Anāthapiṇḍika draft
01. Anāthapiṇḍika 01 draft
Anāthapiṇḍika 01. A banker (seṭṭhi) of Sāvatthī who became famous because of his unparalleled generosity to the Buddha. His first meeting with the Buddha was during the first year after the Awakening, in Rājagaha (the story is given in Vin.ii.154ff; SNa.i.240ff, etc.), whither Anāthapiṇḍika had come on business.
His wife was the sister of the seṭṭhi of Rājagaha, and when he arrived he found the seṭṭhi preparing a meal for the Buddha and his monks on so splendid a scale that he thought that a wedding was in progress or that the king had been invited. On learning the truth he became eager to visit the Buddha, and did so very early the next morning (Vin.ii.155-6). He was so excited by the thought of the visit that he got up three times during the night. When, at last, he started for Sītavana, the road was quite dark, but a friendly Yakkha, Sīvaka, sped him on with words of encouragement. By force of his piety the darkness vanished.
The Buddha was staying in the Sītavana, and when Anāthapiṇḍika reached there spirits opened the door for him. He found the Buddha walking up and down, meditating in the cool air of the early dawn. The Buddha greeted him and talked to him on various aspects of his teaching. Anāthapiṇḍika was immediately converted and became a Sotāpanna. He invited the Buddha to a meal the next day, providing everything himself, although the seṭṭhi, the Mayor of Rājagaha and King Bimbisāra asked to be allowed to help. After the meal, which he served to the Buddha with his own hand, he invited the Buddha to spend the rainy season at Sāvatthī, and the Buddha accepted, saying “the Tathāgatas, O householder, take pleasure in solitude.” “I understand, O Blessed One, I understand,” was the reply.
When Anāthapiṇḍika had finished his business at Rājagaha he set out towards Sāvatthī, giving orders along the way to his friends and acquaintances to prepare dwellings, parks, rest-houses and gifts all along the road to Sāvatthī in preparation for the Buddha’s visit. He had many friends and acquaintances and he was ādeyyavaco (his word was held to be of weight), loc.cit., p.158. But see Ja.i.92, where it is said that Anāthapiṇḍika bore all the expenses of these preparations. Vihāras were built costing l,000 pieces each, a yojana apart from each other.
Understanding the request implied in the Buddha’s words when he accepted the invitation, Anāthapiṇḍika looked out for a quiet spot near Sāvatthī where the Buddha and the monks might dwell, and his eye fell on the park of Jetakumāra. He bought the park at great expense and erected therein the famous Jetavanārāma. As a result of this and of his numerous other benefactions in the cause of the Sāsana, Anāthapiṇḍika came to be recognised as the chief of alms-givers (AN.i.25).
Anāthapiṇḍika’s personal name was Sudatta, but he was always called Anāthapiṇḍika (feeder of the destitute) (ANa.i.208; MNa.i.50) because of his munificence; he was, however, very pleased when the Buddha addressed him by his own name (Vin.ii.156). He spent eighteen crores on the purchase of Jetavana and a like sum on the construction of the vihāra; another eighteen crores were spent in the festival of dedication. He fed one hundred monks in his house daily in addition to meals provided for guests, people of the village, invalids, etc. Five hundred seats were always ready in his house for any guests who might come (ANa.i.208-9. He fed 1,000 monks daily says Dhpa.i.128; but see Ja.iii.119, where a monk, who had come from far away and had missed the meal hour, had to starve.).
Anāthapiṇḍika’s father was the seṭṭhi Sumana (ANa. loc.cit.). The name of Anāthapiṇḍika’s brother was Subhūti.
Anāthapiṇḍika married a lady called Puññalakkhaṇā (Ja.ii.410; Ja.iii.435, she was the sister of the seṭṭhi of Rājagaha. SNa.i.240); he had a son Kāḷa and three daughters, Mahā Subhaddā, Cūḷa Subhaddā and Sumanā. (Besides Kāḷa, Anāthapiṇḍika had another son, who joined the Saṅgha under Subhūti Thera; ANa.ii.865). Mention is also made of a daughter-in law, Sujātā by name, daughter of Dhanañjaya and the youngest sister of Visākhā. She was very haughty and ill-treated the servants (Ja.ii.347).
The son, in spite of his father’s efforts, showed no piety until he was finally bribed to go to the vihāra and listen to the Buddha’s preaching (see Kāḷa). The daughters, on the other hand, were most dutiful and helped their father in ministering to the monks. The two elder ones attained to the First Fruit of the Path, married, and went to live with the families of their husbands. Sumanā obtained the Second Fruit of the Path, but remained unmarried. Overwhelmed with disappointment because of her failure in finding a husband, she refused to eat and died; she was reborn in Tusita (Dhpa.i.128f).
The Bhadraghaṭajātaka (Ja 291, Ja.ii.431) tells us of a nephew of Anāthapiṇḍika who squandered his inheritance of forty crores. His uncle gave him first one thousand and then another five hundred with which to trade. This also he squandered. Anāthapiṇḍika then gave him two garments. On applying for further help the man was taken by the neck and pushed out of doors. A little later he was found dead by a side wall.
The books also mention a girl, Puṇṇā, who was a slave in Anāthapiṇḍika’s household. On one occasion when the Buddha was starting on one of his periodical tours from Jetavana, the king, Anāthapiṇḍika, and other eminent patrons failed to stop him; Puṇṇā, however, succeeded, and in recognition of this service Anāthapiṇḍika adopted her as his daughter (MNa.i.347-8). On uposatha days his whole household kept the fast; on all occasions they kept the pañcasīla inviolate (Ja.iii.257).
A story is told of one of his labourers who had forgotten the day and gone to work; but remembering later, he insisted on keeping the fast and died of starvation. He was reborn as a Deva (MNa.i.540-1).
Anāthapiṇḍika had a business village in Kāsi and the superintendent of the village had orders to feed any monks who came there (Vin.iv.162f). One of his servants bore the inauspicious name of Kāḷakaṇṇi (curse); he and the banker had been playmates as children, and Kāḷakaṇṇi, having fallen on evil days, entered the banker’s service. The latter’s friends protested against his having a man with so unfortunate a name in his household, but he refused to listen to them. One day when Anāthapiṇḍika was away from home on business, burglars came to rob his house, but Kāḷakaṇṇi with great presence of mind drove them away (Ja.i.364f).
A similar story is related of another friend of his who was also in his service (Ja.i.441).
All his servants, however, were not so intelligent. A slave woman of his, seeing that a fly had settled on her mother, hit her with a pestle in order to drive it away, and killed her (Ja.i.248f).
A slave girl of his borrowed an ornament from his wife and went with her companions to the pleasure garden. There she became friendly with a man who evidently desired to rob her of her ornaments. On discovering his intentions, she pushed him into a well and killed him with a stone (Ja.iii.435).
The story of Anāthapiṇḍika’s cowherd, Nanda, is given elsewhere.
All the banker’s friends were not virtuous; one of them kept a tavern (Ja.i.251). As a result of Anāthapiṇḍika’s selfless generosity he was gradually reduced to poverty. But he continued his gifts even when he had only bird-seed and sour gruel. The Devatā who dwelt over his gate appeared before him one night and warned him of his approaching penury; it is said that every time the Buddha or his monks came to the house she had to leave her abode over the gate and that this was inconvenient to her and caused her to be jealous. Anāthapiṇḍika paid no attention to her warnings and asked her to leave the house. She left with her children, but could find no other lodging and sought counsel from various gods, including Sakka. Sakka advised her to recover for Anāthapiṇḍika the eighteen crores that debtors owed him, another eighteen that lay in the bottom of the sea, and yet eighteen more lying unclaimed. She did so and was readmitted (Dhpa.iii.10ff; Ja.i.227ff).
Anāthapiṇḍika went regularly to see the Buddha twice a day, sometimes with many friends (Ja.i.95ff.; he went three times says Ja.i.226), and always taking with him alms for the young novices. But we are told that he never asked a question of the Buddha lest he should weary him. He did not wish the Buddha to feel obliged to preach to him in return for his munificence (Dhpa.i.3). But the Buddha of his own accord preached to him on various occasions; several such sermons are mentioned in the Aṅguttaranikāya:
- on the importance of having a well-guarded mind like a well-protected gable in a house (AN.i.261f);
- on the benefits the recipient of food obtains (life, beauty, happiness, strength);
- on the four obligations that make up the pious householder’s path of duty (gihisāmikiccāni – waiting on the Saṅgha with robes, food, lodgings, medical requirements. Referred to also in SN.v.387, where Anāthapiṇḍika expresses his satisfaction that he had never failed in these obligations);
- on the four conditions of success that are hard to win (wealth gotten by lawful means, good report, longevity, happy rebirth);
- on the four kinds of happiness which a householder should seek (ownership, wealth, debtlessness, blamelessness) (these various tetrads are given in AN.ii.64ff).
- on the five kinds of enjoyment which result from wealth rightfully obtained (enjoyment – experienced by oneself and by one’s friends and relations, security in times of need, ability to pay taxes and to spend on one’s religion, the giving of alms to bring about a happy rebirth, AN.iii.45-6);
- the five things which are very desirable but difficult to obtain (long life, beauty, happiness, glory, good condition of rebirths, AN.iii.47-8);
- the five sinful acts that justify a man’s being called wicked (hurting of life, etc. AN.iii.204);
- the inadvisability of being satisfied with providing requisites for monks without asking oneself if one also experiences the joy that is born of ease of mind (evidently a gentle warning to Anāthapiṇḍika, AN.iii.206-7).
The Buddha preached the Velāmasutta to encourage Anāthapiṇḍika when he had been reduced to poverty and felt disappointed that he could no longer provide luxuries for the monks (AN.iv.392ff). On another occasion the Buddha tells Anāthapiṇḍika that the Sotāpanna is a happy man because he is free from various fears: fear of being born in hell, among beasts, in the realm of the Petas or in some other unhappy state; he is assured of reaching Awakening (AN.iv.405f, also SN.v.387f).
Elsewhere the Buddha tells Anāthapiṇḍika that it is not every rich man who knows how to indulge in the pleasures of sense legitimately and profitably (AN.v.177ff).
There is, however, at least one Sutta preached as a result of a question put by Anāthapiṇḍika himself regarding gifts and those who are worthy to receive them (AN.i.62-3); and we also find him consulting the Buddha regarding the marriage of his daughter, Cūḷa Subhaddā (Dhpa.iii.466).
Anāthapiṇḍika died before the Buddha. As he lay grievously ill he sent a special message to Sāriputta asking him to come (again, probably, because he did not want to trouble the Buddha). Sāriputta went with Ānanda and preached to him the Anāthapiṇḍikovādasutta (MN.iii.258f.; see also SN.v.380-7, which contain accounts of incidents connected with this visit). His pains left him as he concentrated his mind on the virtuous life he had led and the many acts of piety he had done. Later he fed the Elders with food from his own cooking-pot, but quite soon afterwards he died and was born in the Tusita heaven. That same night he visited the Buddha at Jetavana and uttered a song of praise of Jetavana and of Sāriputta who lived there, admonishing others to follow the Buddha’s teaching. In heaven he will live as long as Visākhā and Sakka (DNa.iii.740).
Various incidents connected with Anāthapiṇḍika are to be found in the Jātakas. On one occasion his services were requisitioned to hold an inquiry on a bhikkhunī who had become pregnant (Ja.i.148).
Once when the Buddha went on tour from Jetavana, Anāthapiṇḍika was perturbed because there was no one left for him to worship; at the Buddha’s suggestion, an offshoot from the Bodhi-tree at Gayā was planted at the entrance to Jetavana (Ja.iv.229).
Once a Brahmin, hearing of Anāthapiṇḍika’s luck, came to him in order to find out where this luck lay so that he may obtain it. The Brahmin discovered that it lay in the comb of a white cock belonging to Anāthapiṇḍika; he asked for the cock and it is given to him, but the luck flies away elsewhere, settling first in a pillow, then in a jewel, a club, and, finally, in the hair of Anāthapiṇḍika’s wife. The Brahmin’s desire is thus frustrated (Ja.ii.410f).
On two occasions he was waylaid by rogues. Once they tried to make him drink drugged toddy. He was at first shocked by their impertinence, but, later, wishing to reform them, frightened them away (Ja.i.268).
On the other occasion, the robbers lay in wait for him as he returned from one of his villages; by hurrying back he escaped them (Ja.ii.413). Whenever Anāthapiṇḍika visited the Buddha, he was in the habit of relating to the Buddha various things which had come under his notice, and the Buddha would relate to him stories from the past containing similar incidents. Among the Jātakas so preached are: Apaṇṇaka, Khadiraṅgāra, Rohiṇī, Vāruṇī, Puṇṇapāti, Kāḷakaṇṇi, Akataññū, Verī, Kusaṇāli, Siri, Bhadraghaṭa, Visayha, Hiri, Sirikālakaṇṇī and Sulasā.
Anāthapiṇḍika was not only a shrewd business man but also a keen debater. The Aṅguttaranikāya (AN.v.185-9) records a visit he paid to the Paribbājakas when he could think of nothing better to do. A lively debate ensues regarding their views and the views of the Buddha as expounded by Anāthapiṇḍika. The latter silences his opponents. When the incident is reported to the Buddha, he speaks in high praise of Anāthapiṇḍika and expresses his admiration of the way in which he handled the discussion.
During the time of Padumuttara Buddha Anāthapiṇḍika had been a householder of Haṁsavatī. One day he heard the Buddha speak of a lay-disciple of his as being the chief of alms-givers. The householder resolved to be so designated himself in some future life and did many good deeds to that end. His wish was fulfilled in this present life. Anāthapiṇḍika is sometimes referred to as Mahā Anāthapiṇḍika to distinguish him from Cūḷa Anāthapiṇḍika.
Anāthapiṇḍika 01. Một trưởng giả (seṭṭhi) ở Sāvatthī, người trở nên nổi tiếng vì lòng hào phóng vô song đối với Đức Phật. Lần đầu ông gặp Đức Phật là trong năm đầu tiên sau Giác ngộ, tại Rājagaha (câu chuyện được kể trong Vin.ii.154ff; SNa.i.240ff, v.v.), nơi Anāthapiṇḍika đã đến vì công việc làm ăn.
Vợ ông là em gái của vị seṭṭhi ở Rājagaha, và khi đến nơi, ông thấy vị seṭṭhi đang chuẩn bị một bữa ăn cho Đức Phật và các vị tăng với quy mô lộng lẫy đến mức ông nghĩ rằng đang có một đám cưới hoặc nhà vua đã được mời. Khi biết sự thật, ông nóng lòng muốn đến thăm Đức Phật, và đã làm như vậy rất sớm vào sáng hôm sau (Vin.ii.155-6). Ông xúc động trước ý nghĩ về chuyến thăm đến nỗi trong đêm đã thức dậy ba lần. Cuối cùng, khi ông khởi hành đến Sītavana, đường đi hoàn toàn tối, nhưng một Yakkha thân thiện, Sīvaka, đã thúc giục ông bằng những lời khích lệ. Nhờ sức mạnh lòng mộ đạo của ông, bóng tối tan biến.
Đức Phật đang trú tại Sītavana, và khi Anāthapiṇḍika đến đó, các thần linh mở cửa cho ông. Ông thấy Đức Phật đang đi kinh hành, thiền định trong làn khí mát của buổi bình minh sớm. Đức Phật chào ông và nói với ông về nhiều phương diện trong giáo pháp của Ngài. Anāthapiṇḍika lập tức chuyển hóa và trở thành một Sotāpanna. Ông thỉnh Đức Phật dùng bữa vào ngày hôm sau, tự mình cung cấp mọi thứ, mặc dù vị seṭṭhi, thị trưởng Rājagaha và vua Bimbisāra đều xin được giúp. Sau bữa ăn, do chính tay ông phục vụ Đức Phật, ông thỉnh Đức Phật an cư mùa mưa tại Sāvatthī, và Đức Phật chấp nhận, nói rằng "các Tathāgata, này gia chủ, hoan hỷ trong sự tĩnh cư." "Con hiểu, bạch Thế Tôn, con hiểu," là lời đáp.
Khi Anāthapiṇḍika hoàn tất công việc ở Rājagaha, ông lên đường về Sāvatthī, dọc đường ra lệnh cho bạn bè và người quen chuẩn bị trú xứ, công viên, nhà nghỉ và phẩm vật cúng dường suốt tuyến đường đến Sāvatthī để chuẩn bị cho chuyến viếng thăm của Đức Phật. Ông có nhiều bạn bè và người quen, và ông là ādeyyavaco (lời nói của ông được xem là có trọng lượng), loc.cit., p.158. Nhưng xem Ja.i.92, nơi nói rằng Anāthapiṇḍika chịu toàn bộ chi phí cho những chuẩn bị này. Các vihāras được xây, mỗi nơi tốn l,000 đồng tiền, cách nhau một yojana.
Hiểu lời thỉnh cầu hàm ý trong lời Đức Phật khi Ngài nhận lời mời, Anāthapiṇḍika tìm một nơi yên tĩnh gần Sāvatthī để Đức Phật và các vị tăng có thể cư trú, và ông để mắt đến khu vườn của Jetakumāra. Ông mua khu vườn ấy với chi phí rất lớn và dựng tại đó Jetavanārāma nổi tiếng. Do việc này và nhiều sự bảo trợ khác cho sự nghiệp của Sāsana, Anāthapiṇḍika được công nhận là người đứng đầu trong các thí chủ cúng dường vật thực (AN.i.25).
Tên riêng của Anāthapiṇḍika là Sudatta, nhưng ông luôn được gọi là Anāthapiṇḍika (người nuôi kẻ khốn cùng) (ANa.i.208; MNa.i.50) vì lòng hào phóng của ông; tuy nhiên, ông rất hoan hỷ khi Đức Phật gọi ông bằng tên riêng (Vin.ii.156). Ông đã chi mười tám crore để mua Jetavana và một khoản tương tự để xây vihāra; thêm mười tám crore nữa được chi cho lễ khánh thành. Hằng ngày ông nuôi một trăm vị tăng tại nhà, ngoài các bữa ăn dành cho khách, dân làng, người bệnh, v.v. Năm trăm chỗ ngồi luôn sẵn sàng trong nhà ông cho bất cứ khách nào có thể đến (ANa.i.208-9. Dhpa.i.128 nói rằng ông nuôi 1,000 vị tăng hằng ngày; nhưng xem Ja.iii.119, nơi một vị tăng từ xa đến và lỡ giờ ăn đã phải chịu đói.).
Cha của Anāthapiṇḍika là trưởng giả (seṭṭhi) Sumana (ANa. loc.cit.). Tên của em trai Anāthapiṇḍika là Subhūti.
Anāthapiṇḍika cưới một phụ nữ tên Puññalakkhaṇā (Ja.ii.410; Ja.iii.435, bà là em gái của vị seṭṭhi ở Rājagaha. SNa.i.240); ông có một con trai là Kāḷa và ba con gái là Mahā Subhaddā, Cūḷa Subhaddā và Sumanā. (Ngoài Kāḷa, Anāthapiṇḍika còn có một con trai khác, người đã gia nhập Tăng đoàn dưới sự hướng dẫn của Subhūti Thera; ANa.ii.865). Cũng có nhắc đến một nàng dâu tên Sujātā, con gái của Dhanañjaya và là em út của Visākhā. Nàng rất kiêu căng và đối xử tệ với các gia nhân (Ja.ii.347).
Người con trai, bất chấp những nỗ lực của cha, không biểu lộ lòng mộ đạo nào cho đến khi cuối cùng được mua chuộc để đi đến vihāra và nghe Đức Phật thuyết pháp (xem Kāḷa). Trái lại, các con gái rất hiếu thuận và giúp cha phụng sự các vị tăng. Hai người con gái lớn chứng Sơ quả của Đạo, kết hôn và về sống với gia đình chồng. Sumanā chứng Nhị quả của Đạo, nhưng vẫn chưa kết hôn. Bị thất vọng lấn át vì không tìm được chồng, nàng từ chối ăn và chết; nàng được tái sinh ở Tusita (Dhpa.i.128f).
Bhadraghaṭajātaka (Ja 291, Ja.ii.431) cho chúng ta biết về một người cháu trai của Anāthapiṇḍika, kẻ đã phung phí gia sản bốn mươi crore của mình. Người chú trước hết cho anh ta một nghìn, rồi thêm năm trăm nữa để buôn bán. Anh ta cũng phung phí số này. Sau đó Anāthapiṇḍika cho anh ta hai bộ y phục. Khi anh ta xin giúp thêm, người ấy bị nắm cổ và đẩy ra khỏi cửa. Ít lâu sau, anh ta được tìm thấy đã chết bên một bức tường.
Các sách cũng nhắc đến một cô gái tên Puṇṇā, vốn là nữ nô trong gia đình Anāthapiṇḍika. Vào một dịp, khi Đức Phật sắp khởi hành từ Jetavana trong một chuyến du hành định kỳ, nhà vua, Anāthapiṇḍika và các vị hộ trì lỗi lạc khác đã không ngăn được Ngài; tuy nhiên Puṇṇā đã thành công, và để ghi nhận việc phục vụ này, Anāthapiṇḍika nhận nàng làm con gái (MNa.i.347-8). Vào các ngày uposatha, toàn bộ gia đình ông giữ trai giới; trong mọi dịp họ giữ pañcasīla không vi phạm (Ja.iii.257).
Có kể một câu chuyện về một người làm công của ông, người đã quên ngày và đi làm; nhưng về sau nhớ ra, người ấy nhất quyết giữ trai giới và chết vì đói. Người ấy tái sinh làm một thiên nhân (MNa.i.540-1).
Anāthapiṇḍika có một làng kinh doanh ở Kāsi, và người quản lý làng được lệnh nuôi ăn bất cứ vị tăng nào đến đó (Vin.iv.162f). Một trong các gia nhân của ông mang cái tên không lành Kāḷakaṇṇi (điềm gở); người ấy và vị trưởng giả từng là bạn chơi khi còn nhỏ, và Kāḷakaṇṇi, sau khi sa vào cảnh khó khăn, vào phục vụ vị trưởng giả. Bạn bè của vị trưởng giả phản đối việc ông để một người có cái tên xui rủi như vậy trong nhà, nhưng ông từ chối nghe họ. Một ngày nọ, khi Anāthapiṇḍika vắng nhà vì công việc, bọn trộm đến cướp nhà ông, nhưng Kāḷakaṇṇi với sự bình tĩnh lớn đã xua đuổi chúng (Ja.i.364f).
Một câu chuyện tương tự được kể về một người bạn khác của ông, người cũng phục vụ ông (Ja.i.441).
Tuy nhiên, không phải tất cả gia nhân của ông đều thông minh như vậy. Một nữ nô của ông, thấy một con ruồi đậu trên người mẹ mình, đã dùng chày đánh bà để đuổi nó đi, và giết chết bà (Ja.i.248f).
Một nữ nô của ông mượn một món trang sức của vợ ông và đi với các bạn đến vườn vui chơi. Tại đó nàng trở nên thân thiết với một người đàn ông rõ ràng muốn cướp trang sức của nàng. Khi phát hiện ý định của hắn, nàng đẩy hắn xuống giếng và dùng đá giết hắn (Ja.iii.435).
Câu chuyện về người chăn bò của Anāthapiṇḍika, Nanda, được kể ở nơi khác.
Không phải tất cả bạn bè của vị trưởng giả đều đức hạnh; một người trong số họ giữ một quán rượu (Ja.i.251). Do lòng bố thí vô ngã của Anāthapiṇḍika, ông dần rơi vào cảnh nghèo khó. Nhưng ông vẫn tiếp tục bố thí ngay cả khi chỉ còn hạt cho chim ăn và cháo chua. Vị Devatā trú trên cổng nhà ông hiện ra trước ông vào một đêm và cảnh báo ông về cảnh túng thiếu sắp đến; người ta nói rằng mỗi lần Đức Phật hoặc các vị tăng của Ngài đến nhà, nàng phải rời nơi ở trên cổng, và điều này bất tiện cho nàng, khiến nàng sinh lòng ganh tị. Anāthapiṇḍika không chú ý đến những lời cảnh báo của nàng và yêu cầu nàng rời khỏi nhà. Nàng rời đi cùng các con, nhưng không tìm được chỗ trú nào khác và tìm lời khuyên từ nhiều vị trời, kể cả Sakka. Sakka khuyên nàng thu hồi cho Anāthapiṇḍika mười tám crore mà các con nợ còn nợ ông, mười tám crore khác nằm dưới đáy biển, và thêm mười tám crore nữa không ai nhận. Nàng làm như vậy và được nhận trở lại (Dhpa.iii.10ff; Ja.i.227ff).
Anāthapiṇḍika thường xuyên đến thăm Đức Phật hai lần mỗi ngày, đôi khi cùng nhiều bạn bè (Ja.i.95ff.; Ja.i.226 nói rằng ông đi ba lần), và luôn mang theo vật thực cúng dường cho các Sa-di trẻ. Nhưng chúng ta được cho biết rằng ông không bao giờ hỏi Đức Phật một câu nào, sợ rằng mình sẽ làm Ngài mệt. Ông không muốn Đức Phật cảm thấy phải thuyết pháp cho ông để đáp lại lòng hào phóng của ông (Dhpa.i.3). Nhưng Đức Phật tự ý thuyết pháp cho ông trong nhiều dịp; một số bài thuyết như vậy được nhắc đến trong Aṅguttaranikāya:
- về tầm quan trọng của việc có một tâm được hộ trì tốt như nóc nhà được che chắn kỹ (AN.i.261f);
- về các lợi ích mà người nhận thức ăn đạt được (tuổi thọ, sắc đẹp, hạnh phúc, sức mạnh);
- về bốn bổn phận tạo thành con đường bổn phận của người gia chủ mộ đạo (gihisāmikiccāni - phụng sự Tăng đoàn bằng y phục, thức ăn, chỗ ở, thuốc men. Cũng được nhắc trong SN.v.387, nơi Anāthapiṇḍika bày tỏ sự hài lòng rằng ông chưa bao giờ thất bại trong các bổn phận này);
- về bốn điều kiện thành công khó đạt được (tài sản kiếm được bằng phương tiện hợp pháp, tiếng tốt, sống lâu, tái sinh hạnh phúc);
- về bốn loại hạnh phúc mà một gia chủ nên tìm cầu (quyền sở hữu, tài sản, không mắc nợ, không lỗi lầm) (các nhóm bốn này được nêu trong AN.ii.64ff).
- về năm loại hưởng thụ phát sinh từ tài sản được thủ đắc đúng pháp (sự hưởng thụ - do chính mình và bạn bè, quyến thuộc của mình trải nghiệm, sự an toàn trong lúc cần, khả năng nộp thuế và chi dùng cho tôn giáo của mình, việc bố thí để đem lại một tái sinh hạnh phúc, AN.iii.45-6);
- năm điều rất đáng mong muốn nhưng khó đạt được (sống lâu, sắc đẹp, hạnh phúc, vinh quang, trạng thái tái sinh tốt, AN.iii.47-8);
- năm hành vi tội lỗi biện minh cho việc gọi một người là ác (làm hại mạng sống, v.v. AN.iii.204);
- sự không thích đáng của việc hài lòng với việc cung cấp các vật dụng cần thiết cho các vị tăng mà không tự hỏi liệu mình cũng có trải nghiệm niềm vui sinh ra từ sự thanh thản của tâm hay không (rõ ràng là một lời cảnh báo nhẹ nhàng dành cho Anāthapiṇḍika, AN.iii.206-7).
Đức Phật thuyết Velāmasutta để khích lệ Anāthapiṇḍika khi ông đã rơi vào cảnh nghèo và cảm thấy thất vọng vì không còn có thể cung cấp các vật dụng xa hoa cho các vị tăng (AN.iv.392ff). Trong một dịp khác, Đức Phật nói với Anāthapiṇḍika rằng vị Sotāpanna là người hạnh phúc vì vị ấy thoát khỏi nhiều nỗi sợ: sợ sinh vào địa ngục, giữa loài thú, trong cảnh giới ngạ quỷ hoặc trong một trạng thái bất hạnh nào khác; vị ấy chắc chắn đạt đến Giác ngộ (AN.iv.405f, cũng SN.v.387f).
Ở nơi khác, Đức Phật nói với Anāthapiṇḍika rằng không phải mọi người giàu đều biết cách hưởng thụ các dục lạc một cách hợp pháp và có lợi (AN.v.177ff).
Tuy nhiên, có ít nhất một Sutta được thuyết do một câu hỏi do chính Anāthapiṇḍika đặt ra về các vật bố thí và những người xứng đáng nhận chúng (AN.i.62-3); và chúng ta cũng thấy ông tham vấn Đức Phật về việc kết hôn của con gái mình, Cūḷa Subhaddā (Dhpa.iii.466).
Anāthapiṇḍika qua đời trước Đức Phật. Khi nằm bệnh nặng, ông gửi một thông điệp đặc biệt đến Sāriputta, thỉnh vị ấy đến (một lần nữa, có lẽ vì ông không muốn làm phiền Đức Phật). Sāriputta đi cùng Ānanda và thuyết cho ông Anāthapiṇḍikovādasutta (MN.iii.258f.; xem thêm SN.v.380-7, nơi ghi lại các sự việc liên quan đến chuyến thăm này). Các cơn đau của ông rời khỏi ông khi ông tập trung tâm vào đời sống đức hạnh mà ông đã sống và nhiều hành động mộ đạo mà ông đã làm. Về sau, ông dâng thức ăn cho các Trưởng lão từ chính nồi nấu của mình, nhưng chẳng bao lâu sau ông qua đời và sinh lên cõi trời Tusita. Chính đêm ấy, ông đến thăm Đức Phật tại Jetavana và thốt lên một bài ca tán thán Jetavana và Sāriputta, người sống ở đó, khuyên những người khác noi theo giáo pháp của Đức Phật. Ở cõi trời, ông sẽ sống lâu bằng Visākhā và Sakka (DNa.iii.740).
Nhiều sự kiện khác nhau liên hệ đến Anāthapiṇḍika được tìm thấy trong các Jātakas. Vào một dịp, sự phục vụ của ông được yêu cầu để tiến hành một cuộc điều tra về một Tỳ-kheo-ni đã mang thai (Ja.i.148).
Một lần khi Đức Phật đi du hành khỏi Jetavana, Anāthapiṇḍika bối rối vì không còn ai ở lại để ông lễ bái; theo lời đề nghị của Đức Phật, một nhánh cây từ cây Bodhi ở Gayā được trồng tại lối vào Jetavana (Ja.iv.229).
Một lần, một Bà-la-môn nghe về vận may của Anāthapiṇḍika, đến gặp ông để tìm xem vận may ấy nằm ở đâu để ông ta có thể lấy được nó. Vị Bà-la-môn phát hiện rằng nó nằm trong mào của một con gà trống trắng thuộc về Anāthapiṇḍika; ông ta xin con gà trống, và nó được trao cho ông ta, nhưng vận may bay đi nơi khác, đầu tiên đậu vào một chiếc gối, rồi vào một viên ngọc, một cây gậy, và cuối cùng vào tóc của vợ Anāthapiṇḍika. Do vậy, ước muốn của vị Bà-la-môn bị thất bại (Ja.ii.410f).
Trong hai dịp, ông bị những kẻ bất lương chặn đường. Một lần chúng cố bắt ông uống rượu thốt nốt có pha thuốc. Ban đầu ông bị sốc trước sự hỗn xược của chúng, nhưng về sau, muốn cải hóa chúng, ông dọa chúng bỏ chạy (Ja.i.268).
Trong dịp khác, bọn cướp phục kích ông khi ông trở về từ một trong các làng của mình; bằng cách vội quay lại, ông thoát khỏi chúng (Ja.ii.413). Mỗi khi Anāthapiṇḍika đến thăm Đức Phật, ông có thói quen thuật lại với Đức Phật nhiều việc khác nhau mà ông đã chứng kiến, và Đức Phật sẽ kể cho ông các câu chuyện quá khứ có những sự kiện tương tự. Trong số các Jātakas được thuyết như vậy có: Apaṇṇaka, Khadiraṅgāra, Rohiṇī, Vāruṇī, Puṇṇapāti, Kāḷakaṇṇi, Akataññū, Verī, Kusaṇāli, Siri, Bhadraghaṭa, Visayha, Hiri, Sirikālakaṇṇī và Sulasā.
Anāthapiṇḍika không chỉ là một thương nhân sắc sảo mà còn là một nhà biện luận nhạy bén. Aṅguttaranikāya (AN.v.185-9) ghi lại một lần ông đến thăm các Paribbājakas khi không nghĩ ra việc gì tốt hơn để làm. Một cuộc tranh luận sôi nổi diễn ra về quan điểm của họ và quan điểm của Đức Phật như Anāthapiṇḍika trình bày. Ông làm cho các đối thủ của mình im lặng. Khi sự việc được thuật lại với Đức Phật, Ngài hết lời tán thán Anāthapiṇḍika và bày tỏ sự khâm phục cách ông xử lý cuộc thảo luận.
Vào thời Padumuttara Buddha, Anāthapiṇḍika từng là một gia chủ ở Haṁsavatī. Một ngày nọ, ông nghe Đức Phật nói về một nam cư sĩ đệ tử của Ngài là người đứng đầu trong các thí chủ cúng dường vật thực. Vị gia chủ phát nguyện sẽ được gọi như vậy trong một đời tương lai nào đó và đã làm nhiều thiện nghiệp hướng đến mục tiêu ấy. Ước nguyện của ông được thành tựu trong đời hiện tại này. Anāthapiṇḍika đôi khi được gọi là Mahā Anāthapiṇḍika để phân biệt với Cūḷa Anāthapiṇḍika.
02. Anāthapiṇḍika 02 draft
Anāthapiṇḍika 02. known as Cūḷa Anāthapiṇḍika An eminent lay disciple of the Buddha He was an Anāgāmī, and offered to perform a miracle himself before the Buddha showed the Twin Miracle (Dhpa.iii.210). Cūḷa Anāthapiṇḍika provided food for three months for the multitude, covering an area of twelve leagues, which had assembled at Sāvatthī to await the descent of the Buddha from Tāvatiṁsa after his preaching of the Abhidhammapiṭaka (Dhpa.iii.218; ANa.i.71). Five hundred monks fed daily at Cūḷa Anāthapiṇḍika’s house in Sāvatthī (Dhpa.i.339). He was one of the seven lay disciples of the Buddha who had each five hundred followers (SNa.iii.223). Cūḷa Anāthapiṇḍika is generally mentioned (e.g., Ja.i.148; ii.287, iii.520) together with Pasenadi, Visākhā, and Anāthapiṇḍika as the Buddha’s eminent lay-patrons. His personal name is not known. The sobriquet was probably given on account of his generosity, rivalling that of Mahā Anāthapiṇḍika.
Anāthapiṇḍika 02. Được biết đến với tên Cūḷa Anāthapiṇḍika. Một nam cư sĩ lỗi lạc của Đức Phật. Vị ấy là một Anāgāmī, và đã xin tự mình thực hiện một phép thần thông trước khi Đức Phật thị hiện Yamakapāṭihāriya (Dhpa.iii.210). Cūḷa Anāthapiṇḍika cung cấp thức ăn trong ba tháng cho đại chúng, trải trên một khu vực rộng mười hai do-tuần, đã tụ hội tại Sāvatthī để chờ Đức Phật từ Tāvatiṁsa trở xuống sau khi Ngài thuyết Abhidhammapiṭaka (Dhpa.iii.218; ANa.i.71). Năm trăm vị tăng được thọ thực hằng ngày tại nhà của Cūḷa Anāthapiṇḍika ở Sāvatthī (Dhpa.i.339). Vị ấy là một trong bảy nam cư sĩ của Đức Phật, mỗi người có năm trăm tùy tùng (SNa.iii.223). Cūḷa Anāthapiṇḍika thường được nhắc đến (ví dụ, Ja.i.148; ii.287, iii.520) cùng với Pasenadi, Visākhā và Anāthapiṇḍika như những nam thí chủ lỗi lạc của Đức Phật. Tên riêng của vị ấy không được biết. Biệt danh này có lẽ được đặt do lòng bố thí của vị ấy, sánh với lòng bố thí của Mahā Anāthapiṇḍika.