Yakkha draft
Yakkha, Yakkhas. A class of non-human beings. They are mentioned with Devas, Rakkhasas, Dānavas, Gandhabbas, Kinnaras, and Mahoragas (? Nāgas) (e.g., Ja.v.420). In other lists (e.g., Pv-a. 45, 55) they range immediately above the Petas; in fact, some of the happier Petas are called Yakkhas. Elsewhere (e.g., AN.ii.38) they rank, in progressive order, between manussā and gandhabbā. They are of many different kinds: spirits, ogres, dryads, ghosts, spooks. In the early records, Yakkha, like Nāgā, as an appellative, was anything but depreciative. Thus not only is Sakka, king of the gods, so referred to (MN.i.252; Ja.iv.4; DNa.i.264), but even the Buddha is spoken of as a Yakkha in poetic diction (MN.i.386). Many gods, such as Kakudha, are so addressed (SN.i.54).
According to a passage in the Vimānavatthu Commentary (Vv-a.333), which gives illustrations, the term is used for Sakka, the Four Regent Gods (Mahā Rājāno), the followers of Vessavaṇa, and also for puriso (individual soul?). In the scholiast to the Jayaddisajātaka (Ja 513, Ja.v.33), the figure of the hare in the moon is also called Yakkha. Of these above named, the followers of Vessavaṇa appear to be the Yakkhas proper. The term Yakkha as applied to purisa is evidently used in an exceptionally philosophical sense as meaning “soul” in such passages as ettāvatā yakkhassa suddhi (Snp.vs.478), or ettāvat’ aggaṁ no vadanti hekā, yakkhassa suddhiṁ idha paṇḍitāse (Snp.vs.875).
In the Niddesa (MNid.282), Yakkha is explained by satta, nara, māṇava, posa, puggala, jīva, jagu, jantu, indagu, manuja. The last term is significant as showing that Yakkha also means “man.”
The cult of Yakkhas seems to have arisen primarily from the woods and secondarily from the legends of sea-faring merchants. To the latter origin belong the stories connected with vimānas found in or near the sea or in lakes. The worship of trees and the spirits inhabitating them is one of the most primitive forms of religion. Some, at least, of the Yakkhas are called rukkhadevatā (spirits of trees) (e.g., Ja.iii.309, 345; Pv.i.9; Pv-a.5), and others bhummadevatā (spirits of the earth) (Pv-a.45,55), who, too, seem to have resided in trees. Generally speaking, the Yakkhas were decadent divinities, beings half deified, having a Deva’s supernormal powers, particularly as regards influencing people, partly helpful, partly harmful. They are sometimes called Devatā (e.g., SN.i.205), or Devaputta (e.g., Pv-a. 113, 139). Some of these, like Indakūṭa and Suciloma, are capable of intelligent questioning on metaphysics and ethics. All of them possess supernatural powers; they can transfer themselves at will, to any place, with their abodes, and work miracles, such as assuming any shape at will. An epithet frequently applied is mahiddhika (e.g., Pv.ii.9; Ja.vi.118). Their appearance is striking as a result of former good kamma (Pv.i.2, 9; ii.11; iv.3, etc.). They are also called kāmakāmī, enjoying all kinds of luxuries (Pv.i.3), but, because of former bad kamma, they are possessed of odd qualities, thus they are shy, they fear palmyra leaf and iron. Their eyes are red and they neither wink nor cast a shadow. Ja.iv.492; v.34; vi.336, 337; these various characteristics are, obviously, not found in all Yakkhas. The Yakkhas are evidently of different grades – as is the case with all classes of beings – the highest among them approximate very nearly to the Devas and have Deva-powers, the lowest resemble Petas. The Yakkhas are specially mentioned as being afraid of palm leaves (Ja.iv.492).
Their abode is their self-created palace, which is anywhere, in the air, in trees, etc. These are mostly ākāsaṭṭha (suspended in the air), but some of them, like the abode of Āḷavaka, are bhūmaṭṭha (on the ground) and are described as being fortified (Snpa.i.222). Sometimes whole cities e.g., Āḷakamandā stand under the protection of, or are inhabited by, Yakkhas.
In many respects they resemble the Vedic Pisācas, though they are of different origin. They are evidently remnants of an ancient demonology and have had incorporated in them old animistic beliefs as representing creatures of the wilds and the forests, some of them based on ethnological features (see Stede: Gespenstergeschichten des Petavatthu v.39ff).
In later literature the Yakkhas have been degraded to the state of red-eyed cannibal ogres. The female Yakkhas (Yakkhinī) are, in these cases, more fearful and evil-minded than the male. They eat flesh and blood (Ja.iv.549; v.34); and devour even men (DN.ii.346; Ja.ii.15ff.) and corpses (Ja.i.265). They eat babies (Ja.v.21; vi.336) and are full of spite and vengeance (Dhpa.i.47; ii.35f.). The story of Bhūta Thera is interesting because his elder brothers and sisters were devoured by a hostile Yakkha, so the last child is called Bhūta to propitiate the Yakkha by making him the child’s sponsor!
Ordinarily the attitude of the Yakkhas towards man is one of benevolence. They are interested in the spiritual welfare of the human beings with whom they come in contact and somewhat resemble tutelary genii. In the Āṭānāṭiyasutta (DN.iii.194f), however, the Yakkha king, Vessavaṇa, is represented as telling the Buddha that, for the most part, the Yakkhas believe neither in the Buddha nor in his teachings, which enjoin upon his followers abstention from various evils and are therefore distasteful to some of the Yakkhas. Such Yakkhas are disposed to molest the followers of the Buddha in their woodland haunts. Cp. the story of the Yakkha who wished to kill Sāriputta (Ud.iv.4). But the Mahā Yakkhas (a list in DN.iii.204f), the generals and commanders among Yakkhas, are always willing to help holy men and to prevent wicked Yakkhas from hurting them. Among Yakkhas are some beings who are Sotāpannas – e.g., Janavasabha, Suciloma and Khara (s.v.). Some Yakkhas even act as messengers from another world, and will save prospective sinners from committing evil (Pv.iv.1). The case of the Yakkha Vajirapāṇī is of special interest. DN.i.95. The Commentary (DNa.i.264) says he is not an ordinary Yakkha, but Sakka himself.
He is represented as a kind of mentor, hovering in the air, threatening to kill Ambaṭṭha, if he does not answer the Buddha’s question the third time he is asked. In many cases the Yakkhas are “fallen angels” and come eagerly to listen to the word of the Buddha in order to be able to rise to a higher sphere of existence e.g., Piyaṅkaramātā and Punabbasumātā, and even Vessavaṇa, listening to Veḷukaṇḍakī Nandamātā reciting the Pārāyaṇavagga (AN.iv.63). At the preaching of the Mahā Samayasutta (q.v.) many hundreds of thousands of Yakkhas were present among the audience.
It has been pointed out (Stede, op. cit) that the names of the Yakkhas often give us a clue to their origin and function. These are taken from (a) their bodily appearance e.g., Kuvaṇṇā, Khara, Kharaloma, Kharadāṭhika, Citta, Cittarāja, Silesaloma, Sūciloma and Hāritā; (b) their place of residence, attributes of their realms, animals, plants, etc. e.g., Ajakalāpaka, Āḷavaka (forest dweller), Uppala, Kakudha (name of plant), Kumbhīra, Gumbiya, Disāmukha, Yamamoli, Vajira, Vajirapāṇī or Vajirabāhu, Sātāgira, Serīsaka; (c) qualities of character, etc. e.g., Adhamma, Kaṭattha, Dhamma, Puṇṇaka, Māra, Sakata; (d) embodiments of former persons e.g., Janavasabha (lord of men = Bimbisāra), Dīgha, Naradeva, Paṇḍaka, Sīvaka, Serī.
Vessavaṇa (q.v.) is often mentioned as king of the Yakkhas. He is one of the four Regent Gods, and the Āṭānāṭiyasutta (DN.iii.199ff) contains a vivid description of the Yakkha kingdom of Uttarakuru, with its numerous cities, crowds of inhabitants, parks, lakes and assembly halls. Vessavaṇa is also called Kuvera, and the Yakkhas are his servants and messengers. They wait upon him in turn. The Yakkhinīs draw water for him, and often are so hard-worked that many die in his service, e.g., Ja.iv.492. Mention is also made (e.g., DNa.ii.370) of Yakkhadāsīs who have to dance and sing to the Devas during the night. Early in the morning they drink a cup of toddy (surā) and go off into a deep sleep, from which they rise betimes in the evening ready for their duties.
No one, apparently, is free from this necessity of waiting upon the king even Janavasabha has to run errands for Vessavaṇa (DN.ii.207). Among the duties of Vessavaṇa is the settling of disputes between the Devas, and this keeps him (Ja.vi.270) much occupied. In this work he is helped by the Yakkhasenāpati, whose business it is to preside over the courts during eight days of each month (Snpa.i.197). The Yakkhas hold regular assemblies on Manosilātala on the Bhagalavatī pabbata (Snpa.i.187; cp. DN.iii.201 and DNa.iii.967). As followers of Kuvera, lord of riches, the Yakkhas are the guardians and the liberal spenders of underground riches, hidden treasures, etc., with which they delight men, e.g., Pv.ii.11; Pv-a.145; Pv.iv.12; Pv-a.274. These were seven Yakkhas who guarded the wealth of Jotiya seṭṭhi (Dhpa.iv.208f.).
It is difficult to decide whether the Yakkhas, who are the aborigines of Ceylon (Laṅkā), were considered human or non-human. Kuveṇī, one of their princesses, and her maid, can both assume different forms, but Vijaya marries Kuveṇī and has two children by her (cp. Vin.iii.37; iv. 20; where sexual intercourse with a Yakkha is forbidden). The Yakkhas are invisible, and Vijaya is able to kill them only with the help of Kuveṇī (Mhv.vii.36); but their clothes are found fit for Vijaya and his followers to wear (Mhv.vii.38). Again, Cetiyā (q.v.) could make herself invisible and assume the form of a mare, but Paṇḍukābhaya lived with her for four years and she gave him counsel in battle. Later, when he held festivities, he had the Yakkha Cittarāja on the throne beside him (Mhv.x.87). In all probability these Yakkhas were originally considered as humans, but later came to be confused with non-humans. Their chief cities were Laṅkāpura and Sirīsavatthu.
The commonly accepted etymology of Yakkha is from the root yaj, meaning to sacrifice. Thus: yajanti tattha baliṁ upaharantī ti Yakkha (Vv-a.224), or pūjanīyabhāvato yakkho ti uccati (Vv-a.333).
Yakkha, Yakkhas. Một nhóm chúng sinh phi nhân. Họ được đề cập cùng với chư thiên (Devas), Rakkhasas, Dānavas, Gandhabbas, Kinnaras, và Mahoragas (? Nāgas) (ví dụ, Ja.v.420). Trong các danh sách khác (ví dụ, Pv-a. 45, 55), họ xếp hạng ngay trên ngạ quỷ (Petas); trên thực tế, một số ngạ quỷ hạnh phúc hơn được gọi là Yakkha. Ở một số nơi khác (ví dụ, AN.ii.38), họ được xếp hạng theo thứ tự tăng dần, giữa loài người (manussā) và Gandhabba (gandhabbā). Họ có nhiều loại khác nhau: tinh linh, yêu tinh, mộc tinh, ma, quái vật. Trong các ghi chép thời sơ kỳ, Yakkha, giống như Nāgā, khi được dùng như một danh xưng, không hề mang ý nghĩa chê bai. Vì vậy, không chỉ Sakka, vua của các vị thần, được gọi như vậy (MN.i.252; Ja.iv.4; DNa.i.264), mà ngay cả Đức Phật cũng được gọi là một Yakkha trong ngôn ngữ thi ca (MN.i.386). Nhiều vị thần, chẳng hạn như Kakudha, cũng được gọi bằng danh xưng này (SN.i.54).
Theo một đoạn văn trong Chú giải Vimānavatthu (Vv-a.333), đoạn văn đưa ra các ví dụ minh họa, thuật ngữ này được dùng cho Sakka, Bốn vị Hộ thế (Mahā Rājāno), các tùy tùng của Vessavaṇa, và cũng dùng cho puriso (cá nhân linh hồn?). Trong chú giải của Jayaddisajātaka (Ja 513, Ja.v.33), hình bóng thỏ trong mặt trăng cũng được gọi là Yakkha. Trong số những vị được nêu tên ở trên, các tùy tùng của Vessavaṇa dường như là các Yakkha đích thực. Thuật ngữ Yakkha khi áp dụng cho purisa rõ ràng được dùng theo một ý nghĩa triết học ngoại lệ có nghĩa là “linh hồn” trong những đoạn văn như ettāvatā yakkhassa suddhi (Snp.vs.478), hoặc ettāvat’ aggaṁ no vadanti hekā, yakkhassa suddhiṁ idha paṇḍitāse (Snp.vs.875).
Trong Niddesa (MNid.282), Yakkha được giải thích bằng satta, nara, māṇava, posa, puggala, jīva, jagu, jantu, indagu, manuja. Thuật ngữ cuối cùng rất có ý nghĩa vì nó cho thấy rằng Yakkha cũng có nghĩa là “con người”.
Tín ngưỡng sùng bái các Yakkha dường như bắt nguồn chủ yếu từ những khu rừng và thứ hai là từ những truyền thuyết của các thương nhân đi biển. Nguồn gốc thứ hai là những câu chuyện liên quan đến vimānas được tìm thấy ở trong hoặc gần biển hoặc trong hồ. Việc thờ cúng cây cối và các tinh linh trú ngụ trong đó là một trong những hình thức tôn giáo sơ khai nhất. Ít nhất, một số Yakkha được gọi là thọ thần (rukkhadevatā) (ví dụ, Ja.iii.309, 345; Pv.i.9; Pv-a.5), và những vị khác là địa thần (bhummadevatā) (Pv-a.45,55), những vị này dường như cũng cư trú trên cây cối. Nói chung, các Yakkha là những thần linh suy thoái, những chúng sinh bị bán thần thánh hóa, sở hữu sức mạnh siêu phàm của một chư thiên (Deva), đặc biệt là có khả năng gây ảnh hưởng đến con người, một phần giúp đỡ, một phần gây hại. Họ đôi khi được gọi là Devatā (ví dụ, SN.i.205), hoặc Devaputta (ví dụ, Pv-a. 113, 139). Một số vị trong đó, như Indakūṭa và Suciloma, có khả năng đặt ra những câu hỏi thông minh về siêu hình học và đạo đức học. Tất cả họ đều sở hữu những năng lực siêu nhiên; họ có thể dịch chuyển theo ý muốn, đến bất cứ nơi nào, với trú xứ của họ, và thực hiện phép lạ, chẳng hạn như hóa thân thành bất kỳ hình dạng nào theo ý muốn. Một danh xưng thường được áp dụng là mahiddhika (ví dụ, Pv.ii.9; Ja.vi.118). Ngoại hình của họ rất nổi bật do thiện nghiệp (kamma) trong quá khứ (Pv.i.2, 9; ii.11; iv.3, v.v...). Họ cũng được gọi là kāmakāmī, tận hưởng đủ mọi loại xa hoa (Pv.i.3), nhưng, do ác nghiệp trong quá khứ, họ sở hữu những đặc tính kỳ lạ, do đó họ hay e dè, họ sợ lá thốt nốt và sắt. Mắt của họ màu đỏ và họ không nháy mắt cũng không đổ bóng. Ja.iv.492; v.34; vi.336, 337; rõ ràng là những đặc tính đa dạng này không được tìm thấy ở tất cả các Yakkha. Các Yakkha hiển nhiên thuộc nhiều cấp bậc khác nhau – giống như trường hợp của mọi tầng lớp chúng sinh – những vị cao nhất trong số họ gần giống với chư thiên (Devas) và có sức mạnh của chư thiên, những vị thấp nhất giống như ngạ quỷ (Petas). Yakkha được đặc biệt đề cập đến là sợ lá cọ (Ja.iv.492).
Trú xứ của họ là cung điện do họ tự hóa hiện, có thể ở bất cứ đâu, trong không trung, trên cây, v.v... Phần lớn những vị này là ākāsaṭṭha (lơ lửng trong không trung), nhưng một số vị, như trú xứ của Āḷavaka, là bhūmaṭṭha (ở trên mặt đất) và được mô tả là kiên cố (Snpa.i.222). Đôi khi toàn bộ các thành phố, ví dụ, Āḷakamandā đứng dưới sự bảo hộ của, hoặc là nơi cư ngụ của, các Yakkha.
Về nhiều mặt, họ giống với Pisācas của Vệ-đà, mặc dù họ có nguồn gốc khác nhau. Họ rõ ràng là những tàn dư của nền quỷ học cổ đại và đã được kết hợp với những tín ngưỡng thuyết vật linh cũ khi đại diện cho những sinh vật của vùng hoang dã và rừng núi, một số dựa trên những đặc điểm dân tộc học (xem Stede: Gespenstergeschichten des Petavatthu v.39ff).
Trong các tài liệu sau này, các Yakkha đã bị giáng cấp xuống thành những yêu tinh ăn thịt người mắt đỏ. Nữ Yakkha (Yakkhinī) trong những trường hợp này, còn đáng sợ và ác hiểm hơn nam Yakkha. Họ ăn thịt và uống máu (Ja.iv.549; v.34); và ăn tươi nuốt sống cả con người (DN.ii.346; Ja.ii.15ff.) và xác chết (Ja.i.265). Họ ăn thịt trẻ sơ sinh (Ja.v.21; vi.336) và tràn đầy oán hận cùng lòng thù hằn (Dhpa.i.47; ii.35f.). Câu chuyện của Bhūta Thera rất thú vị vì các anh chị của vị này đã bị một Yakkha thù địch ăn thịt, vì vậy đứa con cuối cùng được gọi là Bhūta để xoa dịu Yakkha bằng cách biến hắn thành cha đỡ đầu của đứa trẻ!
Thông thường thái độ của các Yakkha đối với con người là nhân từ. Họ quan tâm đến phúc lợi tâm linh của những con người mà họ tiếp xúc và hơi giống những vị thần hộ mệnh. Tuy nhiên, trong Āṭānāṭiyasutta (DN.iii.194f), vị vua Yakkha, Vessavaṇa, được diễn tả là đang nói với Đức Phật rằng, phần lớn, các Yakkha không tin vào Đức Phật cũng như giáo pháp của Ngài, vốn khuyến khích những đệ tử của Ngài tránh xa các điều ác khác nhau và do đó khiến một số Yakkha thấy chán ghét. Những Yakkha như vậy có xu hướng quấy rối những người theo Đức Phật tại những khu vực rừng núi của họ. Tham khảo câu chuyện về Yakkha muốn giết Sāriputta (Ud.iv.4). Nhưng các Mahā Yakkhas (danh sách trong DN.iii.204f), những vị tướng và chỉ huy của các Yakkha, luôn sẵn sàng giúp đỡ các bậc thánh và ngăn cản các Yakkha xấu xa hãm hại họ. Trong số các Yakkha có một số vị là các bậc Dự lưu (Sotāpannas) – ví dụ, Janavasabha, Suciloma và Khara (s.v.). Một số Yakkha thậm chí còn đóng vai trò là những sứ giả từ một thế giới khác, và sẽ cứu những tội nhân tương lai khỏi việc phạm vào ác nghiệp (Pv.iv.1). Trường hợp của Yakkha Vajirapāṇī được đặc biệt chú ý. DN.i.95. Chú giải (DNa.i.264) nói rằng ông không phải là một Yakkha bình thường, mà chính là Sakka.
Ông được mô tả như một loại người cố vấn, lơ lửng trên không trung, đe dọa sẽ giết Ambaṭṭha, nếu anh ta không trả lời câu hỏi của Đức Phật trong lần hỏi thứ ba. Trong nhiều trường hợp, các Yakkha là "những thiên thần sa ngã" và háo hức đến nghe lời Phật dạy để có thể thăng tiến đến một cảnh giới tồn tại cao hơn, ví dụ, Piyaṅkaramātā và Punabbasumātā, và thậm chí cả Vessavaṇa, khi nghe Veḷukaṇḍakī Nandamātā tụng Pārāyaṇavagga (AN.iv.63). Tại buổi thuyết pháp bài kinh Mahā Samayasutta (q.v.), có hàng trăm ngàn Yakkha đã hiện diện trong thính chúng.
Người ta đã chỉ ra (Stede, op. cit) rằng tên của các Yakkha thường cho chúng ta manh mối về nguồn gốc và vai trò của họ. Những cái tên này được lấy từ (a) ngoại hình của họ, ví dụ, Kuvaṇṇā, Khara, Kharaloma, Kharadāṭhika, Citta, Cittarāja, Silesaloma, Sūciloma và Hāritā; (b) nơi cư trú, thuộc tính về vương quốc, động vật, thực vật của họ, v.v... ví dụ, Ajakalāpaka, Āḷavaka (người sống trong rừng), Uppala, Kakudha (tên một loài cây), Kumbhīra, Gumbiya, Disāmukha, Yamamoli, Vajira, Vajirapāṇī hoặc Vajirabāhu, Sātāgira, Serīsaka; (c) các đặc điểm tính cách, v.v... ví dụ, Adhamma, Kaṭattha, Dhamma, Puṇṇaka, Māra, Sakata; (d) hóa thân của những nhân vật trước đây, ví dụ, Janavasabha (chúa tể của loài người = Bimbisāra), Dīgha, Naradeva, Paṇḍaka, Sīvaka, Serī.
Vessavaṇa (q.v.) thường được nhắc đến với tư cách là vua của các Yakkha. Ông là một trong Bốn vị Hộ thế, và kinh Āṭānāṭiyasutta (DN.iii.199ff) có chứa một đoạn mô tả sống động về vương quốc Yakkha ở Uttarakuru, với vô số thành phố, đám đông cư dân, công viên, hồ nước và các hội trường. Vessavaṇa cũng được gọi là Kuvera, và các Yakkha là người hầu và sứ giả của ông. Họ lần lượt hầu hạ ông. Các Yakkhinīs gánh nước cho ông, và thường xuyên phải làm việc quá sức đến nỗi nhiều người đã chết trong lúc phục dịch ông, ví dụ, Ja.iv.492. Cũng có sự đề cập (ví dụ, DNa.ii.370) về các Yakkhadāsīs những người phải nhảy múa và ca hát cho chư thiên (Devas) trong đêm. Sáng sớm, họ uống một chén rượu (surā) và chìm vào giấc ngủ sâu, rồi từ đó họ thức dậy sớm vào buổi tối để sẵn sàng cho các nhiệm vụ của mình.
Rõ ràng, không ai thoát khỏi bổn phận hầu hạ nhà vua này, ngay cả Janavasabha cũng phải chạy việc vặt cho Vessavaṇa (DN.ii.207). Trong số các nhiệm vụ của Vessavaṇa có việc giải quyết các tranh chấp giữa các Devas, và công việc này khiến ông (Ja.vi.270) vô cùng bận rộn. Trong công việc này, ông được hỗ trợ bởi Yakkhasenāpati, người có nhiệm vụ chủ tọa các phiên tòa trong tám ngày của mỗi tháng (Snpa.i.197). Các Yakkha tổ chức các hội nghị định kỳ tại Manosilātala trên ngọn núi Bhagalavatī (pabbata) (Snpa.i.187; cp. DN.iii.201 và DNa.iii.967). Là những người theo Kuvera, chúa tể của của cải, các Yakkha là những người bảo vệ và chi tiêu hào phóng cho những của cải dưới lòng đất, kho báu ẩn giấu, v.v..., bằng những thứ đó họ làm hài lòng con người, ví dụ, Pv.ii.11; Pv-a.145; Pv.iv.12; Pv-a.274. Đó là bảy vị Yakkha đã canh giữ tài sản của trưởng giả (seṭṭhi) Jotiya (Dhpa.iv.208f.).
Thật khó để xác định liệu các Yakkha, những thổ dân của Tích Lan (Laṅkā), được coi là con người hay phi nhân. Kuveṇī, một trong những công chúa của họ, và người hầu gái của bà, đều có thể mang những hình dạng khác nhau, nhưng Vijaya kết hôn với Kuveṇī và có hai đứa con với bà (cp. Vin.iii.37; iv. 20; nơi mà việc quan hệ tình dục với một Yakkha bị cấm). Các Yakkha vô hình, và Vijaya chỉ có thể giết họ với sự giúp đỡ của Kuveṇī (Mhv.vii.36); nhưng quần áo của họ được thấy là phù hợp cho Vijaya và những tùy tùng của ông mặc (Mhv.vii.38). Lại nữa, Cetiyā (q.v.) có thể làm cho bản thân vô hình và mang hình dáng của một con ngựa cái, nhưng Paṇḍukābhaya đã chung sống với bà trong bốn năm và bà đã cho ông lời khuyên trong trận chiến. Về sau, khi ông tổ chức các lễ hội, ông đã để Yakkha Cittarāja trên ngai vàng bên cạnh mình (Mhv.x.87). Rất có khả năng những Yakkha này ban đầu được coi là con người, nhưng sau đó lại bị nhầm lẫn với phi nhân. Các thành phố chính của họ là Laṅkāpura và Sirīsavatthu.
Từ nguyên học thường được chấp nhận của Yakkha là từ căn yaj, có nghĩa là cúng tế. Vì vậy: yajanti tattha baliṁ upaharantī ti Yakkha (Vv-a.224), hoặc pūjanīyabhāvato yakkho ti uccati (Vv-a.333).