Ājīvaka draft
1. Ājīvaka draft
Ājīvaka, Ājīvakas. A class of naked ascetics (see, e.g., Vin.i.291), followers of Makkhali Gosāla, regarded, from the Buddhist point of view, as the worst of sophists. Numerous references to the Ājīvakas are to be found in the Piṭakas, only a few of them being at all complimentary. Thus in the Mahā Saccakasutta they are spoken of as going about naked, flouting life’s decencies and licking their hands after meals. MN.i.238; see also SN.i.66, where a Deva praises Gosāla as a man who had attained to perfect self-control by fasting and austere practices. He had abandoned speech and wordy strife with any person, was equable, a speaker of truth, a doer of no evil. That the life of the Ājīvakas was austere may be gleaned from their condemnation of monks carrying parasols (Viii.ii.130).
But they never incurred the guilt
- of obeying another man’s command,
- of accepting food specially prepared for them,
- of accepting food from people while eating,
- from a pregnant woman, or nursing mother,
- or from gleanings in time of famine;
- they would never eat where a dog was already at hand,
- or where hungry flies were congregated.
- They never touched flesh, fish or intoxicants,
- and they had a rigid scale of food rationing.
It is mentioned that they did not always find it possible to adhere to this rigid code of conduct.
It is stated in the Tevijja Vacchagottasutta (MN.i.483) that far from any Ājīvaka having put an end to sorrow, the Buddha could recall only one Ājīvaka during ninety-nine kappas who had even gone to heaven, and that one too had preached a doctrine of kamma and the after-consequences of actions. Elsewhere (MN.i.524) they are spoken of as children of a childless mother. They extol themselves and disparage others and yet they have produced only three shining lights:
A fourth leader, Paṇḍuputta, of wagon-building stock, is mentioned in the Anaṅganasutta (MN.i.31); there is also the well-known Upaka.
There is no doubt that the Ājīvaka were highly esteemed and had large followings of disciples (see, e.g., Pasenadi’s evidence in SN.i.68, apart from Ajātasattu’s visit mentioned in the Sāmaññaphalasutta; also SN.iv.398). They had eminent followers such as high court officials (Vin.ii.166; iv.71) and that, for centuries at least, they retained an important position, is shown by their being thrice mentioned in the Asoka Edicts as receiving royal gifts (Hultsch: Asoka Inscriptions, see Index).
The doctrines held by the Ājīvaka are mentioned in several places, but the best known account is in the Sāmaññaphalasutta where they are attributed to Makkhali Gosāla by name (DN.i.53-4. See also MN.i.516f). He maintained that there is no cause or reason for either depravity or purity among beings. There is no such thing as intrinsic strength, or energy or human might or endeavour. All creatures, all beings, everything that has life, all are devoid of power, strength and energy; all are under the compulsion of the individual nature to which they are linked by destiny; it is solely by virtue of their birth in the six environments (chaḷabhijātiyo) that they experience their pleasure or pain. The universe is divided into various classes of beings, of occupations and methods of production. There are eighty-four hundred thousand periods during which both fools and wise alike, wandering in transmigration, shall at last make an end of pain. The pleasures and pain, measured out as it were with a measure, cannot be altered in the course of transmigration; there can be neither increase nor decrease thereof, neither excess nor deficiency.
The fundamental point in their teaching seems, therefore, to have been “saṁsāra-suddhi,” purification through transmigration, which probably meant that all beings, all lives, all existent things, all living substances attain and must attain, perfection in course of time.
According to Buddhaghosa (DNa.i.161), in the classification of the Ājīvaka:
- “all beings” (sattā) meant all kinds of animals, camels, cows, asses, etc.;
- “all lives” (pāṇā) comprised all sensitive things and sentient creatures divided into those with one sense (ekindriya), those with two senses and so forth;
- “all existent things” (bhūtā) denoted all living beings divided into generic types – viz., those produced from an egg, or born from the womb, or sprung from moisture, or propagated from seed;
- “all living substances” (jīvā) denoted rice, barley, wheat, etc.
The division of men into six classes (chaḷabhijātiyo) is noteworthy. Buddhaghosa describes these as being kaṇha, nīla, lohita, halidda, sukka and paramasukka. This closely resembles the curious Jaina doctrine of the six leśyas. Given, e.g., in the Uttarādhyāyana Sūtra (Jacobi’s Jaina Sūtras ii.213). This seems to involve a conception of mind which is originally colourless by nature. The different colours (nīla, etc.) are due to different habits or actions. The supreme spiritual effort consists in restoring mind to its original purity. Cp. with this the Buddha’s teaching in AN.iii.384ff. and MN.i.36.
In the Aṅguttaranikāya (iii.383-4) a similar doctrine is attributed to Pūraṇa Kassapa.
Gosāla’s theory (DN.i.54; see also SN.iii.211) of the divisions of the universe into fourteen hundred thousand principle states of birth – (pamukhayoniyo) and into various methods of regeneration – viz.,
- seven kinds of animate (saññigabbhā) production, i.e. by means of separate sexes;
- seven of inanimate (asaññigabbhā), such as rice, barley, etc.;
- seven of production by grafting (nigaṇṭhigabbhā), propagating by joints, such as sugar cane, etc.
seems to show that the Ājīvaka believed in infinite gradations of existence, in the infinity of time, and also in the recurrent cycles of existence. Each individual has external existence, if not individually, at least in type. In the world as a whole everything comes about by necessity. Fate (nigati) regulates everything, all things being unalterably fixed. Just as a ball of string when cast forth spreads out just as far as, and no farther than it can unwind, so every being lives, acts, enjoys and ultimately ends, in the manner in which it is destined (sandhavitvā, saṁsaritvā dukkhassantaṁ karissanti). The peculiar nature (bhāva) (DNa.i.161) of each being depends on the class or species or type to which it belongs.
Among the views of the Puthusamaṇas (other teachers), the Buddha regarded the doctrine of the Ājīvaka as the least desirable. It denied
- action (kiriya),
- endeavour (viriya),
- result of action (kamma),
and was therefore despicable (paṭikhitto) (AN.i.286).
The Buddha knew of no other single person fraught with such danger and sorrow to all Devas and men as was Makkhali; like a fish-trap set at a river mouth, Makkhali was born into the world to be a man-trap for the distress and destruction of men (AN.i.33).
According to Buddhaghosa (DNa.i.166),
- Pūraṇa Kassapa, by propounding a theory of the passivity of soul, denied action;
- Ajita Kesakambala, by his theory of annihilation, denied retribution,
- Makkhali Gosāla, by his doctrine of fate, denied both action and its result.
It has been suggested (E.g. Barua: Pre-Buddhistic Indian Philosophy, p.314) that Makkhali Gosāla’s doctrine of the eight developmental stages of man (aṭṭha purisabhūmi) was a physical antecedent of the Buddha’s doctrine of the eight higher spiritual ranks (aṭṭha purisapuggalā).
Buddhaghosa gives the eight stages as follows: manda, khiḍḍā, vīmaṁsana, ujugata, sekha, samaṇa, jina and panna. DNa.i.162; see also Hoernle’s Uvāsaga-Dasāo, ii. p.24, where paṇṇaka is given for panna. op. Ja.iv.496-7, mandadasaka, khiḍḍādasaka, annadasaka, etc.
- The first stage extends from the first day of birth to the seventh.
- In the second stage those who have come from evil states cry constantly, those from happy conditions smile, remembering their past lives.
- The third stage is marked by the infant beginning to walk with the help of others. The time of his being able to walk alone is the ujugata-bhūmi.
- The period of study is sekha-bhūmi,
- of leaving household life, samaṇa-bhūmi;
- the period of knowledge (vijānana),
- of constant association with teachers, is the jina-bhūmi and
- the last stage when the jina remains silent (paṇṇaka), is called the paṇṇaka-bhūmi.
This seems to indicate a development of the mental and spiritual faculties, side by side with physical growth, an interaction of body and mind.
There seems to have been a great deal of confusion, even at the time of the compilation of the Nikāyas, as to what were the specific beliefs of the Ājīvakas.
- Thus in the Mahālisutta of the Saṁyuttanikāya (iii.69) some of Gosāla’s views (natthi hetu, natthi paccayo sattānaṁ saṅkilesāya) are attributed to Pūraṇa Kassapa.
- The Aṅguttaranikāya in one place (i.286) apparently confounds Makkhali Gosāla with Ajita Kesakambala,
- while elsewhere (iii.383-4) Pūraṇa Kassapa’s views regarding the chaḷabhijāti are represented as being those of Makkhali.
There was a group of Ājīvakas behind Jetavana. The monks saw the Ājīvakas perform various austerities, such as squatting on their heels, swinging in the air like bats, scorching themselves with five fires, and they asked the Buddha whether these austerities were of any use. “None whatever,” answered the Buddha, and then proceeded to relate the Naṅguṭṭhajātaka (Ja 144, Ja.i.493f).
The Ājīvakas used to be consulted regarding auspicious days, dreams, omens, etc (see, e.g., Ja.i.287 and Mhvṭ.190).
There was a settlement of Ājīvakas in Anurādhapura, and Paṇḍukābhaya built a residence for them. Mhv.x.102.
Thomas, following Hoernle, thinks that the term (Ājīvaka) was probably a name given by opponents, meaning one who followed the ascetic life for the sake of a livelihood. Op. cit., p.130. But see Dhpa.i.309, where the different kinds of religieux are distinguished as acelaka, ājīvaka, nigaṇṭha and tāpasa.
For a detailed account of the Ājīvakas see Hoernle’s Article in ERA. and Barua’s paper in the Calcutta University Journal of the Dept. of Letters, vol.ii. Hence we cannot infer that the name which was found as late as the thirteenth century always refers to the followers of Makkhali Gosāla. This point is certainly worth investigating.
Ājīvaka, Ājīvakas. Một hạng đạo sĩ lõa thể (xem, e.g., Vin.i.291), những người theo Makkhali Gosāla, được xem, theo quan điểm Phật giáo, là tệ nhất trong các nhà ngụy biện. Nhiều tham chiếu đến Ājīvakas được tìm thấy trong Piṭakas, chỉ một ít trong số đó có phần nào khen ngợi. Như trong Mahā Saccakasutta, họ được nói là đi quanh mình trần, xem thường các phép tắc đoan nghiêm của đời sống và liếm tay sau bữa ăn. MN.i.238; xem thêm SN.i.66, nơi một thiên nhân tán dương Gosāla là người đã đạt đến sự tự chế hoàn hảo nhờ nhịn ăn và các pháp khổ hạnh. Ông đã từ bỏ lời nói và tranh luận nhiều lời với bất kỳ ai, bình thản, nói sự thật, không làm điều ác. Có thể thấy đời sống của Ājīvakas là khổ hạnh qua việc họ lên án các tỳ-kheo mang lọng (Viii.ii.130).
Nhưng họ không bao giờ mắc tội
- tuân theo mệnh lệnh của người khác,
- nhận thức ăn được chuẩn bị riêng cho họ,
- nhận thức ăn từ người đang ăn,
- từ phụ nữ mang thai, hoặc người mẹ đang cho con bú,
- hoặc từ lúa mót trong thời đói kém;
- họ sẽ không bao giờ ăn ở nơi đã có sẵn một con chó,
- hoặc nơi ruồi đói đang tụ tập.
- Họ không bao giờ chạm vào thịt, cá hay chất say,
- và họ có một thang định lượng thực phẩm nghiêm ngặt.
Có nói rằng không phải lúc nào họ cũng có thể tuân thủ bộ quy tắc ứng xử nghiêm ngặt này.
Trong Tevijja Vacchagottasutta (MN.i.483), có nói rằng chẳng những không có Ājīvaka nào chấm dứt khổ đau, mà Đức Phật chỉ có thể nhớ được một Ājīvaka trong chín mươi chín kappas thậm chí đã sinh lên cõi trời, và vị ấy cũng đã thuyết một học thuyết về kamma và những hậu quả sau đó của hành động. Ở nơi khác (MN.i.524), họ được gọi là con của một người mẹ không con. Họ tự tán dương mình và chê bai người khác, nhưng họ chỉ sản sinh ra ba ngọn đèn sáng:
- Nanda Vaccha,
- Kisa Saṅkicca,
- Makkhali Gosāla.
Một lãnh tụ thứ tư, Paṇḍuputta, thuộc dòng thợ đóng xe, được nhắc đến trong Anaṅganasutta (MN.i.31); cũng có Upaka nổi tiếng.
Không nghi ngờ gì rằng Ājīvaka được kính trọng cao và có nhiều đoàn đệ tử đông đảo (xem, e.g., chứng cứ của Pasenadi trong SN.i.68, ngoài chuyến thăm của Ajātasattu được nhắc trong Sāmaññaphalasutta; cũng xem SN.iv.398). Họ có những người theo lỗi lạc như các quan chức cao cấp trong triều (Vin.ii.166; iv.71), và việc họ duy trì một vị trí quan trọng ít nhất trong nhiều thế kỷ được cho thấy qua việc họ được nhắc đến ba lần trong các sắc lệnh Asoka như những người nhận quà tặng của hoàng gia (Hultsch: Asoka Inscriptions, xem Index).
Các giáo thuyết do Ājīvaka giữ được nhắc đến ở nhiều nơi, nhưng trình thuật được biết đến nhiều nhất nằm trong Sāmaññaphalasutta, nơi chúng được quy cho đích danh Makkhali Gosāla (DN.i.53-4. Xem thêm MN.i.516f). Ông chủ trương rằng không có nguyên nhân hay lý do cho sự sa đọa hoặc thanh tịnh nơi các chúng sinh. Không có thứ gọi là sức mạnh nội tại, hay năng lực, hay sức người, hay nỗ lực. Tất cả loài thọ sinh, tất cả chúng sinh, mọi thứ có sự sống, tất cả đều không có năng lực, sức mạnh và nghị lực; tất cả đều bị cưỡng bách bởi bản tính cá nhân mà họ bị số phận gắn vào; chỉ nhờ việc sinh vào sáu môi trường (chaḷabhijātiyo) mà họ trải nghiệm lạc hay khổ của mình. Vũ trụ được chia thành nhiều hạng chúng sinh, nghề nghiệp và phương thức sản xuất khác nhau. Có tám mươi bốn trăm nghìn thời kỳ, trong đó kẻ ngu và người trí như nhau, lang thang trong luân hồi, cuối cùng sẽ chấm dứt khổ đau. Lạc và khổ, như thể được đo bằng một thước đo, không thể thay đổi trong tiến trình luân hồi; không thể có tăng hay giảm, không thể có dư hay thiếu.
Vì vậy, điểm nền tảng trong giáo thuyết của họ dường như là “saṁsāra-suddhi,” sự thanh tịnh qua luân hồi, có lẽ có nghĩa rằng tất cả chúng sinh, tất cả sự sống, tất cả những vật hiện hữu, tất cả các chất sống, đạt đến và phải đạt đến sự hoàn thiện theo thời gian.
Theo Buddhaghosa (DNa.i.161), trong phân loại của Ājīvaka:
- “tất cả chúng sinh” (sattā) nghĩa là mọi loài động vật, lạc đà, bò, lừa, v.v.;
- “tất cả sự sống” (pāṇā) bao gồm tất cả những gì có cảm giác và các sinh vật hữu tình được chia thành loài có một giác quan (ekindriya), loài có hai giác quan, và cứ thế;
- “tất cả những vật hiện hữu” (bhūtā) chỉ tất cả các sinh vật được chia thành các loại chung - tức là, những loài sinh từ trứng, sinh từ thai, sinh từ ẩm thấp, hoặc sinh sôi từ hạt;
- “tất cả các chất sống” (jīvā) chỉ gạo, lúa mạch, lúa mì, v.v.
Sự phân chia con người thành sáu hạng (chaḷabhijātiyo) là điều đáng chú ý. Buddhaghosa mô tả những hạng này là kaṇha, nīla, lohita, halidda, sukka và paramasukka. Điều này rất giống với học thuyết Jaina kỳ lạ về sáu leśyas. Được nêu, e.g., trong Uttarādhyāyana Sūtra (Jacobi’s Jaina Sūtras ii.213). Điều này dường như bao hàm một quan niệm về tâm vốn nguyên thủy là không màu về bản chất. Những màu khác nhau (nīla, v.v.) là do những thói quen hay hành động khác nhau. Nỗ lực tâm linh tối thượng cốt ở việc khôi phục tâm về sự thanh tịnh ban đầu của nó. So sánh với điều này giáo lý của Đức Phật trong AN.iii.384ff. và MN.i.36.
Trong Aṅguttaranikāya (iii.383-4), một học thuyết tương tự được quy cho Pūraṇa Kassapa.
Lý thuyết của Gosāla (DN.i.54; xem thêm SN.iii.211) về các phân chia của vũ trụ thành mười bốn trăm nghìn trạng thái sinh chính - (pamukhayoniyo) và thành các phương thức tái sinh khác nhau - tức là,
- bảy loại sinh sản có tri giác (saññigabbhā), tức bằng phương tiện của các giới tính riêng biệt;
- bảy loại không có tri giác (asaññigabbhā), như gạo, lúa mạch, v.v.;
- bảy loại sinh sản bằng ghép cành (nigaṇṭhigabbhā), nhân giống bằng các đốt, như mía, v.v.
dường như cho thấy Ājīvaka tin vào vô số cấp độ tồn tại, vào tính vô tận của thời gian, và cũng vào những chu kỳ hiện hữu lặp lại. Mỗi cá thể có sự tồn tại bên ngoài, nếu không phải với tư cách cá thể, thì ít nhất với tư cách loại. Trong toàn thể thế giới, mọi sự xảy ra do tất yếu. Định mệnh (nigati) chi phối mọi sự, tất cả mọi vật đều được cố định không thể thay đổi. Giống như một cuộn dây khi bị ném ra chỉ bung ra đúng xa bằng mức nó có thể tháo, và không xa hơn, mỗi chúng sinh cũng sống, hành động, hưởng thụ và cuối cùng kết thúc theo cách đã được định sẵn cho mình (sandhavitvā, saṁsaritvā dukkhassantaṁ karissanti). Bản tính riêng (bhāva) (DNa.i.161) của mỗi chúng sinh tùy thuộc vào hạng, giống hay loại mà nó thuộc về.
Trong số các quan điểm của Puthusamaṇas (các vị thầy khác), Đức Phật xem giáo thuyết của Ājīvaka là ít đáng mong muốn nhất. Nó phủ nhận
- hành động (kiriya),
- nỗ lực (viriya),
- kết quả của hành động (kamma),
và do đó đáng khinh (paṭikhitto) (AN.i.286).
Đức Phật không biết một người đơn lẻ nào khác đầy nguy hiểm và khổ đau như vậy đối với tất cả chư thiên và loài người như Makkhali; như một cái đăng cá đặt ở cửa sông, Makkhali sinh vào đời để làm một cái bẫy người, gây đau khổ và hủy diệt cho loài người (AN.i.33).
Theo Buddhaghosa (DNa.i.166),
- Pūraṇa Kassapa, bằng cách nêu ra một lý thuyết về tính thụ động của linh hồn, đã phủ nhận hành động;
- Ajita Kesakambala, bằng lý thuyết đoạn diệt của ông, đã phủ nhận báo ứng,
- Makkhali Gosāla, bằng học thuyết định mệnh của ông, đã phủ nhận cả hành động lẫn kết quả của nó.
Đã có đề xuất (E.g. Barua: Pre-Buddhistic Indian Philosophy, p.314) rằng học thuyết của Makkhali Gosāla về tám giai đoạn phát triển của con người (aṭṭha purisabhūmi) là tiền thân vật lý của giáo thuyết Đức Phật về tám bậc tâm linh cao hơn (aṭṭha purisapuggalā).
Buddhaghosa nêu tám giai đoạn như sau: manda, khiḍḍā, vīmaṁsana, ujugata, sekha, samaṇa, jina và panna. DNa.i.162; xem thêm Hoernle’s Uvāsaga-Dasāo, ii. p.24, nơi paṇṇaka được nêu thay cho panna. op. Ja.iv.496-7, mandadasaka, khiḍḍādasaka, annadasaka, v.v.
- Giai đoạn thứ nhất kéo dài từ ngày đầu tiên khi sinh đến ngày thứ bảy.
- Trong giai đoạn thứ hai, những người đến từ các cảnh giới xấu khóc liên tục, những người đến từ các cảnh giới hạnh phúc thì mỉm cười, nhớ lại các đời trước của mình.
- Giai đoạn thứ ba được đánh dấu bằng việc trẻ bắt đầu đi với sự giúp đỡ của người khác. Thời điểm trẻ có thể đi một mình là ujugata-bhūmi.
- Thời kỳ học tập là sekha-bhūmi,
- thời kỳ rời đời sống gia đình là samaṇa-bhūmi;
- thời kỳ của tri thức (vijānana),
- của sự thường xuyên kết giao với các vị thầy, là jina-bhūmi và
- giai đoạn cuối cùng khi jina giữ im lặng (paṇṇaka), được gọi là paṇṇaka-bhūmi.
Điều này dường như chỉ ra một sự phát triển của các năng lực tinh thần và tâm linh, song song với sự tăng trưởng thể chất, một sự tương tác giữa thân và tâm.
Dường như đã có rất nhiều nhầm lẫn, ngay cả vào thời biên soạn Nikāyas, về các niềm tin cụ thể của Ājīvakas là gì.
- Như trong Mahālisutta của Saṁyuttanikāya (iii.69), một số quan điểm của Gosāla (natthi hetu, natthi paccayo sattānaṁ saṅkilesāya) được quy cho Pūraṇa Kassapa.
- Aṅguttaranikāya ở một chỗ (i.286) dường như nhầm lẫn Makkhali Gosāla với Ajita Kesakambala,
- trong khi ở nơi khác (iii.383-4), các quan điểm của Pūraṇa Kassapa về chaḷabhijāti được trình bày như là của Makkhali.
Có một nhóm Ājīvakas ở phía sau Jetavana. Các tỳ-kheo thấy Ājīvakas thực hành nhiều phép khổ hạnh khác nhau, như ngồi chồm hổm trên gót chân, đu đưa trong không trung như dơi, thiêu đốt mình bằng năm ngọn lửa, và họ hỏi Đức Phật liệu những khổ hạnh này có ích lợi gì không. “Hoàn toàn không,” Đức Phật đáp, rồi tiếp tục kể Naṅguṭṭhajātaka (Ja 144, Ja.i.493f).
Ājīvakas thường được hỏi ý kiến về ngày lành, giấc mộng, điềm báo, v.v. (xem, e.g., Ja.i.287 và Mhvṭ.190).
Có một khu định cư của Ājīvakas ở Anurādhapura, và Paṇḍukābhaya đã xây một nơi cư trú cho họ. Mhv.x.102.
Thomas, theo Hoernle, nghĩ rằng thuật ngữ (Ājīvaka) có lẽ là một tên do đối thủ đặt, nghĩa là người theo đời sống khổ hạnh vì sinh kế. Op. cit., p.130. Nhưng xem Dhpa.i.309, nơi các loại người tu hành khác nhau được phân biệt là acelaka, ājīvaka, nigaṇṭha và tāpasa.
Về một trình thuật chi tiết về Ājīvakas, xem bài viết của Hoernle trong ERA. và bài của Barua trong Calcutta University Journal of the Dept. of Letters, vol.ii. Vì vậy, chúng ta không thể suy ra rằng tên được tìm thấy muộn đến thế kỷ thứ mười ba luôn chỉ những người theo Makkhali Gosāla. Điểm này chắc chắn đáng được khảo cứu.
2. Ājīvaka draft
Ājīvaka. Given as a possible name. Ja.i.403.
Ājīvaka. Được nêu như một tên khả hữu. Ja.i.403.