Ajita Kesakambala draft
Ajita Kesakambala (Ajita Kesakambalī). Head of one of the six heretical sects mentioned in the Piṭakas as being contemporaneous with the Buddha. He is described as a Titthakara (heretical teacher), leader of a large following, virtuous and held in esteem by the people (SN.i.68).
According to the Sāmaññaphalasutta (DN.i.55), where Ajātasattu describes a visit paid to Ajita, he taught the doctrine of “cutting off,” i.e. annihilation at death. He was a nihilist who believed in neither good nor evil. In Tibetan sources he is stated to have taught that all beings must dwell in Saṁsāra for 84,000 mahākalpas before they come to an end; nothing can prevent that (Rockhill: 103-4). The answer Ajita gave to Ajātasattu is given elsewhere (e.g., SN.iii.207; MN.i.515) as being the view of a typical sophist. His name is often introduced into the stereotyped list of the six teachers even where the views they are alleged to have expressed do not coincide with those attributed to Ajita in the Sāmaññaphalasutta, e.g., SN.iv.398, where he is represented as talking about the rebirths of his adherents – he who denied rebirth. In AN.i.286 he seems to have been confused with Makkhali Gosāla. He was called Kesakambalī because he wore a blanket of human hair, which is described as being the most miserable garment. It was cold in cold weather, hot in the hot, evil-smelling and uncouth (DNa.i.144; MNa.i.422-3).
According to the Mahā Bodhijātaka (Ja 528) the Buddha had already refuted Ajita’s view in previous births (Ja.v.246). Ajita was evidently much older in years than the Buddha, for we find Pasenadi, in the early years of his friendship with the Buddha, telling him that he was a young novice compared with Ajita, SN.i.68.
In the Milindapañha the king says that he had visited a teacher named Ajita Kesakambala. This cannot possibly refer to our Ajita; the reference is probably to a teacher belonging to the same school of thought (“there is neither fruit nor result of good or evil karma,” p.4. His views are given on p.25 without mention being made of his name. But see note 2 to the Mil. trans., p.8.).
References to ascetics wearing hair garments are found in several passages of the Pāḷi canon. DN.i.167; MN.i.77, 238; AN.i.240; for a discussion of Ajita’s views see Barua: Pre-Buddhistic Indian Philosophy, pp.287ff.
Ajita Kesakambala (Ajita Kesakambalī). Người đứng đầu một trong sáu giáo phái dị giáo được nhắc đến trong Piṭakas như những phái cùng thời với Đức Phật. Ông được mô tả là một Titthakara (đạo sư dị giáo), lãnh đạo một đoàn tùy tùng đông đảo, có đức hạnh và được dân chúng kính trọng (SN.i.68).
Theo Sāmaññaphalasutta (DN.i.55), nơi Ajātasattu mô tả một lần đến thăm Ajita, ông dạy học thuyết “đoạn diệt,” tức là sự tiêu diệt khi chết. Ông là một người theo chủ nghĩa hư vô, không tin có thiện hay ác. Trong các nguồn Tây Tạng, ông được nói là đã dạy rằng mọi chúng sinh phải ở trong Saṁsāra trong 84,000 mahākalpas trước khi đi đến chỗ chấm dứt; không gì có thể ngăn điều đó (Rockhill: 103-4). Câu trả lời Ajita đưa cho Ajātasattu được nêu ở nơi khác (e.g., SN.iii.207; MN.i.515) như quan điểm của một nhà ngụy biện điển hình. Tên ông thường được đưa vào danh sách khuôn mẫu gồm sáu vị thầy, ngay cả ở những nơi các quan điểm được cho là họ đã bày tỏ không trùng với những quan điểm được gán cho Ajita trong Sāmaññaphalasutta, e.g., SN.iv.398, nơi ông được trình bày như đang nói về các lần tái sinh của những người theo mình - trong khi chính ông phủ nhận tái sinh. Trong AN.i.286, dường như ông đã bị nhầm với Makkhali Gosāla. Ông được gọi là Kesakambalī vì mặc một tấm mền bằng tóc người, được mô tả là loại y phục khốn khổ nhất. Nó lạnh khi trời lạnh, nóng khi trời nóng, hôi hám và thô kệch (DNa.i.144; MNa.i.422-3).
Theo Mahā Bodhijātaka (Ja 528), Đức Phật đã bác bỏ quan điểm của Ajita trong các đời trước (Ja.v.246). Ajita rõ ràng lớn tuổi hơn Đức Phật nhiều, vì chúng ta thấy Pasenadi, trong những năm đầu của tình bạn với Đức Phật, nói với ngài rằng ngài là một người mới tu trẻ tuổi so với Ajita, SN.i.68.
Trong Milindapañha, nhà vua nói rằng ông đã đến thăm một vị thầy tên là Ajita Kesakambala. Điều này không thể nào chỉ đến Ajita của chúng ta; tham chiếu có lẽ là đến một vị thầy thuộc cùng trường phái tư tưởng (“không có quả hay kết quả của nghiệp thiện hoặc ác,” p.4. Các quan điểm của ông được nêu ở p.25 mà không nhắc đến tên ông. Nhưng xem ghi chú 2 trong bản dịch Mil., p.8.).
Các tham chiếu đến những đạo sĩ mặc y phục bằng tóc được thấy trong nhiều đoạn của kinh điển Pāḷi. DN.i.167; MN.i.77, 238; AN.i.240; về một thảo luận về các quan điểm của Ajita, xem Barua: Pre-Buddhistic Indian Philosophy, pp.287ff.