Dadhivāhanajātaka draft

Dadhivāhanajātaka (Ja 186). Once four brothers of Kāsi became ascetics in the Himālaya. The eldest died and was born as Sakka; he visited the others, and gave them, respectively, a magic razor­axe, which could be used as razor or axe; a drum, one side of which drove away elephants, while the other made friends of them; and a bowl from which a stream of curd flowed at its possessor’s will. In a beautiful island far away lived a wild boar who owned a gem which enabled its possessor to travel through the air. A shipwrecked sailor from Kāsi stole this while the boar slept, and, with it, travelled to the Himālaya. There he saw the ascetics, and, in exchange for the gem, obtained from them their magic possessions, afterwards returning and killing them, so that he regained the gem. He then went to Benares and took possession of the throne, becoming known as King Dadhivāhana, because he destroyed his enemies by drowning them in a river of curds. In his garden grew a mango tree, sprung from a mango which had floated down from Lake Kaṇṇamuṇḍa. He sent fruits from this tree as presents to the neighbouring kings, but always pricked the mango stone with a thorn so that it should not bear fruit. Once, an offended king sent to Dadhivāhana a gardener whom he had bribed to destroy the flavour of the mangoes. The king gave him employment, but the gardener, by growing bitter creepers round the mango tree, destroyed the flavour of the fruit. The Bodhisatta, who was the king’s councillor, discovered the plot and had the creepers uprooted.

The story was related to illustrate the effects of evil association (Ja.ii.101-6).

Dadhivāhanajātaka (Ja 186). Xưa kia bốn anh em ở Kāsi trở thành những nhà khổ tu trong Himālaya. Người anh cả chết và sinh làm Sakka; vị ấy đến thăm những người còn lại và lần lượt cho họ một chiếc rìu-cạo thần kỳ, có thể dùng làm dao cạo hoặc rìu; một chiếc trống, một mặt xua đuổi voi, còn mặt kia khiến chúng trở thành bạn; và một cái bát từ đó dòng sữa đông chảy ra theo ý muốn của người sở hữu. Trên một hòn đảo xinh đẹp xa xôi có một con lợn rừng sở hữu viên ngọc giúp người sở hữu nó đi được trên không. Một thủy thủ bị đắm tàu từ Kāsi đã đánh cắp viên ngọc này khi con lợn rừng ngủ, và nhờ nó đi đến Himālaya. Ở đó ông thấy các nhà khổ tu, và để đổi lấy viên ngọc, nhận từ họ các vật sở hữu thần kỳ, sau đó quay lại giết họ, nhờ vậy lấy lại viên ngọc. Rồi ông đi đến Benares và chiếm lấy ngai vàng, được biết đến là vua Dadhivāhana, vì ông tiêu diệt kẻ thù bằng cách dìm họ trong một dòng sông sữa đông. Trong vườn của ông mọc một cây xoài, nảy lên từ một quả xoài trôi xuống từ hồ Kaṇṇamuṇḍa. Ông gửi quả từ cây này làm quà cho các vua lân bang, nhưng luôn dùng gai chích vào hạt xoài để nó không thể sinh trái. Một lần, một vị vua bị xúc phạm gửi đến Dadhivāhana một người làm vườn mà ông đã hối lộ để phá hương vị của xoài. Nhà vua nhận người ấy vào làm, nhưng người làm vườn, bằng cách trồng các dây leo đắng quanh cây xoài, đã phá hương vị của trái. Bodhisatta, lúc ấy là vị cố vấn của nhà vua, phát hiện âm mưu và cho nhổ bỏ các dây leo.

Câu chuyện được kể để minh họa tác động của sự giao du xấu (Ja.ii.101-6).