Sātāgira draft

Sātāgira. A Yakkha. He and his friend, Hemavata, were two of the twenty-eight leaders of the Yakkhas. They had both been monks in the time of Kassapa Buddha, but had been guilty of deciding wrongly in the dispute which arose between Dhammavādī and Adhammavādī, hence their birth as Yakkhas, Sātāgira in Sātapabbata, and Hemavata in Himavā. They recognized each other at the Yakkha assembly in the Bhagalavatī pabbata, and promised to inform each other if, in their lives, they came across anything of interest.

When the Buddha was born and when he preached his first sermon, Sātāgira was present in the assembly, but, because he was constantly looking about to see if Hemavata was there, he could not concentrate his mind on the Buddha’s teaching. When the sun set and the Buddha was still preaching, he went with five hundred of his followers to fetch Hemavata. At Rājagaha they met Hemavata, who was on the way to invite Sātāgira to Himavā, which was covered with such flowers as had never before been seen. Sātāgira explains that the reason for this miracle is the appearance of the Buddha in the world, and, in answer to Hemavata’s questions, declares the greatness of the Buddha.

Their conversation is found in the introductory gāthā of the Hemavatasutta (q.v.). Buddhaghosa says (Snp­a.i.199) that, according to some, this meeting took place, not on the occasion of the first sermon, but later, when the Buddha was living in the Gotāmaka cetiya. Kāli Kuraragharikā, as she sat by her window cooling herself, heard the conversation of the two Yakkhas, and her mind being filled with devotion to the Buddha, as she heard his wonderful qualities being enumerated she attained Sotāpatti.

When Hemavata is satisfied, from Sātāgira’s description, that the Buddha is really the Awakened One, he decides to go to him with Sātāgira. Together they go with their followers to Isipatana in the middle watch of the night, and Hemavata questions the Buddha about his teaching. Hemavata is, by nature, powerful and wise and filled with respect for the good, and the Buddha’s marvellous exposition of the Dhamma fills him with great joy. He sings the Buddha’s praises in five stanzas, and, after taking leave of him and of Sātāgira, returns home with the promise that he will wander from place to place carrying the joyful news of the Buddha and his Dhamma among all beings. This story is given in the Commentary to the Hemavatasutta; Snp­a.i.194-216; cf. AN­a.i.134f.

Later, when journeying through the air in various conveyances, on their way to the Yakkha assembly, Sātāgira and Hemavata and their followers were about to pass over Āḷavaka’s hermitage; but because the Buddha was then inside, the Yakkhas found that their conveyances remained stationary as no one could pass over the head of the Buddha. When they thus discovered his presence, they alighted and made obeisance to the Buddha, and congratulated Āḷavaka on his extreme good fortune in having an opportunity of meeting and listening to the Buddha. AN­a.i.221; a similar story is related (Ud­a.64) about them when they passed the abode of the Yakkha Ajakalāpaka.

Sātāgira is mentioned in the Āṭānāṭiyasutta (DN.iii.204) as one of the Yakkhas to be invoked in time of need by the Buddha’s followers. He is identified with the Yakkha of the Bhisajātaka. Ja 488, Ja.iv.314.

Sātāgira. Một Yakkha. Ông và người bạn của mình, Hemavata, là hai trong số hai mươi tám vị thủ lĩnh của các Yakkha. Cả hai từng là tỳ-kheo trong thời của Đức Phật Kassapa, nhưng đã phạm tội quyết định sai trong cuộc tranh chấp nảy sinh giữa DhammavādīAdhammavādī, do đó dẫn đến việc họ tái sinh làm Yakkha, Sātāgira ở Sātapabbata, và Hemavata ở Himavā. Họ đã nhận ra nhau tại hội chúng Yakkha ở Bhagalavatī pabbata, và hứa sẽ báo cho nhau biết nếu, trong cuộc đời mình, họ bắt gặp bất cứ điều gì thú vị.

Khi Đức Phật đản sinh và khi Ngài thuyết bài pháp đầu tiên, Sātāgira đã có mặt trong hội chúng, nhưng, vì ông liên tục nhìn quanh để xem Hemavata có ở đó không, ông không thể tập trung tâm trí vào giáo pháp của Đức Phật. Khi mặt trời lặn và Đức Phật vẫn đang thuyết giảng, ông đi cùng năm trăm tùy tùng của mình để tìm Hemavata. Tại Rājagaha, họ gặp Hemavata, người đang trên đường đi mời Sātāgira đến Himavā, nơi được bao phủ bởi những bông hoa chưa từng thấy trước đây. Sātāgira giải thích rằng lý do cho phép màu này là sự xuất hiện của Đức Phật trên thế gian, và, để trả lời các câu hỏi của Hemavata, đã tuyên bố về sự vĩ đại của Đức Phật.

Cuộc trò chuyện của họ được tìm thấy trong gāthā (bài kệ) giới thiệu của Hemavatasutta (q.v.). Buddhaghosa nói (Snp­a.i.199) rằng, theo một số người, cuộc gặp gỡ này diễn ra, không phải vào dịp bài pháp đầu tiên, mà là muộn hơn, khi Đức Phật đang sống trong Gotāmaka cetiya. Kāli Kuraragharikā, khi đang ngồi bên cửa sổ hóng mát, đã nghe thấy cuộc trò chuyện của hai Yakkha, và tâm trí bà tràn đầy sự thành kính đối với Đức Phật, khi bà nghe những phẩm chất tuyệt vời của Ngài được liệt kê, bà đã đạt được quả vị Sotāpatti.

Khi Hemavata cảm thấy hài lòng, từ lời mô tả của Sātāgira, rằng Đức Phật thực sự là Bậc Giác Ngộ, ông quyết định đến gặp Ngài cùng với Sātāgira. Cùng nhau, họ dẫn theo những người tùy tùng đến Isipatana vào canh giữa của đêm, và Hemavata hỏi Đức Phật về giáo pháp của Ngài. Về bản chất, Hemavata là người mạnh mẽ, khôn ngoan và tràn đầy lòng tôn kính đối với điều thiện, và sự giảng giải kỳ diệu về Pháp của Đức Phật khiến ông tràn ngập niềm vui lớn. Ông ca ngợi Đức Phật bằng năm khổ thơ, và, sau khi từ biệt Ngài và Sātāgira, trở về nhà với lời hứa rằng ông sẽ đi lang thang từ nơi này sang nơi khác để mang tin vui về Đức Phật và Pháp của Ngài đến giữa mọi chúng sinh. Câu chuyện này được đưa ra trong phần Chú giải cho Hemavatasutta; Snp­a.i.194-216; cf. AN­a.i.134f.

Về sau, khi đang du hành trên không bằng nhiều phương tiện khác nhau, trên đường đến hội chúng Yakkha, Sātāgira và Hemavata cùng những tùy tùng của họ chuẩn bị bay qua ẩn thất của Āḷavaka; nhưng vì Đức Phật khi đó đang ở bên trong, các Yakkha nhận thấy rằng các phương tiện của họ vẫn đứng yên tại chỗ vì không ai có thể bay qua đầu của Đức Phật. Khi họ theo đó mà phát hiện ra sự hiện diện của Ngài, họ đã xuống xe và đảnh lễ Đức Phật, và chúc mừng Āḷavaka về sự vô cùng may mắn của ông khi có cơ hội gặp gỡ và lắng nghe Đức Phật. AN­a.i.221; một câu chuyện tương tự được kể lại (Ud­a.64) về họ khi họ đi ngang qua chỗ ở của Yakkha Ajakalāpaka.

Sātāgira được đề cập trong Āṭānāṭiyasutta (DN.iii.204) như một trong những Yakkha cần được những người đi theo Đức Phật cầu khẩn trong lúc cần thiết. Ông được đồng nhất với Yakkha của Bhisajātaka. Ja 488, Ja.iv.314.