Rāhu draft

Rāhu. An Asura chieftain (Asurinda) (cp. Mvu.iii.138, 254). The Saṁyuttanikāya (SN.i.49f) says that on one occasion when he seized Candimā (the Moon god), and on another Suriya (the Sun god), both these invoked the aid of the Buddha. The Buddha then instructed Rāhu to let them free. Rāhu immediately let them go and ran to Vepacitti, “trembling and with stiffened hair.” This incident evidently refers to the Indian myth of the eclipses, and the legend has been annexed by the Buddhists to illustrate the Buddha’s power and pity.

Elsewhere (AN.ii.17) Rāhu is spoken of as the chief of those possessing personality (attabhāva). The Commentaries explain that he is four thousand eight hundred leagues in height, and that the breadth of his chest is one thousand two hundred yojanas (e.g., AN­a.ii.474; DN­a.ii.487f.; MN­a.ii.790; SN­a.i.86, contains more details and differs slightly). His hands and feet are two hundred leagues long, each finger joint measuring fifty leagues, the space between the eyebrows also measuring fifty leagues. His forehead is fifty leagues broad, and his head nine hundred leagues in height. His face measures one hundred leagues, his nose three hundred, and the depth of his mouth one hundred. He is jealous of the gods of the Sun and the Moon, and stands in their paths with wide open mouth. When they fall into his mouth, the gods abandon their abodes and flee for their lives. Sometimes he caresses their abodes with his hand only, or with the lower part of his jaw, or with his tongue. Sometimes he takes them up and places them against his cheek; but he cannot stop the course of either the Sun or the Moon; if he attempts to do so, he will meet with disaster. So he journeys along with them. The seizure of the Moon by Rāhu and the escape from him is often used as a simile (e.g., Snp. vs. 465; Ja.i.183, 274; iii.364, 377; iv.330; v.453; Dhp­a.iv.19, etc.).

Rāhu is one of the four “stains” (upakkilesā) of the Sun and the Moon, preventing them from shining in all their glory (AN.ii.53; Vin.ii.295; cp. Ja.iii.365). He is further mentioned as one of the five causes of lack of rain (vassassa antarāya). When he gathers water into his hands and spills it into the ocean, there is no rain (AN.iii.243). The idea seems to be that he gathers up the rain water which is in the sky in order to cool his body. To bring Rāhu down from the sky is mentioned as one of the impossible tasks (Ja.iii.477).

It is said (DN­a.i.285; MN­a.ii.790f) that for a long time Rāhu did not visit the Buddha, he thought that being so tall he would fail to see the Buddha. One day, however, he decided to go, and the Buddha, aware of his intention, lay on a bed when he arrived, and, by his iddhi power, contrived to make himself so tall that Rāhu had to crane his neck to see his face. Rāhu, thereupon, confessed his folly and accepted the Buddha as his teacher.

Rāhu is mentioned as being among the Asuras who were present at the Mahāsamaya and as blessing that assembly (DN.ii.259). In this context he is called Rāhubhadda. When Rāhu steps into the ocean, the water of the deepest part reaches only to his knees (DN­a.ii.488). Rāhu is also called Veroca, and Bāli’s hundred sons were called after him, he being their uncle (DN­a.ii.689). The name Rāhumukha is given to a form of torture (e.g., MN.i.87; iii.164; Nid.154; Mil.197, 358), in which the victim’s mouth is forced open by a stake and fire or spikes are sent through the orifice of the ear into the mouth, which becomes filled with blood (AN­a.i.293).

Rāhu. Một thủ lĩnh Asura (Asurinda) (so sánh Mvu.iii.138, 254). Saṁyuttanikāya (SN.i.49f) kể rằng vào một dịp khi ông ta bắt giữ Candimā (vị thần Mặt trăng), và vào một dịp khác là Suriya (vị thần Mặt trời), cả hai vị này đều cầu xin sự giúp đỡ của Đức Phật. Đức Phật sau đó đã chỉ thị cho Rāhu thả họ ra. Rāhu ngay lập tức để họ đi và chạy đến Vepacitti, “run rẩy và với lông tóc dựng ngược.” Sự việc này hiển nhiên ám chỉ đến thần thoại Ấn Độ về nhật thực và nguyệt thực, và truyền thuyết này đã được những người Phật giáo tiếp nhận để minh họa cho uy lực và lòng bi mẫn của Đức Phật.

Ở một nơi khác (AN.ii.17) Rāhu được nói đến là người đứng đầu trong số những người sở hữu thân hình (attabhāva). Các Chú giải giải thích rằng ông ta cao bốn ngàn tám trăm do-tuần, và bề rộng ngực của ông ta là một ngàn hai trăm yojana (ví dụ, AN­a.ii.474; DN­a.ii.487f.; MN­a.ii.790; SN­a.i.86, chứa nhiều chi tiết hơn và hơi khác biệt). Tay và chân của ông ta dài hai trăm do-tuần, mỗi đốt ngón tay đo được năm mươi do-tuần, khoảng cách giữa hai lông mày cũng đo được năm mươi do-tuần. Trán của ông ta rộng năm mươi do-tuần, và đầu của ông ta cao chín trăm do-tuần. Mặt ông ta đo được một trăm do-tuần, mũi ông ta ba trăm, và độ sâu miệng của ông ta là một trăm. Ông ta ghen tị với các vị thần của Mặt trời và Mặt trăng, và đứng cản đường họ với cái miệng mở rộng. Khi họ rơi vào miệng ông ta, các vị thần từ bỏ nơi ở của mình và chạy trốn để giữ mạng sống. Đôi khi ông ta chỉ vuốt ve nơi ở của họ bằng tay, hoặc bằng phần dưới cằm, hoặc bằng lưỡi. Đôi khi ông ta nhặt chúng lên và áp chúng vào má mình; nhưng ông ta không thể ngăn cản đường đi của cả Mặt trời và Mặt trăng; nếu ông ta cố gắng làm như vậy, ông ta sẽ gặp thảm họa. Vì vậy ông ta đi cùng với họ. Việc Mặt trăng bị Rāhu bắt giữ và sự trốn thoát khỏi ông ta thường được dùng như một ví dụ (ví dụ, Snp. vs. 465; Ja.i.183, 274; iii.364, 377; iv.330; v.453; Dhp­a.iv.19, v.v.).

Rāhu là một trong bốn “vết nhơ” (upakkilesā) của Mặt trời và Mặt trăng, ngăn cản họ tỏa sáng với tất cả vẻ rực rỡ của mình (AN.ii.53; Vin.ii.295; so sánh Ja.iii.365). Ông ta còn được đề cập như một trong năm nguyên nhân gây ra sự thiếu mưa (vassassa antarāya). Khi ông ta gom nước vào tay và đổ nó vào đại dương, sẽ không có mưa (AN.iii.243). Ý tưởng dường như là ông ta gom lại nước mưa có trên bầu trời để làm mát cơ thể mình. Việc đưa Rāhu từ trên bầu trời xuống được nhắc đến như một trong những nhiệm vụ bất khả thi (Ja.iii.477).

Người ta nói (DN­a.i.285; MN­a.ii.790f) rằng trong một thời gian dài Rāhu đã không đến thăm Đức Phật, ông ta nghĩ rằng vì mình quá cao nên sẽ không thể nhìn thấy Đức Phật. Tuy nhiên, một ngày nọ, ông ta quyết định đi, và Đức Phật, biết được ý định của ông ta, đã nằm trên một chiếc giường khi ông ta đến, và, bằng năng lực iddhi của mình, Ngài đã làm cho bản thân mình trở nên cao lớn đến mức Rāhu phải rướn cổ lên mới nhìn thấy khuôn mặt của Ngài. Rāhu, sau đó, đã thú nhận sự ngu xuẩn của mình và chấp nhận Đức Phật như là bậc đạo sư của mình.

Rāhu được đề cập là nằm trong số các Asura đã có mặt tại Mahāsamaya và ban phước cho hội chúng đó (DN.ii.259). Trong ngữ cảnh này ông ta được gọi là Rāhubhadda. Khi Rāhu bước vào đại dương, vùng nước ở nơi sâu nhất cũng chỉ chạm đến đầu gối của ông ta (DN­a.ii.488). Rāhu còn được gọi là Veroca, và một trăm người con trai của Bāli được gọi theo tên ông ta, vì ông ta là chú của họ (DN­a.ii.689). Cái tên Rāhumukha được đặt cho một hình thức tra tấn (ví dụ, MN.i.87; iii.164; Nid.154; Mil.197, 358), trong đó miệng của nạn nhân bị ép mở ra bằng một cái cọc và lửa hoặc các mũi nhọn được đâm qua lỗ tai vào miệng, khiến nó chứa đầy máu (AN­a.i.293).