Kusinārā draft

Kusinārā. The capital of the Mallas and the scene of the Buddha’s death. At that time it was a small city, “a branch-township with wattle-and-daub houses in the midst of the jungle,” and Ānanda was, at first, disappointed that the Buddha should have chosen it for his Parinibbāna. But Gotama Buddha, by preaching the Mahā Sudassanasutta, pointed out to him that in ancient times it had been Kusāvatī, the royal city of Mahā Sudassana (DN.ii.146). Between Kusinārā and Pāvā, three gāvutas away (DN­a.ii.573) – from where the Buddha came to Kusinārā on his last journey from Rājagaha, stopping at various places – lay the stream of Kakuṭṭha on the banks of which was the Ambavana; beyond that was the Hiraññavatī river, and near the city, in a south-westerly direction, lay the Upavattana, the Sāla-grove of the Mallas, which the Buddha made his last resting-place (Ud­a.238; DN­a.ii.572f).

After the Buddha’s death his body was carried into the city by the northern gate and out of the city by the eastern gate; to the east of the city was Makuṭabandhana, the shrine of the Mallas, and there the body was cremated. For seven days those assembled at the ceremony held a festival in honour of the relics (DN.ii.160f).

It is said that the Buddha had three reasons for coming to Kusinārā to die:

  • (1) Because it was the proper venue for the preaching of the Mahā Sudassanasutta;
  • (2) because Subhadda would visit him there and, after listening to his sermon, would develop meditation and become an Arahant while the Buddha was still alive; and
  • (3) because the brahman Doṇa would be there, after the Buddha’s death, to solve the problem of the distribution of his relics (Ud­a.402f; DN­a.ii.573f6).

As the scene of his death, Kusinārā became one of the four holy places declared by the Buddha to be fit places of pilgrimage for the pious, the other three being Kapilavatthu, Buddhagayā and Isipatana (DN.ii.140). Mention is made of other visits paid to Kusinārā by the Buddha, prior to that when his death took place. Thus, once he went there from Āpaṇa and having spent some time at Kusinārā, proceeded to Ātumā. The Mallas of Kusinārā were always great admirers of the Buddha, even though not all of them were his followers, and on the occasion of this visit they decided that any inhabitant of Kusinārā who failed to go and meet the Buddha and escort him to the city, would be fined five hundred. It was on this occasion that Roja the Mallan was converted and gave to the Buddha and the monks a supply of green vegetables and pastries (Vin.i.247f). During some of these visits the Buddha stayed in a wood called Baliharaṇa, and there he preached two of the Kusinārāsuttas (AN.i.274f; v.79f) and the Kintisutta (MN.ii.238f). A third Kusinārāsutta he preached while staying at Upavattana. (AN.ii.79; for another discourse to some noisy monks at Upavattana, see Ud.iv.2).

Kusinārā was the birthplace of Bandhula and his wife Mallikā (Dhp­a.i.338, 349). It was twenty-five yojanas from Rājagaha (DN­a.ii.609; according to Faxian, p.40, it was twenty-four yojanas from Kapilavatthu) and lay on the high road from Aḷaka to Rājagaha, the road taken by Bāvarī’s disciples (Snp.v.1012).

This was evidently the road taken also by Mahā Kassapa from Pāvā, when he came to pay his last respects to the Buddha (Vin.ii.284).

According to a late tradition, one-eighth of the Buddha’s relics were deposited in a cairn in Kusinārā and honoured by the Mallas (DN.ii.167; Bv.xxviii.3).

In ancient times Kusinārā was the capital of King Tālissara and twelve of his descendants (Dpv.iii.32). It was also the scene of the death of Phussa Buddha at the Setārāma (v.l. Soṇārāma) (Bv­a.195; Bv.xix.25).

In Xuanzang’s day there still existed towers and Saṅghārāmas erected to mark the spots connected with the Buddha’s last days and obsequies at Kusinārā. According to his account Kusinārā was nineteen yojanas from Vesālī (Beal-Xuan. op.cit.li. lii. n).

To the northern Buddhists the place was also known as Kuśigrāma (Kuśigrāmaka) and Kuśinagarī (e.g., Divy.152f, 208).

Kusinārā is identified with the village of Kasia at the junction of the river Rapti and the smaller Gondak and to the east of the Gorakhpur district (CAGI.i.493). A copper plate belonging to the Thūpa erected at the site of the Buddha’s death has recently been discovered (CAGI.i.714).

The people of Kusinārā are called Kosinārakā, e.g., DN.ii.167.

Thủ đô của người Mallas và là nơi diễn ra sự kiện nhập diệt của Đức Phật. Vào thời điểm đó nó là một thành phố nhỏ, "một thị trấn nhánh với những ngôi nhà trát vách đất nằm giữa rừng rậm," và Ānanda lúc đầu đã thất vọng vì Đức Phật lại chọn nó cho sự kiện Parinibbāna của ngài. Nhưng Gotama Buddha, qua việc thuyết giảng bài kinh Mahā Sudassanasutta, đã chỉ ra cho tôn giả thấy rằng trong thời cổ đại nó đã từng là Kusāvatī, kinh đô của Mahā Sudassana (DN.ii.146). Giữa Kusinārā và Pāvā, cách nhau ba gāvuta (DN­a.ii.573) – từ đó Đức Phật đến Kusinārā trong chuyến hành trình cuối cùng của ngài từ Rājagaha, dừng lại ở nhiều nơi khác nhau – là dòng sông Kakuṭṭha, trên bờ của nó là Ambavana; xa hơn nữa là dòng sông Hiraññavatī, và gần thành phố, theo hướng tây nam, là Upavattana, rừng Sāla của người Mallas, nơi Đức Phật chọn làm chỗ an nghỉ cuối cùng của ngài (Ud­a.238; DN­a.ii.572f).

Sau khi Đức Phật nhập diệt, kim thân của ngài được đưa vào thành phố qua cổng phía bắc và đưa ra khỏi thành phố qua cổng phía đông; về phía đông của thành phố là Makuṭabandhana, đền thờ của người Mallas, và tại đó kim thân được hỏa táng. Trong bảy ngày những người tham dự nghi lễ đã tổ chức một lễ hội để tôn kính xá-lợi (DN.ii.160f).

Người ta nói rằng Đức Phật có ba lý do để đến Kusinārā nhập diệt:

  • (1) Vì đó là địa điểm thích hợp để thuyết giảng bài kinh Mahā Sudassanasutta;
  • (2) vì Subhadda sẽ đến thăm ngài tại đó và, sau khi nghe bài thuyết pháp của ngài, sẽ tu tập thiền định và trở thành một Arahant khi Đức Phật vẫn còn tại thế; và
  • (3) vì Bà-la-môn Doṇa sẽ có mặt tại đó, sau khi Đức Phật nhập diệt, để giải quyết vấn đề phân chia xá-lợi của ngài (Ud­a.402f; DN­a.ii.573f6).

Là nơi ngài nhập diệt, Kusinārā đã trở thành một trong bốn thánh địa được Đức Phật tuyên bố là những nơi hành hương phù hợp cho những người sùng đạo, ba nơi còn lại là Kapilavatthu, Buddhagayā và Isipatana (DN.ii.140). Người ta có đề cập đến những chuyến viếng thăm khác của Đức Phật tới Kusinārā, trước chuyến đi diễn ra sự kiện ngài nhập diệt. Do đó, đã có lần ngài đến đó từ Āpaṇa và sau khi dành một thời gian tại Kusinārā, đã tiến đến Ātumā. Người Mallas ở Kusinārā luôn là những người vô cùng ngưỡng mộ Đức Phật, mặc dù không phải tất cả bọn họ đều là tín đồ của ngài, và trong chuyến viếng thăm này, họ đã quyết định rằng bất kỳ cư dân Kusinārā nào không đi đón Đức Phật và hộ tống ngài vào thành phố, sẽ bị phạt năm trăm. Trong dịp này, Roja người Mallan đã được cảm hóa và cúng dường cho Đức Phật cùng các tỳ-kheo một lượng rau xanh và bánh ngọt (Vin.i.247f). Trong một số chuyến viếng thăm này, Đức Phật đã trú ngụ trong một khu rừng gọi là Baliharaṇa, và tại đó ngài đã thuyết giảng hai bài kinh Kusinārāsutta (AN.i.274f; v.79f) và Kintisutta (MN.ii.238f). Bài kinh Kusinārāsutta thứ ba được ngài thuyết giảng trong khi đang ở tại Upavattana. (AN.ii.79; về một bài thuyết pháp khác cho một số tỳ-kheo ồn ào ở Upavattana, xem Ud.iv.2).

Kusinārā là nơi sinh của Bandhula và vợ ông, Mallikā (Dhp­a.i.338, 349). Nó cách Rājagaha hai mươi lăm yojana (DN­a.ii.609; theo Faxian, p.40, nó cách Kapilavatthu hai mươi bốn yojana) và nằm trên con đường lớn từ Aḷaka đến Rājagaha, con đường mà các đệ tử của Bāvarī đã đi (Snp.v.1012).

Rõ ràng đây cũng là con đường mà Mahā Kassapa đã đi từ Pāvā, khi ngài đến để tỏ lòng tôn kính cuối cùng đối với Đức Phật (Vin.ii.284).

Theo một truyền thống muộn, một phần tám xá-lợi của Đức Phật được đặt trong một bảo tháp ở Kusinārā và được người Mallas tôn kính (DN.ii.167; Bv.xxviii.3).

Vào thời cổ đại Kusinārā là kinh đô của Vua Tālissara và mười hai hậu duệ của ngài (Dpv.iii.32). Đó cũng là nơi nhập diệt của Phussa Buddha tại Setārāma (v.l. Soṇārāma) (Bv­a.195; Bv.xix.25).

Vào thời của Xuanzang vẫn còn tồn tại các tháp và Saṅghārāma được dựng lên để đánh dấu những địa điểm gắn liền với những ngày cuối cùng và tang lễ của Đức Phật tại Kusinārā. Theo ghi chép của ngài, Kusinārā cách Vesālī mười chín yojana (Beal-Xuan. op.cit.li. lii. n).

Đối với các Phật tử phương Bắc, địa điểm này cũng được biết đến với tên gọi là Kuśigrāma (Kuśigrāmaka) và Kuśinagarī (ví dụ, Divy.152f, 208).

Kusinārā được đồng nhất với ngôi làng Kasia tại ngã ba sông Rapti và sông nhỏ Gondak, nằm ở phía đông của quận Gorakhpur (CAGI.i.493). Một tấm đồng thau thuộc về bảo tháp được dựng lên tại địa điểm nhập diệt của Đức Phật vừa mới được phát hiện gần đây (CAGI.i.714).

Người dân Kusinārā được gọi là Kosinārakā, ví dụ, DN.ii.167.