Anāthapiṇḍikovādasutta draft

Anāthapiṇḍikovādasutta. Addressed by Sāriputta to Anāthapiṇḍika when he lay on his deathbed. It was an exhortation to him not to cling to mundane things. It is said that at the end of the sermon the banker wept aloud, never before having heard such a homily. Soon after, he died and was born as a Deva, in which form he came to Jetavana and paid homage to the Buddha (MN.iii.258-63).

In this Sutta Sāriputta says that such sermons were not vouchsafed to the white-robed laity but reserved for the duly-ordained (MN.iii.261), a statement sometimes quoted as evidence of an esoteric doctrine in Buddhism.

Anāthapiṇḍika makes a request that such Suttas should also be preached to laymen because there are young men whose eyes are but slightly dimmed.

Anāthapiṇḍikovādasutta. Do Sāriputta nói với Anāthapiṇḍika khi ông nằm trên giường bệnh lúc sắp qua đời. Đó là lời khuyến giáo ông không nên bám víu vào các sự vật thế gian. Người ta nói rằng khi bài giảng kết thúc, vị trưởng giả đã khóc lớn, vì trước đó chưa từng nghe một bài pháp như vậy. Không lâu sau, ông qua đời và sinh làm một thiên nhân; trong hình dạng ấy, ông đến Jetavana và đảnh lễ Đức Phật (MN.iii.258-63).

Trong Sutta này, Sāriputta nói rằng những bài giảng như thế không được dành cho hàng cư sĩ áo trắng mà được dành riêng cho những vị đã thọ cụ túc giới (MN.iii.261), một phát biểu đôi khi được trích dẫn như chứng cứ về một giáo lý bí truyền trong Phật giáo.

Anāthapiṇḍika thỉnh cầu rằng những Suttas như thế cũng nên được thuyết cho cư sĩ, vì có những người trẻ tuổi mà mắt chỉ bị che mờ rất ít.