Kokālika draft

01. Kokālika 01 draft

Kokālika 01. (Kokāliya). A monk, one of the chief partisans of Devadatta. Knowing Gotama Buddha’s might, he was, at first, reluctant to join in Devadatta’s plot against him, but later allowed himself to be persuaded on hearing the scheme explained (Vin.ii.196; iii.171). When the monks blamed Devadatta for his misdeeds, Kokālika was always ready to defend him (Vin.iii.174). When Devadatta’s gains diminished, Kokālika went about praising him, his birth, accomplishments and holiness, and many believed him (Ja.ii.438f). He was a great friend of Thullanandā (Vin.iv.335). We are told that once he expressed resentment because he had never been asked to recite the texts; so one day the monks gave him his chance. He ate his favourite soup, and at sundown, wearing a blue lower robe and an outer robe of white and carrying an elegantly carved fan, he appeared in the assembly. But when he tried to recite sweat poured from his body and he was utterly confused. Henceforth the monks knew that his claim to learning was but pretence (Ja.ii.65f).

Several Jātakas are related showing how, in previous births also, Kokālika had come to grief because of his fondness for talk and how he had been the accomplice of Devadatta. He is identified with:

Buddhaghosa says (Snp­a.ii.473; AN­a.ii.850; SN­a.i.167) that this Kokālika was a Brahmin and a pupil of Devadatta, and that he was called Mahā Kokālika to distinguish him from another Kokālika who was similarly called Cūḷa Kokālika (see Kokālika 2). There seems to be great confusions in the stories of these two men – if they were really two. In the Jātaka Commentary, for instance, the introductory stories of several of the Jātakas refer to the Takkāriyajātaka for details of Kokālika, obviously having in mind Devadatta’s partisan; but the introductory story of the Takkāriyajātaka is identical with that related elsewhere of Cūḷa Kokālika. See also Dhp­a.iv.91f, where the story of the talkative tortoise is related to Kokālika of the Kokālikasutta (Ja 331) which, according to Buddhaghosa (Snp­a.ii.473) refers to Cūḷa Kokālika.

In the Vyagghajātaka (Ja 272, Ja.ii.356) Kokālika is mentioned as having tried to persuade Sāriputta and Moggallāna to go with him to his own country and as having been very angry when they refused. Possibly this story also refers to Cūḷa Kokālika. See also Devadatta.

Kokālika 01. (Kokāliya). Một vị tỳ-kheo, một trong những người theo phe chính của Devadatta. Biết rõ quyền năng của Gotama Buddha, ban đầu ông ta miễn cưỡng tham gia vào âm mưu của Devadatta chống lại ngài, nhưng sau đó đã cho phép mình bị thuyết phục khi nghe kế hoạch được giải thích (Vin.ii.196; iii.171). Khi các tỳ-kheo đổ lỗi cho Devadatta vì những hành động sai trái của mình, Kokālika luôn sẵn sàng bảo vệ ông ta (Vin.iii.174). Khi những lợi lộc của Devadatta giảm sút, Kokālika đã đi khắp nơi ca ngợi ông ta, nguồn gốc xuất thân, những thành tựu và sự thánh thiện của ông ta, và nhiều người đã tin ông (Ja.ii.438f). Ông ta là một người bạn thân thiết của Thullanandā (Vin.iv.335). Chúng ta được kể lại rằng có lần ông ta đã bày tỏ sự phẫn nộ vì ông ta chưa bao giờ được yêu cầu tụng niệm các văn bản; vì vậy một ngày nọ các tỳ-kheo đã cho ông ta cơ hội. Ông ta đã ăn món súp yêu thích của mình, và lúc chạng vạng, mặc một chiếc y nội màu xanh lam và một chiếc y ngoại màu trắng cùng mang theo một chiếc quạt được chạm khắc trang nhã, ông ta xuất hiện trong hội chúng. Nhưng khi ông ta cố gắng tụng niệm, mồ hôi tuôn ra từ cơ thể ông ta và ông ta hoàn toàn bối rối. Kể từ đó, các tỳ-kheo biết rằng sự tự xưng về học thức của ông ta chỉ là sự giả vờ (Ja.ii.65f).

Một số Jātaka được kể lại cho thấy, trong các kiếp trước cũng vậy, Kokālika đã gặp phải đau khổ vì sự ham thích nói chuyện của mình và ông ta đã từng là đồng phạm của Devadatta như thế nào. Ông ta được đồng nhất với:

Buddhaghosa nói (Snp­a.ii.473; AN­a.ii.850; SN­a.i.167) rằng Kokālika này là một vị Bà-la-môn và là một đệ tử của Devadatta, và ông ta được gọi là Mahā Kokālika để phân biệt với một Kokālika khác người được gọi tương tự là Cūḷa Kokālika (xem Kokālika 2). Dường như có sự nhầm lẫn lớn trong các câu chuyện về hai người này – nếu họ thực sự là hai người. Ví dụ, trong Chú giải Jātaka, những câu chuyện giới thiệu của một số Jātaka dẫn chiếu đến Takkāriyajātaka để biết chi tiết về Kokālika, hiển nhiên là đang nghĩ đến kẻ theo phe của Devadatta; nhưng câu chuyện giới thiệu của Takkāriyajātaka lại giống hệt với câu chuyện được kể ở một nơi khác về Cūḷa Kokālika. Cũng xem Dhp­a.iv.91f, nơi câu chuyện về con rùa ba hoa được liên kết với Kokālika của Kokālikasutta (Ja 331) mà theo Buddhaghosa (Snp­a.ii.473) là đề cập đến Cūḷa Kokālika.

Trong Vyagghajātaka (Ja 272, Ja.ii.356), Kokālika được đề cập là đã cố gắng thuyết phục SāriputtaMoggallāna đi cùng ông ta đến đất nước của chính ông ta và đã vô cùng tức giận khi họ từ chối. Có khả năng câu chuyện này cũng đề cập đến Cūḷa Kokālika. Xem thêm Devadatta.

02. Kokālika 02 draft

Kokālika 02. (Kokāliya). A monk, also called Cūḷa Kokālika to distinguish him from Kokālika (1). He was the son of Kokāliseṭṭhi of Kokāli and lived in the monastery erected by his father in Kokāli. Once the two Chief Disciples, desiring quiet, spent the rainy season with him, he promising to tell nobody of their presence. After the rains, as the Elders were about to return, Kokālika informed the inhabitants of their stay and blamed them for not showing them hospitality. The townspeople hurried to the Elders with various offerings; these were, however, refused, and Kokālika, who had expected that the gifts would be given to him, was disappointed. The Elders promised the townsmen to visit them again, and on their return were accompanied by a large following of monks to whom the townsmen showed all honour. The gifts were divided among the monks, Kokālika not receiving a share. He thereupon became abusive, and the Chief Disciples left the place. The people were annoyed, and insisted that Kokālika should either bring them back or depart himself. The Elders refused to return, and Kokālika, in great anger, sought Gotama Buddha at Sāvatthī, and in spite of his injunctions spoke ill of the Chief Disciples. Having three times accused the Elders of sinful desires, he left Jetavana, but boils immediately came out on his body, swelling and bursting. Groaning with pain, he fell down at the gate of Jetavana. His spiritual teacher, the Anāgāmī Brahma, Tudu, hearing his cries, came to him and begged him to seek forgiveness from the Elders. But he cursed the Brahma and refused to listen to him. Kokālika died and was born in Padumaniraya. SN.i.149ff; AN.v.171f; Snp.123f; Snp­a.ii.473f; Ja.iv.242f; AN­a.ii.850; SN­a.i.167f; Dhp­a.iv.91f. The different sources vary in a few minor details; the Jātaka version is the fullest.

It was in reference to this incident that the Takkāriyajātaka (Ja 481) was preached.

The Brahma Sahampati informed the Buddha of Kokālika’s birth in the Padumaniraya (SN.i.151; Snp. p.125).

The Kokālikasutta was preached in reference to this Kokālika. See also Kokālika (1).

Kokālika is mentioned as an example of a person guilty of misdemeanour regarding the Buddha’s disciples (Tathāgatasāvake micchāpaṭipanno). AN­a.i.335, 466.

Kokālika 02. (Kokāliya). Một vị tỳ-kheo, cũng được gọi là Cūḷa Kokālika để phân biệt với Kokālika (1). Ông là con trai của Kokāliseṭṭhi ở Kokāli và sống trong tu viện do cha ông xây dựng ở Kokāli. Có một lần, hai vị Đệ tử Tối thắng, mong muốn được yên tĩnh, đã dành mùa an cư với ông, ông hứa sẽ không nói cho ai biết về sự hiện diện của họ. Sau mùa mưa, khi các vị Trưởng lão chuẩn bị trở về, Kokālika đã thông báo cho cư dân về việc lưu trú của họ và đổ lỗi cho dân chúng vì đã không bày tỏ lòng hiếu khách với họ. Những người dân thị trấn hối hả mang nhiều lễ vật đến dâng cho các vị Trưởng lão; tuy nhiên, những món đồ này đã bị từ chối, và Kokālika, người đã mong đợi rằng những món quà đó sẽ được trao cho mình, đã bị thất vọng. Các vị Trưởng lão hứa với những người dân thị trấn sẽ đến thăm họ một lần nữa, và khi trở lại, họ đã được tháp tùng bởi một đoàn tùy tùng đông đảo các tỳ-kheo, những người mà những người dân thị trấn đã bày tỏ mọi sự tôn kính. Các món quà được chia đều cho các tỳ-kheo, Kokālika không nhận được phần nào. Sau đó, ông ta trở nên lăng mạ, và các Đệ tử Tối thắng đã rời khỏi nơi này. Mọi người rất tức giận, và khăng khăng rằng Kokālika hoặc phải đưa họ trở lại hoặc tự mình rời đi. Các vị Trưởng lão từ chối quay trở lại, và Kokālika, trong cơn giận dữ tột độ, đã tìm đến Gotama Buddha tại Sāvatthī, và bất chấp những lời dặn dò của ngài, đã nói xấu các vị Đệ tử Tối thắng. Sau ba lần buộc tội các vị Trưởng lão về những ham muốn tội lỗi, ông ta rời khỏi Jetavana, nhưng những nốt nhọt ngay lập tức nổi lên trên cơ thể ông ta, sưng tấy và vỡ ra. Rên rỉ vì đau đớn, ông ta ngã gục tại cổng Jetavana. Vị đạo sư tâm linh của ông ta, một Anāgāmī Brahma tên là Tudu, nghe thấy tiếng kêu la của ông ta, đã đến bên ông ta và cầu xin ông ta tìm kiếm sự tha thứ từ các vị Trưởng lão. Nhưng ông ta đã nguyền rủa vị Brahma và từ chối lắng nghe ngài. Kokālika đã chết và được sinh ra trong Padumaniraya. SN.i.149ff; AN.v.171f; Snp.123f; Snp­a.ii.473f; Ja.iv.242f; AN­a.ii.850; SN­a.i.167f; Dhp­a.iv.91f. Các nguồn khác nhau có sự khác biệt về một vài chi tiết nhỏ; phiên bản của Jātaka là đầy đủ nhất.

Chính liên quan đến sự kiện này mà Takkāriyajātaka (Ja 481) đã được thuyết.

Vị Brahma Sahampati đã thông báo cho Đức Phật về sự tái sinh của Kokālika trong Padumaniraya (SN.i.151; Snp. p.125).

Kokālikasutta đã được thuyết liên quan đến vị Kokālika này. Xem thêm Kokālika (1).

Kokālika được nhắc đến như một ví dụ về một người hành xử sai trái đối với các đệ tử của Đức Phật (Tathāgatasāvake micchāpaṭipanno). AN­a.i.335, 466.