Upaṭṭhānasutta draft
01. Upaṭṭhānasutta 01 draft
Upaṭṭhānasutta 01. The Buddha asks Ānanda if he considers that every kind of moral practice produces like results. Ānanda says they do not, and proceeds to explain his point of view. The Buddha agrees with him, and when Ānanda has gone away, tells the monks that though Ānanda is yet a learner (sekha), it would not be easy to find his equal in insight. AN.i.225.
Upaṭṭhānasutta 01. Đức Phật hỏi Ānanda liệu ngài ấy có cho rằng mọi loại thực hành đạo đức đều tạo ra những kết quả giống nhau hay không. Ānanda nói là không, và tiếp tục giải thích quan điểm của mình. Đức Phật đồng ý với ngài ấy, và khi Ānanda đi khỏi, Ngài nói với các tỳ-kheo rằng mặc dù Ānanda vẫn còn là một bậc hữu học (sekha), nhưng sẽ không dễ để tìm thấy người ngang hàng với ngài ấy về tuệ quán. AN.i.225.
02. Upaṭṭhānasutta 02 draft
Upaṭṭhānasutta 02. Five qualities which make an invalid difficult for anyone to look after, and the absence of which makes him a good patient. AN.iii.143-4.
Upaṭṭhānasutta 02. Năm phẩm chất khiến một người bệnh trở nên khó khăn để bất kỳ ai chăm sóc, và sự vắng mặt của chúng khiến người ấy trở thành một bệnh nhân tốt. AN.iii.143-4.
03. Upaṭṭhānasutta 03 draft
Upaṭṭhānasutta 03. On five qualities requisite for an attendant on the sick. AN.iii.144-5.
Upaṭṭhānasutta 03. Về năm phẩm chất cần thiết đối với một người chăm sóc bệnh nhân. AN.iii.144-5.
04. Upaṭṭhānasutta 04 draft
Upaṭṭhānasutta 04. Record of a conversation between a Deva and a monk who dwelt in a forest tract in Kosala. During his siesta the monk would often fall asleep, and the Deva, wishing his welfare and desiring to inspire him, draws near and asks him not to give himself up to somnolent habits. The monk replies to the effect that once a man has obtained insight by the suppression of desire and lust, there is no need to plague himself with unnecessary exertions (SN.i.197f).
According to the Commentary (SNa.i.232), the monk was an Arahant. He had far to go to procure food, and when he came back, tired out, he would bathe and rest.
Upaṭṭhānasutta 04. Ghi chép về một cuộc trò chuyện giữa một thiên nhân và một tỳ-kheo cư ngụ trong một khu rừng ở Kosala. Trong lúc ngủ trưa, vị tỳ-kheo thường hay ngủ gật, và vị thiên nhân, vì mong muốn lợi ích cho vị ấy và muốn khích lệ vị ấy, đã đến gần và yêu cầu vị ấy đừng buông thả bản thân vào những thói quen ngủ gà ngủ gật. Tỳ-kheo trả lời với ngụ ý rằng một khi một người đã đạt được tuệ quán bằng cách đè nén sự khao khát và tham dục, thì không cần phải hành hạ bản thân bằng những nỗ lực không cần thiết (SN.i.197f).
Theo Bản chú giải (SNa.i.232), vị tỳ-kheo đó là một Arahant. Vị ấy đã đi rất xa để xin thức ăn, và khi quay về, vô cùng mệt mỏi, vị ấy sẽ tắm rửa và nghỉ ngơi.