Ātumā draft

Ātumā. A town that lay between Kusinārā and Sāvatthī. Once the Buddha, with a large company of bhikkhus, visited the town. At that time there dwelt in it a monk who had been ordained late in life (a buḍḍhapabbajita, identified by Buddhaghosa (DN­a.ii.599) with the buḍḍhapabbajita Subhadda) and had formerly been a barber. He had two sons, handsome, elegant and well-versed in the barber’s art. When the monk heard of the Buddha’s coming, he sent his sons from house to house to collect salt and oil and rice and meal. The young men, using all their powers of persuasion, collected a large quantity of each of these things, and when the Buddha arrived in Ātumā and went to stay in the Bhūsāgāra, they made ready rice-gruel and offered it to him. The Buddha, however, would not accept it as the monk, who had had the food collected, had been guilty of an unlawful act in that one monk had begged for others.

It was on this occasion that it was declared to be a dukkaṭa offence for a monk, who had formerly been a barber, to carry about with him a barber’s equipment (Vin.i.249-50).

In the Mahā Parinibbānasutta (DN.ii.131-2) the Buddha tells Pukkusa of another occasion on which he was staying in the Bhūsāgāra in Ātumā. There was a thunderstorm and two peasants (brothers) and four oxen were struck by lightning. A large number of people having gathered at the place, one of them asked the Buddha if he were aware of the accident. But the Buddha had been in a state of concentration and had neither seen nor heard anything of it. Such was the state of calm of his mind.

Ātumā. Một thị trấn nằm giữa KusinārāSāvatthī. Một lần Đức Phật, cùng với một hội chúng lớn các tỳ-kheo, đã đến thăm thị trấn này. Vào thời điểm đó, có một tỳ-kheo cư ngụ tại đó, người đã xuất gia khi tuổi đã xế chiều (một buḍḍhapabbajita, được Buddhaghosa (DN­a.ii.599) xác định là buḍḍhapabbajita Subhadda) và trước đây từng là một thợ cắt tóc. Vị ấy có hai người con trai, đẹp trai, thanh lịch và rất am hiểu nghệ thuật cắt tóc. Khi vị tỳ-kheo nghe tin Đức Phật sắp đến, vị ấy đã cử các con trai của mình đi từ nhà này sang nhà khác để gom góp muối, dầu, gạo và thức ăn. Những thanh niên này, sử dụng mọi khả năng thuyết phục của mình, đã thu thập được một số lượng lớn mỗi thứ đó, và khi Đức Phật đến Ātumā và vào ở trong Bhūsāgāra, họ đã chuẩn bị sẵn cháo gạo và dâng cúng cho ngài. Tuy nhiên, Đức Phật sẽ không chấp nhận nó vì vị tỳ-kheo, người đã bảo thu thập thức ăn, đã phạm tội với một hành động phi pháp ở chỗ một tỳ-kheo lại đi xin ăn cho những người khác.

Chính trong dịp này, người ta tuyên bố rằng một tỳ-kheo, người trước đây từng là một thợ cắt tóc, mang theo dụng cụ cắt tóc bên mình, là một vi phạm tác ác (dukkaṭa) (Vin.i.249-50).

Trong Mahā Parinibbānasutta (DN.ii.131-2), Đức Phật kể cho Pukkusa nghe về một dịp khác khi ngài đang ở trong Bhūsāgāra ở Ātumā. Có một cơn giông bão lớn, và hai nông dân (là anh em) cùng bốn con bò đã bị sét đánh trúng. Một số lượng lớn người dân đã tụ tập tại nơi đó, một người trong số họ đã hỏi Đức Phật xem ngài có biết về vụ tai nạn hay không. Nhưng Đức Phật khi đó đang trong trạng thái định tâm và không hề nhìn thấy hay nghe thấy bất cứ điều gì về nó. Trạng thái tĩnh lặng trong tâm ngài là như vậy đó.