magadha.

Các Chú giải (ví dụ, Snp­a. sđd.) giải thích rằng thành phố chỉ có người ở vào thời của các vị Phật và các vị vua Cakkavatti; vào những thời điểm khác, nó là nơi cư ngụ của các Yakkha, những người đã sử dụng nó như một khu nghỉ dưỡng vào mùa xuân. Vùng đất ở phía bắc những ngọn đồi được gọi là Dakkhiṇāgiri (SN­a.i.188).

Rājagaha có liên hệ chặt chẽ với công việc của Đức Phật. Ngài đã đến thăm nơi đó ngay sau cuộc Đại Từ bỏ, đi bộ đến đó từ sông Anomā, một khoảng cách ba mươi do-tuần (Ja.i.66). Bimbisāra đã nhìn thấy Ngài khất thực trên phố, và, sau khi khám phá ra thân phận của Ngài cũng như mục đích của cuộc tìm kiếm của Ngài, ông đã nhận được từ Ngài một lời hứa sẽ đến thăm Rājagaha ngay khi Ngài đạt được mục tiêu (xem Pabbajjāsutta và Chú giải của nó). Do đó, trong năm đầu tiên sau khi Giác ngộ, Đức Phật đã đến Rājagaha từ Gayā, sau sự cải đạo của các Tebhātikajaṭila. Bimbisāra và thần dân của ông đã dành cho Đức Phật một sự chào đón trọng thể, và nhà vua đã thiết đãi Ngài cùng một đoàn tùy tùng đông đảo gồm các tỳ-kheo trong cung điện. Người ta nói rằng vào ngày Đức Phật bước vào hoàng cung, Sakka đã dẫn đầu đoàn rước, dưới hình dạng một thanh niên, hát những bài ca ca ngợi Đức Phật. Chính trong chuyến viếng thăm này, Bimbisāra đã cúng dường Veḷuvana cho Tăng đoàn và Đức Phật đã thu nhận SāriputtaMoggallāna làm đệ tử của Ngài. (Chi tiết về chuyến viếng thăm này được đưa ra trong Vin.i.35ff). Rất đông gia chủ đã gia nhập Tăng đoàn, và mọi người khiển trách Đức Phật vì đã phá vỡ gia đình của họ. Nhưng sự chê trách của họ chỉ kéo dài trong bảy ngày. Trong số những người được xuất gia có các vị Sattarasavaggiyā với Upāli đứng đầu.

Đức Phật đã trải qua vassa đầu tiên của Ngài tại Rājagaha và ở lại đó trong suốt mùa đông và mùa hè năm sau. Mọi người bắt đầu mệt mỏi khi thấy các tỳ-kheo ở khắp mọi nơi, và, khi biết được sự không hài lòng của họ, Đức Phật đã đi trước tiên đến Dakkhiṇāgiri và sau đó đến Kapilavatthu (Vin.i.77ff).

Theo Chú giải Buddhavaṁsa (p.13), Đức Phật cũng đã trải qua các vassa thứ ba, thứ tư, thứ mười bảy và thứ hai mươi tại Rājagaha. Sau năm giảng dạy thứ hai mươi của Ngài, Ngài đã chọn Sāvatthī làm trụ sở chính, mặc dù Ngài dường như thường xuyên đến thăm và ở lại Rājagaha. Do đó, nơi đây đã trở thành bối cảnh của một vài Sutta quan trọng – ví dụ, Āṭānāṭiya, Udumbarika và Kassapasīhanāda, Jīvaka, Mahā Sakuladāyī, và Sakkapañha. Đối với các sự kiện khác trong cuộc đời Đức Phật liên quan đến Rājagaha, xem Gotama. Sự kiện đáng chú ý nhất trong số này là việc thuần phục voi Nālāgiri.

Nhiều giới luật của Vinaya đã được ban hành tại Rājagaha. Ngay trước khi viên tịch, Đức Phật đã có chuyến viếng thăm cuối cùng tới đây. Lúc đó, Ajātasattu đang dự tính một cuộc tấn công vào những người Vajjian, và đã cử quan đại thần của mình, Vassakāra, đến gặp Đức Phật tại Gijjhakūṭa, để tìm hiểu xem cơ hội thành công của ông là bao nhiêu (DN.ii.72). Sau khi Đức Phật viên tịch, Rājagaha đã được các tỳ-kheo, với Mahā Kassapa đứng đầu, chọn làm địa điểm họp cho kỳ Kết tập đầu tiên. Sự kiện này đã diễn ra tại Sattapaṇṇiguhā, và Ajātasattu đã dành cho công việc này sự bảo trợ hết lòng của mình (Vin.ii.285; Vin-a.i.7f.; DN­a.i.8f., v.v.). Nhà vua cũng dựng lên tại Rājagaha một tháp tưởng niệm (cairn) để chứa phần xá-lợi của Đức Phật, phần mà ông đã nhận được như phần chia của mình (DN.ii.166). Theo Mahā Vaṁsa (Mhv.xxxi.21; Mhvṭ. 564), một thời gian sau, theo gợi ý của Mahā Kassapa, nhà vua đã thu thập tại Rājagaha bảy doṇa xá-lợi của Đức Phật đã được cất giữ ở nhiều nơi khác nhau – ngoại trừ những xá-lợi được cất giữ tại Rāmagāma – và xây dựng trên đó một Thūpa lớn. Chính từ đó Asoka đã lấy xá-lợi cho các vihāra của mình.

Rājagaha là một trong sáu thành phố chính của thời Đức Phật, và với tư cách đó, các tuyến đường thương mại quan trọng khác nhau đã đi qua đó. Những thành phố khác là Campā, Sāvatthī, Sāketa, KosambīBārāṇasī (DN.ii.147).

Con đường từ Takkasilā đến Rājagaha dài một trăm chín mươi hai do-tuần và đi qua Sāvatthī, cách Rājagaha bốn mươi lăm do-tuần. Con đường này đi ngang qua các cổng của Jetavana (MN­a.ii.987; SN­a.i.243). Pārāyaṇavagga (Snp. vss.1011-3) đề cập đến một lộ trình dài và ngoằn ngoèo, do các đệ tử của Bāvarī thực hiện khi đi từ Patiṭṭhāna đến Rājagaha, đi qua Māhissati, Ujjenī, Gonaddha, Vedisā, Vanasavhaya, Kosambī, Sāketa, Sāvatthī, Setavyā, Kapilavatthu, Kusinārā, đến Rājagaha, thông qua những địa điểm thông thường (xem bên dưới).

Từ Kapilavatthu đến Rājagaha là sáu mươi do-tuần (AN­a.i.115; MN­a.i.360). Từ Rājagaha đến Kusinārā là khoảng cách hai mươi lăm do-tuần (DN­a.ii.609), và Mahā Parinibbānasutta (DN.ii.72ff) đưa ra một danh sách những nơi mà Đức Phật đã dừng chân trong suốt chuyến hành trình cuối cùng của Ngài dọc theo con đường đó – Ambalaṭṭhikā, Nālandā, Pāṭaligāma (nơi Ngài băng qua sông Hằng (Ganges)), Koṭigāma, Nādikā, Vesālī, Bhaṇḍagāma, Hatthigāma, Ambagāma, Jambugāma, Bhoganagara, Pāvā, và dòng sông Kakuṭṭha, qua khỏi đó là Vườn xoài và Rừng Sāla của những người Malla.

Từ Rājagaha đến sông Hằng là một khoảng cách năm do-tuần, và khi Đức Phật viếng thăm Vesālī theo lời mời của những người Licchavī, các vị vua ở cả hai bờ sông đã thi nhau thể hiện sự tôn kính đối với Ngài. Dhp­a.iii.439f.; cũng tại Mvu.i.253ff.; theo Divyāvadāna (p.55) sông Hằng cũng phải được băng qua bằng thuyền giữa Rājagaha và Sāvatthī, một vài chiếc thuyền thuộc về vua của Magadha và những chiếc khác thuộc về những người Licchavī của Vesālī.

Khoảng cách giữa Rājagaha và Nālandā được cho là một do-tuần, và Đức Phật thường đi bộ giữa hai nơi này (DN­a.i.35).

Các sách nhắc đến nhiều nơi khác nhau bên cạnh Veḷuvana, với vihāra Kalandakanivāpa của nó ở bên trong và xung quanh Rājagaha – ví dụ, Sītavana, Ambavana của Jīvaka, Pipphaliguhā, Udumbarikārāma, Moranivāpa với Paribbājakārāma của nó, Tapodārāma, Indasālaguhā ở Vediyagiri, Sattapaṇṇiguhā, Laṭṭhivana, Maddakucchi, Supatiṭṭhacetiya, Pāsāṇakacetiya, Sappasoṇḍikapabbhāra và ao Sumāgadhā.

Vào thời điểm Đức Phật viên tịch, có mười tám tu viện lớn ở Rājagaha (Vin-a.i.9). Gần thành phố có các con sông TapodāSappinī chảy qua. Trong thành phố có một Hội trường của Người thợ gốm nơi những lữ khách từ xa đến nghỉ qua đêm, ví dụ, Pukkusāti (MN­a.ii.987); nơi đây cũng có một Tòa Thị chính (Ja.iv.72). Các cổng thành bị đóng lại vào mỗi buổi tối, và sau đó không thể vào thành phố. Vin.iv.116f.; thành phố có ba mươi hai cổng chính và sáu mươi bốn lối vào nhỏ hơn (DN­a.i.150; MN­a.ii.795). Một trong các cổng của Rājagaha được gọi là Taṇḍulapāla (MN.ii.185). Xung quanh Rājagaha là một thế giới Peta rộng lớn (MN­a.ii.960; SN­a.i.31).

Trong thời Đức Phật, luôn có nỗi sợ hãi liên tục về sự xâm lược của những người Licchavī, và Vassakāra (xem mục từ này) được nhắc đến là đã củng cố hệ thống phòng thủ của nó. Ở phía đông bắc thành phố là các ngôi làng của Bà-la-môn Ambasaṇḍā (DN.ii.263) và Sālindiyā (Ja.iii.293); các ngôi làng khác được nhắc đến ở khu vực lân cận, chẳng hạn như Kīṭāgiri, Upatissagāma, Koḷitagāma, Andhakavinda, SakkharaCodanāvatthu (xem mục từ này). Trong thời Đức Phật, Rājagaha có dân số mười tám crore, chín ở trong thành phố và chín ở bên ngoài, và điều kiện vệ sinh thì không phải là tốt nhất. SN­a.i.241; Dhp­a.ii.43; chính vì sự phồn vinh của thành phố mà các Mettiyabhummajaka đã biến nó thành trụ sở của họ (Vin-a.iii.614). Thành phố này cũng không thoát khỏi bệnh dịch tễ (Dhp­a.i.232).

Trưởng khố của Rājagaha và Anāthapiṇḍika đã kết hôn với các chị em gái của nhau, và chính trong khi Anāthapiṇḍika (xem mục từ này) đang viếng thăm Rājagaha thì ông đã gặp Đức Phật lần đầu tiên.

Người dân Rājagaha, giống như những người của hầu hết các thành phố cổ, đã tổ chức các lễ hội thường kỳ; một trong những lễ hội được biết đến nhiều nhất trong số này là Giraggasamajjā (xem mục từ này). Sự đề cập cũng được thực hiện về các đoàn kịch (troupes of players) viếng thăm thành phố và biểu diễn liên tục trong một tuần (xem, ví dụ, câu chuyện về Uggasena).

Ngay sau khi Đức Phật viên tịch, Rājagaha đã suy giảm cả về tầm quan trọng lẫn sự phồn vinh. Susunāga đã dời thủ đô đến Vesālī, và Kāḷāsoka lại dời nó đến Pāṭaliputta, nơi mà, ngay cả trong thời Đức Phật, cũng đã được coi là một vị trí có tầm quan trọng về mặt chiến lược. Khi Xuanzang (Huyền Trang) đến thăm Rājagaha, ông thấy nó bị chiếm giữ bởi các Bà-la-môn và trong một tình trạng rất đổ nát (Beal-Xuan, sđd., ii.167). Tuy nhiên, trong một thời gian dài, nó dường như vẫn tiếp tục là một trung tâm của các hoạt động Phật giáo, và trong số những người được nhắc đến là đã có mặt tại lễ đặt nền móng của Mahā Thūpa có tám mươi ngàn tỳ-kheo từ Rājagaha do Indagutta dẫn đầu. Mhv.xxix.30.