Jotika draft

01. Jotika 01 draft

Jotika 01. Jotiya. A treasurer of Rājagaha who later became an Arahant. In the past he had been a householder of Benares who, with his elder brother, owned a field of sugar-cane. One day, when returning from the field with some stalks of sugar-cane, he saw a Pacceka Buddha from Gandhamādana to whom he gave a bowl full of sugar-cane juice for him to drink, and when he had drunk it, gave him another bowlful which the Pacceka Buddha took to Gandhamādana to share with his colleagues. The householder, when proffering his gifts, wished for glory and for Nibbāna. His elder brother, hearing of this, was likewise filled with joy and he, too, wished for Nibbāna.

In the time of Vipassī Buddha they were again brothers in a rich family of Bandhumatī, the elder being called Sena and the younger Aparājita. Sena entered the Saṅgha and became an Arahant. At his suggestion, Aparājita built for the Buddha a very costly Gandhakuṭi, with the seven kinds of precious things (according to Dhp­a.iii.364, both uncle and nephew were called Avaroja). His nephew, also called Aparājita, built an elephant stable in front of the Gandhakuṭi and was reborn in this age as Meṇḍaka. The Gandhakuṭi and its surroundings contained all kinds of luxuries and splendours beyond description (for details see Dhp­a.iv.203f). Within and without the chamber he caused jewels, pounded and otherwise, to be strewn knee deep. Those who came to listen to the Buddha went away, their hands full of jewels. One day a Brahmin tried to carry away a very costly jewel, which much annoyed Aparājita. On mentioning it to the Buddha, the Buddha taught him to make a wish that his property should not be taken away by thieves or lost by fire or water. For nine months Aparājita held the ceremony of dedication of the Gandhakuṭi.

In this age he was born as the son of a seṭṭhi in Rājagaha. On the day of his birth the whole city became one blaze of light, hence his name, Jotika. The king, Bimbisāra, gave one thousand a day for his milk-money. When the time came for his marriage, Sakka provided for him a palace, seven storeys high, made entirely of precious minerals. Four urns of treasure stood at the four corners and four stalks of sugar-cane made of solid gold, each the size of a palmyra tree with leaves of precious stones, to remind Jotika of his good deed in the past. Seven Yakkhas guarded the seven gates – Yamakoḷī, Uppala, Vajira, Vajirabāhu, Kasakanda, Kaṭattha and Disāpāmukha – each with numerous followers. Bimbisāra, hearing of his splendour, appointed Jotika to the rank of seṭṭhi.

The gods brought him a wife from Uttarakuru and lodged her in an apartment in Jotika’s palace. Her name was Satulakāyī (Dhp­a.iv.223). She brought with her a pint-pot of rice and three crystal fire-stones. Whenever they wished to eat, they would put rice over the boiler and set it over the crystals. The stones would immediately become alight and, when the meal was cooked, would extinguish themselves. The pot was inexhaustible. All who came to visit Jotika were provided with food and were allowed to take anything they wished from the treasure, the treasure never growing less. So great were the crowds which flocked to Jotika’s palace that for a long time Bimbisāra had no chance of seeing it. When Bimbisāra did in the end visit him with Ajātasattu, Jotika invited him to a meal which was the most dainty the king had ever tasted. After the meal Jotika presented his wife to Bimbisāra; so delicately was she nurtured that the perfume with which the king was scented hurt her eyes! There were no lamps in Jotika’s house; only the light of jewels was made use of, and as a memento of Bimbisāra’s visit Jotika gave him a huge jewel to be used as a lamp (this account is taken from Dhp­a.iv.199-213).

Jotika was a very pious follower of Gotama Buddha. Once, when he was away listening to the Buddha’s preaching, Ajātasattu – who even when visiting the palace as a boy with his father had coveted Jotika’s wealth – went with his soldiers to attack the palace in an attempt to take possession of it. But the Yakkha Yamakoḷī routed the army, and Ajātasattu fled for refuge to the vihāra where Jotika was listening to the Dhamma. On being charged by Ajātasattu with hypocrisy in that he was there listening to the Dhamma, after having charged his guards to set upon the king, Jotika’s answer was that he had no need of guards since nobody could take anything of his without his sanction. He then challenged the king to remove the rings from his (Jotika’s) fingers. Ajātasattu, trying with all his might, failed. Jotika then held out his hands and his rings all fell off. Agitated by the king’s desire to possess his wealth, Jotika asked for permission to become a monk. Ajātasattu agreed, hoping thus to get possession of his riches. Jotika entered the Saṅgha and soon became an Arahant, but at the moment of his attainment of Arahant-ship all his wealth and earthly glory vanished and his wife returned to Uttarakuru (Dhp­a.iv.221-4).

Jotika is included among the five persons who possessed great merit and had puññiddhi. Dhp­a.i.385; Vsm.383; Paṭis-a.502. These five persons are described as amitabhogā (AN­a.i.220).

Jotika 01. Jotiya. Một vị thủ quỹ của Rājagaha, người sau này đã trở thành một Arahant. Trong quá khứ ông từng là một gia chủ của Benares, người mà cùng với anh trai của mình, sở hữu một cánh đồng mía. Một ngày nọ, khi đang trở về từ cánh đồng với vài cây mía, ông đã nhìn thấy một vị Pacceka Buddha từ Gandhamādana, người mà ông đã cúng dường một bát đầy nước mía để ngài uống, và khi ngài đã uống xong, ông lại cúng dường thêm một bát đầy nữa mà vị Pacceka Buddha đã mang đến Gandhamādana để chia sẻ với các đồng đạo của ngài. Vị gia chủ, khi dâng cúng những món quà của mình, đã ước nguyện về sự vinh quang và Nibbāna. Anh trai của ông, khi nghe về điều này, cũng tràn ngập niềm vui và ông ấy, cũng vậy, đã ước nguyện về Nibbāna.

Vào thời của Vipassī Buddha, họ lại là những người anh em trong một gia đình giàu có ở Bandhumatī, người anh lớn được gọi là Sena và người em nhỏ là Aparājita. Sena gia nhập Tăng đoàn và trở thành một Arahant. Theo đề nghị của ông, Aparājita đã xây dựng cho Đức Phật một Gandhakuṭi vô cùng đắt giá, với bảy loại báu vật (theo Dhp­a.iii.364, cả người chú và cháu trai đều được gọi là Avaroja). Cháu trai của ông, cũng được gọi là Aparājita, đã xây dựng một chuồng voi phía trước Gandhakuṭi và được tái sinh trong thời đại này là Meṇḍaka. Gandhakuṭi và khu vực xung quanh nó chứa đựng tất cả các loại xa xỉ phẩm và sự tráng lệ vượt ngoài khả năng miêu tả (để biết thêm chi tiết xem Dhp­a.iv.203f). Bên trong và bên ngoài căn phòng, ông đã cho rải những viên ngọc, được giã nát và theo những cách khác, ngập đến đầu gối. Những ai đến nghe Đức Phật thuyết pháp đều rời đi, với đôi tay đầy ắp ngọc. Một ngày nọ, một vị Bà-la-môn cố gắng mang đi một viên ngọc vô cùng đắt giá, điều này khiến Aparājita rất bực mình. Khi đề cập điều đó với Đức Phật, Đức Phật đã dạy ông thực hiện một ước nguyện rằng tài sản của ông sẽ không bị lấy đi bởi những tên trộm hoặc bị mất do hỏa hoạn hay nước. Trong chín tháng Aparājita đã tổ chức buổi lễ dâng cúng Gandhakuṭi.

Trong thời đại này, ông được sinh ra là con trai của một vị trưởng giả (seṭṭhi) ở Rājagaha. Vào ngày ông ra đời, toàn bộ thành phố trở thành một quầng sáng rực rỡ, do đó ông có tên là Jotika. Nhà vua, Bimbisāra, đã ban cho một nghìn mỗi ngày làm tiền sữa cho ông. Khi đến lúc ông phải kết hôn, Sakka đã cung cấp cho ông một cung điện, cao bảy tầng, được làm hoàn toàn bằng các loại khoáng thạch quý giá. Bốn chiếc vại chứa kho báu đứng ở bốn góc và bốn cây mía làm bằng vàng khối, mỗi cây to bằng một cây thốt nốt với những chiếc lá bằng đá quý, để gợi nhắc cho Jotika về việc làm thiện lành của ông trong quá khứ. Bảy vị Yakkha canh gác bảy cánh cổng – Yamakoḷī, Uppala, Vajira, Vajirabāhu, Kasakanda, KaṭatthaDisāpāmukha – mỗi người với vô số những người tùy tùng. Bimbisāra, khi nghe về sự tráng lệ của ông, đã phong cho Jotika cấp bậc trưởng giả (seṭṭhi).

Các vị chư thiên đã mang đến cho ông một người vợ từ Uttarakuru và cho bà cư ngụ trong một căn phòng tại cung điện của Jotika. Tên của bà là Satulakāyī (Dhp­a.iv.223). Bà mang theo mình một nồi nhỏ đựng gạo và ba viên đá bắt lửa bằng pha lê. Bất cứ khi nào họ muốn ăn, họ sẽ đặt gạo lên trên nồi hơi và đặt nó trên những viên pha lê. Những viên đá sẽ ngay lập tức bốc cháy và, khi bữa ăn đã được nấu chín, sẽ tự tắt. Nồi cơm này là vô tận. Tất cả những ai đến thăm Jotika đều được cung cấp thức ăn và được phép lấy bất cứ thứ gì họ muốn từ kho báu, kho báu không bao giờ vơi đi. Đám đông đổ xô đến cung điện của Jotika quá lớn đến nỗi trong một thời gian dài Bimbisāra không có cơ hội để nhìn thấy nó. Khi cuối cùng Bimbisāra cũng đến thăm ông cùng với Ajātasattu, Jotika đã thết đãi ngài một bữa ăn thanh tao nhất mà nhà vua từng nếm thử. Sau bữa ăn, Jotika đã giới thiệu người vợ của mình với Bimbisāra; bà được nuôi dưỡng tinh tế đến mức nước hoa mà nhà vua xức đã làm cay mắt bà! Không có ngọn đèn nào trong nhà của Jotika; chỉ có ánh sáng của những viên ngọc được sử dụng, và như một kỷ vật về chuyến viếng thăm của Bimbisāra, Jotika đã tặng ngài một viên ngọc khổng lồ để dùng như một ngọn đèn (lời tường thuật này được lấy từ Dhp­a.iv.199-213).

Jotika là một tín đồ rất mộ đạo của Gotama Buddha. Một lần nọ, khi ông đi vắng để nghe Đức Phật thuyết pháp, Ajātasattu – người ngay từ khi đến thăm cung điện khi còn là một cậu bé cùng với cha mình đã thèm khát sự giàu có của Jotika – đã đi cùng với những binh lính của mình đến tấn công cung điện trong một nỗ lực nhằm chiếm đoạt nó. Nhưng vị Yakkha Yamakoḷī đã đánh tan đạo quân, và Ajātasattu đã bỏ trốn đến lánh nạn tại vihāra nơi Jotika đang nghe Pháp. Khi bị Ajātasattu buộc tội về sự đạo đức giả vì ông đang ở đó để nghe Pháp, sau khi đã chỉ thị cho các vệ sĩ của mình tấn công nhà vua, câu trả lời của Jotika là ông không cần vệ sĩ vì không ai có thể lấy bất cứ thứ gì của ông mà không có sự cho phép của ông. Sau đó ông đã thách thức nhà vua tháo những chiếc nhẫn khỏi những ngón tay của mình (của Jotika). Ajātasattu, dù đã cố gắng bằng tất cả sức lực của mình, vẫn thất bại. Sau đó Jotika chìa tay ra và tất cả những chiếc nhẫn của ông đều rơi xuống. Bị bối rối bởi sự khao khát chiếm đoạt tài sản của nhà vua, Jotika đã xin phép được trở thành một tỳ-kheo. Ajātasattu đã đồng ý, hy vọng bằng cách này sẽ chiếm đoạt được sự giàu có của ông. Jotika đã gia nhập Tăng đoàn và ngay sau đó trở thành một Arahant, nhưng vào thời khắc ông chứng quả vị Arahant, tất cả tài sản và sự vinh quang trần thế của ông đã biến mất và vợ ông đã quay trở lại Uttarakuru (Dhp­a.iv.221-4).

Jotika được bao gồm trong số năm người đã sở hữu đại công đức và có puññiddhi. Dhp­a.i.385; Vsm.383; Paṭis-a.502. Năm người này được miêu tả là amitabhogā (AN­a.i.220).

02. Jotika 02 draft

Jotika 02. A householder of Rājagaha and father of Dīghāvu. When Dīghāvu fell ill he sent Jotika to tell Gotama Buddha (SN.v.344f).

Jotika 02. Một gia chủ của Rājagaha và là cha của Dīghāvu. Khi Dīghāvu ngã bệnh, anh ta đã phái Jotika đến thưa với Gotama Buddha (SN.v.344f).