Mahā Dhammapālajātaka draft

Mahā Dhammapālajātaka (Ja 447). In Dhammapāla, a village of Kāsi, there lived a family whose head was Mahā Dhammapāla. The Bodhisatta was his son, and was called Dhammapāla kumāra. He went to study at Takkasilā. There the teacher’s eldest son died, but among all the lamentations it was noticed that Dhammapāla did not weep. When questioned by his fellows as to how he could refrain, he answered that as it was impossible for anybody young to die, he did not believe his friend was dead. The teacher asked him about this, and found that in Dhammapāla’s family no one died young. Wishing to know if this were true, he left Takkasilā and went to the home of Dhammapāla, carrying with him the bones of a goat. After his welcome had subsided, he announced to Dhammapāla that his son was dead, and begged him not to grieve. But Dhammapāla clapped his hands and laughed, saying that such a thing could never be as no member of their family ever died young. He then told the Brahmin, in answer to his query, that they owed their longevity to the fact that they lived good lives.

The story was related to Suddhodana, who told the Buddha how, when the Bodhisatta was practising severe penances, some gods came to him (Suddhodana) and said that he was dead. But he refused to believe them. Suddhodana was Mahā Dhammapāla and the teacher Sāriputta (Ja.iv.50-55). At the conclusion of the Jātaka Suddhodana became an Anāgāmī and Mahā Pajāpatī Gotamī a Sotāpanna. Dhp­a.i.99; Ja.i.92.

Mahā Dhammapālajātaka (Ja 447). Tại Dhammapāla, một ngôi làng của xứ Kāsi, có một gia đình sinh sống mà người đứng đầu là Mahā Dhammapāla. Bodhisatta là con trai của ông, và được gọi là Dhammapāla kumāra. Chàng đến học tại Takkasilā. Ở đó, người con trai cả của vị đạo sư qua đời, nhưng giữa mọi lời than khóc, người ta nhận thấy rằng Dhammapāla không hề rơi lệ. Khi bị các bạn học gặng hỏi làm sao chàng có thể kìm nén được, chàng trả lời rằng vì bất kỳ người trẻ tuổi nào cũng không thể chết, chàng không tin người bạn của mình đã chết. Vị đạo sư hỏi chàng về điều này, và phát hiện ra rằng trong gia đình của Dhammapāla không có ai chết trẻ. Muốn biết liệu điều này có đúng hay không, ông đã rời Takkasilā và đi đến nhà của Dhammapāla, mang theo bộ xương của một con dê. Sau khi sự chào đón lắng xuống, ông báo tin cho Dhammapāla rằng con trai ông ta đã chết, và cầu xin ông ta đừng đau buồn. Nhưng Dhammapāla đã vỗ tay và bật cười, nói rằng một điều như vậy không bao giờ có thể xảy ra vì chưa từng có thành viên nào trong gia đình họ chết trẻ. Sau đó ông bảo với vị Bà-la-môn, để trả lời câu hỏi của vị này, rằng họ có được sự trường thọ là nhờ vào thực tế rằng họ đã sống những cuộc đời tốt đẹp.

Câu chuyện đã được kể cho Suddhodana, người đã nói với Đức Phật về việc, khi Bodhisatta đang thực hành khổ hạnh khốc liệt, một số chư thiên đã đến gặp ông (Suddhodana) và nói rằng Ngài đã chết. Nhưng ông đã từ chối tin họ. Suddhodana là Mahā Dhammapāla và vị đạo sư là Sāriputta (Ja.iv.50-55). Vào lúc kết thúc Jātaka, Suddhodana trở thành một vị Anāgāmī và Mahā Pajāpatī Gotamī trở thành một vị Sotāpanna. Dhp­a.i.99; Ja.i.92.