Sakyā draft, redirect

1. Sakyā draft

Sakyā, Sakka, Sākiyā. A tribe in North India, to which the Buddha belonged. Their capital was Kapilavatthu. Mention is also made of other Sākyan settlements e.g., Cātumā, Khomadussa, Sāmagāma, Devadaha, Silāvatī, Nagaraka, Medatalumpa, Sakkhara and Uḷumpa (q.v.). Within the Sākyan tribe there were probably several clans, gottā. The Buddha himself belonged to the Gotamagotta. It has been suggested (e.g., Thomas: Life and Legend of the Buddha, 22) that this was a Brahmin clan, claiming descent from the ancient Isi Gotama. The evidence for this suggestion is, however, very meagre. Nowhere do we find the Sākiyans calling themselves Brahmins. On the other hand, we find various clans claiming a share of the Buddha’s relics on the ground that they, like the Buddha, were Khattiyas (DN.ii.165). It is stated that the Sākiyans were a haughty people. Vin.ii.183; DN.i.90; Ja.i.88; Dhp­a.iii.163. Xuanzang, however, found them obliging and gentle in manners (Beal-Xuan, op.cit., ii.14).

When the Buddha first visited them, after his Awakening, they refused to honour him on account of his youth. The Buddha then performed a miracle and preached the Vessantarajātaka, and their pride was subdued. They were evidently fond of sports and mention is made of a special school of archery conducted by a Sākyan family, called Vedhaññā (DN.iii.117; DN­a.iii.905). When the prince Siddhattha Gotama (later the Buddha) wished to marry, no Sākyan would give him his daughter until he had showed his proficiency in sport (Ja.i.58).

The Sākiyans evidently had no king. Theirs was a republican form of government, probably with a leader, elected from time to time. The administration and judicial affairs of the gotta were discussed in their Santhāgāra, or Mote Hall, at Kapilavatthu. See, e.g., DN.i.91; the Sākiyans had a similar Mote Hall at Cātumā (MN.i.457). The Mallas of Kusinārā also had a Santhāgāra (DN.ii.164); so did the Licchavīs of Vesālī (Vin.i.233; MN.i.228).

Ambaṭṭha (q.v.) once visited it on business; so did the envoys of Pasenadi, when he wished to marry a Sākyan maiden (see below). A new Mote Hall was built at Kapilavatthu while the Buddha was staying at the Nigrodhārāma, and he was asked to inaugurate it. This he did by a series of ethical discourses lasting through the night, delivered by himself, Ānanda, and Moggallāna. MN.i.353f.; SN.iv.182f; the hall is described at SN­a.iii.63; cf. Ud­a.409.

The Sākiyans were very jealous of the purity of their race; they belonged to the Ādicca gotta, (Ādiccā nāma gottena, Sākiyā nāma jātiyā, Snp. vs.423) and claimed descent from Okkāka (q.v.). Their ancestors were the nine children of Okkāka, whom he banished in order to give the kingdom to Jantu kumāra, his son by another queen. These nine children went towards Himavā, and, having founded Kapilavatthu (q.v. for details), lived there. To the eldest sister they gave the rank of mother, and the others married among themselves. The eldest sister, Piyā, later married Rāma, king of Benares, and their descendants became known as the Koḷiyans (see Koḷiyā for details). When Okkāka heard of this, he praised their action, saying, “Sakyā vata bho kumārā, paramasakyā vata bho rājakumāra; the young men are truly able, the young men are truly extremely able, hence their name came to be “Sakyā.” Snp­a.i.352f.; cf. DN­a.i.258. Okkāka had a slave girl, Disā, her offspring were the Kaṇhāyanas, to which gotta belonged Ambaṭṭha (q.v.). The Mhv.ii.12ff gives the history of the direct descent of the Buddha from Okkāka, and this contains a list of the Sākyan chiefs of Kapilavatthu:

From the very first there seems to have been intermarriage between the Sākiyans and the Koḷiyans; but there was evidently a good deal of endogamy among the Sākiyans, which earned for them the rebuke of the Koḷiyans in the quarrel between them “like dogs, jackals, and such like beasts, cohabiting with their own sisters, e.g., Snp­a.i.357; Ja.v.412 L; there were eighty-two thousand rājās among the Koḷiyans and Sākiyans (Snp­a.i.140).

A quarrel, which broke out in the Buddha’s lifetime, between the Sākiyans and the Koḷiyans is several times referred to in the books. The longest account is found in the introductory story of the Kuṇālajātaka (Ja 536). The cause of the dispute was the use of the water of the River Rohiṇī (q.v.), which flowed between the two kingdoms. The quarrel waxed fierce, and a bloody battle was imminent, when the Buddha, arriving in the air between the two hosts, asked them, “Which is of more priceless value, water or Khattiya chiefs?” He thus convinced them of their folly and made peace between them. On this occasion he preached five Jātaka stories – the Phandana, Daddabha, Laṭukika, Rukkhadhamma and Vaṭṭaka (Sammodamāna) – and the Attadaṇḍasutta.

To show their gratitude the Sākiyans and Koḷiyans gave each two hundred and fifty young men from their respective families to join the Saṅgha of the Buddha (Ja.v.412f.; for their history see also Snp­a.i.358f).

Earlier, during the Buddha’s first visit to Kapilavatthu, when he had humbled the pride of his kinsmen by a display of miracles, each Sākyan family had given one representative to enter the Saṅgha and to help their famous kinsman. The wives of these, and of other Sākiyans who had joined the Saṅgha, were the first to become nuns under Pajāpatī Gotamī (q.v.) when the Buddha gave permission for women to enter the Saṅgha. Among the most eminent of the Sākyan young men, who now joined, were Anuruddha, Ānanda, Bhaddiya, Kimbila, Bhagu and Devadatta. Their barber, Upāli, entered the Saṅgha at the same time; they arranged that he should be ordained first, so that he might be higher than they in seniority and thus receive their obeisance, and thereby humble their pride Vin.ii.181f.; according to Dhp­a.i.133, eighty thousand Sākyan youths had joined the Saṅgha.

The Buddha states, in the Aggaññasutta, that the Sākiyans were vassals of King Pasenadi of Kosala. DN.iii.83 (Sakyā... Pasenadi-Kosalassa anuyuttā bhavanti, karonti Sakyā rañño Pasenadimhi Kosale nipaccakāraṁ abhivādanaṁ paccupaṭṭhānaṁ añjalikammaṁ sāmīcikammaṁ, the Sakyans... are subject to Pasenadi of Kosala. The Sakyans perform acts of deference toward King Pasenadi of Kosala - bowing, rising to greet him, saluting with joined palms, and proper courtesy); cf. Snp.vs 422, where the Buddha describes his country as being “Kosalesu niketino having a long connection with Kosala.”

Yet, when Pasenadi wished to establish connection with the Buddha’s family by marrying one of the daughters of a Sākyan chief, the Sākiyans decided in their Mote Hall that it would be beneath their dignity to marry one of their daughters to the King of Kosala. But as they dared not refuse Pasenadi’s request, the Sākyan chieftain, Mahā Nāma, solved the difficulty by giving him Vāsabhakhattiyā (q.v.), who was his daughter by a slave girl, Nāgamuṇḍā. By her Pasenadi had a son, Viḍūḍabha. When Pasenadi discovered the trick, he deprived his wife and her son of all their honours, but restored them on the intervention of the Buddha. Later, when Viḍūḍabha, who had vowed vengeance on the Sākiyans for the insult offered to his father, became king, he marched into Kapilavatthu and there massacred the Sākiyans, including women and children. The Buddha felt himself powerless to save them from their fate because they had done wrong in a previous life by throwing poison into a river. Only a few escaped, and these came to be called the Naḷasākiyā and the Tiṇasākiyā. The Mhv-ṭ (p.180) adds that, during this massacre, some of the Sākiyans escaped to the Himālaya, where they built a city, which came to be called Moriya nagara because the spot resounded with the cries of peacocks. This was the origin of the Moriya dynasty, to which Asoka belonged (p.189). Thus Asoka and the Buddha were kinsmen.

Among the Sākiyans who thus escaped was Paṇḍu, son of Amitodana. He crossed the Ganges, and, on the other side of the river, founded a city. His daughter was Bhaddakaccānā (q.v.), who later married Paṇḍuvāsudeva, king of Ceylon. Thus the kings of Ceylon were connected by birth to the Sākiyans. Mhv.viii.18ff. Six of her brothers also came to Ceylon, where they founded settlements: Rāma, Uruvela, Anurādha, Vijita, Dīghāyu and Rohaṇa (Mhv.ix 6ff.).

Một bộ tộc ở Bắc Ấn Độ, mà Đức Phật thuộc về. Thủ đô của họ là Kapilavatthu. Cũng có đề cập đến các khu định cư khác của người Sākiyan, e.g., Cātumā, Khomadussa, Sāmagāma, Devadaha, Silāvatī, Nagaraka, Medatalumpa, SakkharaUḷumpa (q.v.). Trong bộ tộc Sākiyan có lẽ có một vài gia tộc, gottā. Bản thân Đức Phật thuộc về Gotamagotta. Có người đề xuất (e.g., Thomas: Life and Legend of the Buddha, 22) rằng đây là một gia tộc Bà-la-môn, tuyên bố là hậu duệ của Isi Gotama cổ đại. Tuy nhiên, bằng chứng cho đề xuất này rất ít ỏi. Không nơi nào chúng ta thấy người Sākiyan tự gọi mình là Bà-la-môn. Mặt khác, chúng ta thấy nhiều gia tộc khác nhau đòi một phần xá-lợi của Đức Phật với lý do rằng họ, cũng giống như Đức Phật, là các Khattiya (DN.ii.165). Có nói rằng người Sākiyan là những người kiêu kỳ. Vin.ii.183; DN.i.90; Ja.i.88; Dhp­a.iii.163. Tuy nhiên, Huyền Trang nhận thấy họ rất hay giúp đỡ và nhã nhặn trong cách cư xử (Beal-Xuan, op.cit., ii.14).

Khi Đức Phật lần đầu tiên đến thăm họ, sau sự Giác ngộ của ngài, họ từ chối tôn kính ngài vì tuổi trẻ của ngài. Đức Phật khi ấy đã thực hiện một phép thần thông và thuyết giảng Vessantarajātaka, và sự kiêu ngạo của họ đã bị khuất phục. Rõ ràng họ rất thích các môn thể thao và có đề cập đến một trường dạy bắn cung đặc biệt do một gia đình Sākyan điều hành, được gọi là Vedhaññā (DN.iii.117; DN­a.iii.905). Khi thái tử Siddhattha Gotama (sau này là Đức Phật) muốn kết hôn, không một người Sākyan nào chịu gả con gái cho ngài cho đến khi ngài thể hiện được tài năng của mình trong các môn thể thao (Ja.i.58).

Người Sākiyan rõ ràng là không có vua. Họ có một hình thức chính phủ cộng hòa, có lẽ với một thủ lĩnh, được bầu chọn theo từng thời kỳ. Các công việc hành chính và tư pháp của gotta được thảo luận tại Santhāgāra của họ, hay Hội trường, ở Kapilavatthu. Xem, e.g., DN.i.91; người Sākiyan có một Hội trường tương tự ở Cātumā (MN.i.457). Những người MallaKusinārā cũng có một Santhāgāra (DN.ii.164); những người LicchavīVesālī cũng vậy (Vin.i.233; MN.i.228).

Ambaṭṭha (q.v.) đã từng đến thăm nơi đó để làm việc; các sứ giả của Pasenadi cũng vậy, khi ông muốn kết hôn với một thiếu nữ Sākyan (xem bên dưới). Một Hội trường mới đã được xây dựng tại Kapilavatthu trong khi Đức Phật đang ở tại Nigrodhārāma, và ngài được thỉnh cầu khánh thành nó. Ngài đã làm điều này bằng một loạt các bài giảng đạo lý kéo dài suốt đêm, do chính ngài, Ānanda, và Moggallāna thuyết giảng. MN.i.353f.; SN.iv.182f; hội trường được mô tả tại SN­a.iii.63; cf. Ud­a.409.

Người Sākiyan rất ghen tị về sự thuần khiết của chủng tộc họ; họ thuộc về gotta Ādicca, (Ādiccā nāma gottena, Sākiyā nāma jātiyā, Snp. vs.423) và tuyên bố là hậu duệ của Okkāka (q.v.). Tổ tiên của họ là chín người con của Okkāka, những người mà ông đã trục xuất để trao vương quốc cho kumāra Jantu, con trai của ông với một vị hoàng hậu khác. Chín người con này đi về phía Himavā, và, sau khi thành lập Kapilavatthu (q.v. để biết chi tiết), đã sống ở đó. Họ đã trao cho người chị cả địa vị của một người mẹ, và những người còn lại kết hôn với nhau. Người chị cả, Piyā, sau đó kết hôn với Rāma, vua của Benares, và hậu duệ của họ được biết đến là những người Koḷiyan (xem Koḷiyā để biết chi tiết). Khi Okkāka nghe về điều này, ông đã ca ngợi hành động của họ, nói rằng, “Sakyā vata bho kumārā, paramasakyā vata bho rājakumāra; các thanh niên thực sự tài giỏi, các thanh niên thực sự vô cùng tài giỏi, do đó tên của họ trở thành “Sakyā.” Snp­a.i.352f.; cf. DN­a.i.258. Okkāka có một nữ tỳ, Disā, con cháu của bà là những người Kaṇhāyana, gotta mà Ambaṭṭha (q.v.) thuộc về. Mhv.ii.12ff đưa ra lịch sử về dòng dõi trực hệ của Đức Phật từ Okkāka, và điều này chứa một danh sách các vị thủ lĩnh Sākyan của Kapilavatthu:

Ngay từ đầu dường như đã có sự kết hôn chéo giữa những người Sākiyan và những người Koḷiyan; nhưng rõ ràng đã có nhiều cuộc hôn nhân nội tộc trong số những người Sākiyan, điều này khiến cho họ bị những người Koḷiyan chê trách trong cuộc tranh cãi giữa họ “giống như những con chó, chó rừng, và những con thú tương tự, ăn nằm với chính chị em của chúng, e.g., Snp­a.i.357; Ja.v.412 L; có tám mươi hai ngàn rājā trong số những người Koḷiyan và Sākiyan (Snp­a.i.140).

Một cuộc cãi vã, đã nổ ra trong thời đại của Đức Phật, giữa những người Sākiyan và những người Koḷiyan được nhắc đến vài lần trong các sách. Ghi chép dài nhất được tìm thấy trong câu chuyện giới thiệu của Kuṇālajātaka (Ja 536). Nguyên nhân của cuộc tranh chấp là việc sử dụng nước của con sông Rohiṇī (q.v.), con sông chảy giữa hai vương quốc. Cuộc cãi vã trở nên gay gắt, và một trận chiến đẫm máu sắp xảy ra, thì Đức Phật, đi đến trên không trung giữa hai đội quân, đã hỏi họ, “Cái nào có giá trị vô giá hơn, nước hay các thủ lĩnh Khattiya?” Do đó ngài đã thuyết phục họ về sự ngu ngốc của họ và lập lại hòa bình giữa họ. Nhân dịp này ngài đã thuyết giảng năm câu chuyện Jātaka – Phandana, Daddabha, Laṭukika, Rukkhadhamma và Vaṭṭaka (Sammodamāna) – và Attadaṇḍasutta.

Để thể hiện lòng biết ơn của mình, những người Sākiyan và những người Koḷiyan mỗi bên đã trao hai trăm năm mươi thanh niên từ các gia đình tương ứng của họ để gia nhập Tăng đoàn của Đức Phật (Ja.v.412f.; về lịch sử của họ xem thêm Snp­a.i.358f).

Trước đó, trong chuyến viếng thăm đầu tiên của Đức Phật đến Kapilavatthu, khi ngài đã làm giảm bớt sự kiêu ngạo của những người thân thiện của ngài bằng một màn trình diễn các thần thông, mỗi gia đình Sākyan đã cử một đại diện gia nhập Tăng đoàn và để phụ giúp người họ hàng nổi tiếng của họ. Vợ của những người này, và của những người Sākiyan khác đã gia nhập Tăng đoàn, là những người đầu tiên trở thành ni cô dưới sự dẫn dắt của Pajāpatī Gotamī (q.v.) khi Đức Phật cho phép phụ nữ gia nhập Tăng đoàn. Trong số những thanh niên Sākyan xuất chúng nhất, những người đã tham gia lúc này, có Anuruddha, Ānanda, Bhaddiya, Kimbila, Bhagu và Devadatta. Thợ cắt tóc của họ, Upāli, đã gia nhập Tăng đoàn cùng lúc đó; họ đã sắp xếp để ông được xuất gia trước, sao cho ông có thể cao hơn họ về thâm niên và do đó nhận được sự đảnh lễ của họ, và qua đó làm giảm bớt sự kiêu ngạo của họ Vin.ii.181f.; theo Dhp­a.i.133, có tám mươi ngàn thanh niên Sākyan đã gia nhập Tăng đoàn.

Đức Phật nói, trong Aggaññasutta, rằng người Sākiyan là chư hầu của vua Pasenadi xứ Kosala. DN.iii.83 (Sakyā... Pasenadi-Kosalassa anuyuttā bhavanti, karonti Sakyā rañño Pasenadimhi Kosale nipaccakāraṁ abhivādanaṁ paccupaṭṭhānaṁ añjalikammaṁ sāmīcikammaṁ, người Sakyan... lệ thuộc vào Pasenadi xứ Kosala. Người Sakyan thực hiện các hành động tôn kính đối với vua Pasenadi xứ Kosala - cúi đầu, đứng dậy để chào ngài, chắp tay chào, và phép lịch sự đúng đắn); cf. Snp.vs 422, nơi Đức Phật mô tả đất nước của ngài là đang “Kosalesu niketino có một mối liên hệ lâu dài với Kosala.”

Tuy nhiên, khi Pasenadi muốn thiết lập mối liên hệ với gia đình của Đức Phật bằng cách kết hôn với một trong những cô con gái của một thủ lĩnh Sākyan, những người Sākiyan đã quyết định trong Hội trường của họ rằng sẽ hạ thấp phẩm giá của họ nếu gả một trong những cô con gái của họ cho vị vua của Kosala. Nhưng vì họ không dám từ chối yêu cầu của Pasenadi, vị thủ lĩnh Sākyan, Mahā Nāma, đã giải quyết khó khăn bằng cách giao cho ông Vāsabhakhattiyā (q.v.), người con gái của ngài với một nữ tỳ, Nāgamuṇḍā. Qua bà, Pasenadi có một người con trai, Viḍūḍabha. Khi Pasenadi phát hiện ra mưu mẹo, ông đã tước bỏ mọi danh dự của vợ và con trai ông, nhưng đã khôi phục lại chúng nhờ sự can thiệp của Đức Phật. Sau đó, khi Viḍūḍabha, người đã thề sẽ trả thù những người Sākiyan vì sự sỉ nhục dành cho cha ông, trở thành vua, ông đã hành quân vào Kapilavatthu và tàn sát người Sākiyan ở đó, bao gồm cả phụ nữ và trẻ em. Đức Phật cảm thấy mình bất lực trong việc cứu họ khỏi số phận vì họ đã làm điều sai trái trong một kiếp trước khi ném chất độc vào một dòng sông. Chỉ có một số ít người trốn thoát, và những người này được gọi là NaḷasākiyāTiṇasākiyā. Mhv-ṭ (p.180) nói thêm rằng, trong cuộc tàn sát này, một số người Sākiyan đã trốn đến Himālaya, nơi họ xây dựng một thành phố, được gọi là Moriya nagara bởi vì nơi đó vang vọng tiếng kêu của những con công. Đây là nguồn gốc của triều đại Moriya, mà Asoka thuộc về (p.189). Như vậy Asoka và Đức Phật là bà con với nhau.

Trong số những người Sākiyan đã trốn thoát như vậy có Paṇḍu, con trai của Amitodana. Ông đã vượt qua sông Hằng, và, ở bờ bên kia của dòng sông, đã thành lập một thành phố. Con gái ông là Bhaddakaccānā (q.v.), người sau này kết hôn với Paṇḍuvāsudeva, vua của Ceylon. Do đó các vị vua của Ceylon có liên hệ về huyết thống với người Sākiyan. Mhv.viii.18ff. Sáu người anh em trai của bà cũng đến Ceylon, nơi họ thành lập các khu định cư: Rāma, Uruvela, Anurādha, Vijita, DīghāyuRohaṇa (Mhv.ix 6ff.).

2. Sākyā redirect

Redirect target: Sakyā

Sākyā. See Sakyā.

Chưa dịch.