Isigili draft
Isigili. One of the five mountains round Rājagaha and one of the beauty-spots of the city (DN.ii.116). There was, on one side of it, a black stone called the Kāḷasilā. This was a favourite haunt of the Buddha and the members of the Saṅgha. See e.g., Vin.ii.ii.76, where Dabba Mallaputta is asked by monks to provide for them accommodation there; see also Vin.iii.41.
It was also the scene of the suicide of Godhika and Vakkali (SN.i.121; iii.121f) and of the murder of Moggallāna by the brigands (Ja.v.125f; Dhpa.iii.65).
In the Cūḷa Dukkhakkhandasutta it is said that a large number of Nigaṇṭhas lived at Kāḷasilā, never sitting down, undergoing paroxysms of acute pain and agony, following the teachings of Nigaṇṭha Nātaputta. The Buddha questioned them as to their practises and preached to them the above-mentioned Sutta, which he afterwards repeated to Mahā Nāma (MN.i.91ff).
Once when the Buddha was dwelling at Kāḷasilā, he sang the praises of Rājagaha, giving Ānanda a chance, if he so desired, of asking him to live on for a kappa; but Ānanda did not take his opportunity (DN.iii.116).
The books refer to several other visits of the Buddha to Isigilapassa. During one of these visits he heard Vaṅgīsa’s high eulogy of Moggallāna (SN.i.194; Thag.1249ff).
In the Isigilisutta (MN.iii.68-71) the Buddha is represented as saying that while the other mountains round Rājagaha – Vebhāra, Paṇḍava, Vepulla and Gijjhakūṭa – had changed their old names, Isigili retained its former name and designation.
Five hundred Pacceka Buddhas once resided in Isigili for a long time; they could be seen entering the mountain, but once entered, there was no more sign of them. Men, observing this, said that the mountain swallowed up the sages and so it came by its name of Isigili (Isī gilatī ti Isigili).
Buddhaghosa adds (MNa.ii.889) that when the Pacceka Buddhas returned from their begging rounds, the rock would open like a folding door to admit them. Within the rock they had made for themselves cloisters, dwelling-houses, etc.
Isigili. Một trong năm ngọn núi bao quanh Rājagaha và là một trong những thắng cảnh của thành phố (DN.ii.116). Có một tảng đá đen tên là Kāḷasilā nằm ở một bên của ngọn núi này. Đây là một nơi lui tới yêu thích của Đức Phật và các thành viên của Tăng đoàn. Hãy xem, ví dụ, Vin.ii.ii.76, nơi Dabba Mallaputta được các tỳ-kheo yêu cầu cung cấp chỗ ở cho họ tại đó; cũng xem Vin.iii.41.
Đây cũng là bối cảnh của việc tự sát của Godhika và Vakkali (SN.i.121; iii.121f) và của vụ sát hại Moggallāna do bọn cướp gây ra (Ja.v.125f; Dhpa.iii.65).
Trong Cūḷa Dukkhakkhandasutta, người ta nói rằng một số lượng lớn các Nigaṇṭha đã sống tại Kāḷasilā, không bao giờ ngồi xuống, phải chịu đựng những cơn kịch phát của sự đau đớn và nỗi thống khổ tột độ, tuân theo những lời dạy của Nigaṇṭha Nātaputta. Đức Phật đã chất vấn họ về các sự thực hành của họ và thuyết cho họ nghe bài Sutta được đề cập ở trên, bài kinh mà sau đó ngài đã lặp lại cho Mahā Nāma (MN.i.91ff).
Có lần khi Đức Phật đang trú tại Kāḷasilā, ngài đã hát những lời ca ngợi Rājagaha, trao cho Ānanda một cơ hội, nếu ông mong muốn, để thỉnh cầu ngài sống tiếp cho trọn một kappa; nhưng Ānanda đã không nắm lấy cơ hội của mình (DN.iii.116).
Các sách có đề cập đến một vài chuyến viếng thăm khác của Đức Phật đến Isigilapassa. Trong một chuyến viếng thăm như vậy, ngài đã nghe lời ca ngợi nồng nhiệt của Vaṅgīsa dành cho Moggallāna (SN.i.194; Thag.1249ff).
Trong Isigilisutta (MN.iii.68-71) Đức Phật được mô tả là nói rằng trong khi các ngọn núi khác bao quanh Rājagaha – Vebhāra, Paṇḍava, Vepulla và Gijjhakūṭa – đã thay đổi những cái tên cũ của chúng, Isigili vẫn giữ nguyên cái tên và danh xưng trước đây của nó.
Có lần năm trăm Pacceka Buddha từng cư ngụ ở Isigili trong một thời gian dài; người ta có thể nhìn thấy họ đi vào trong ngọn núi, nhưng một khi đã đi vào, thì không còn dấu vết nào của họ nữa. Con người, quan sát điều này, nói rằng ngọn núi đã nuốt chửng các nhà hiền triết và do đó nó có tên là Isigili (Isī gilatī ti Isigili).
Buddhaghosa nói thêm (MNa.ii.889) rằng khi các vị Pacceka Buddha trở về từ những vòng đi khất thực của họ, tảng đá sẽ mở ra giống như một cánh cửa xếp để cho họ vào. Bên trong tảng đá họ đã tự tạo cho mình những lối đi dạo, những ngôi nhà để ở, v.v...