Asitābhujātaka draft

Asitābhujātaka (Ja 234). The Bodhisatta was once a holy ascetic living in the Himālaya. At that time the king of Benares, growing jealous of his son Prince Brahmadatta, banished both him and his wife, Asitābhū. They went to the Himālaya and lived in a hut of leaves. One day the prince, becoming enamoured of a Candakinnarī, followed her, forsaking his wife (the kinnarī’s name was Candā, see Candā (9). Asitābhū went to the Bodhisatta and, having developed various superhuman powers, returned to her hut. Brahmadatta, having failed in his quest, returned to the hut where he found his wife poised in mid­air uttering songs of joy over her newfound freedom. When she left, he lived in solitude till, at his father’s death, he succeeded to the throne.

The story was told in reference to a young girl, the daughter of a servitor of the two chief disciples. She was married, but finding her husband neglectful of her, visited the two Chief Disciples. Under their instruction she attained the First Fruit of the Path and embraced the religious life, ultimately becoming an Arahant.

She was Asitābhū in the previous birth (Ja.ii.229ff).

The story is referred to in the Vibhaṅga Commentary (p.470f) in connection with a King of Benares who, having gone into the forest with his queen to eat roast flesh, fell in love with a kinnarī and deserted his wife. When he returned to his queen he found her flying through the air away from him, having developed iddhi powers. A tree-sprite then uttered a stanza, citing the example of Asitābhū.

Asitābhujātaka (Ja 234). Bodhisatta từng là một nhà khổ hạnh thánh thiện sống trong Himālaya. Vào thời ấy, vua xứ Benares, vì sinh lòng ghen ghét con trai mình là Hoàng tử Brahmadatta, đã đày cả chàng và vợ chàng là Asitābhū. Họ đi đến Himālaya và sống trong một túp lều lá. Một ngày nọ, hoàng tử say mê một Candakinnarī và đi theo nàng, bỏ rơi vợ mình (tên của kinnarīCandā, xem Candā (9). Asitābhū đến gặp Bodhisatta và, sau khi phát triển nhiều năng lực siêu phàm khác nhau, trở về túp lều của mình. Brahmadatta, sau khi không đạt được điều mình tìm kiếm, trở về túp lều, nơi chàng thấy vợ mình lơ lửng giữa không trung, hát những khúc ca vui mừng về sự tự do mới tìm được. Khi nàng rời đi, chàng sống trong cô độc cho đến khi cha chàng qua đời, chàng kế vị ngai vàng.

Câu chuyện được kể liên quan đến một thiếu nữ, con gái của một người hầu của hai vị thượng thủ đệ tử. Nàng đã kết hôn, nhưng thấy chồng lơ là với mình, nàng đến thăm hai vị thượng thủ đệ tử. Dưới sự hướng dẫn của các ngài, nàng chứng Quả đầu tiên của Đạo và xuất gia, cuối cùng trở thành một Arahant.

Nàng là Asitābhū trong đời trước (Ja.ii.229ff).

Câu chuyện được nhắc đến trong Vibhaṅga Commentary (p.470f) liên quan đến một vị vua xứ Benares, người đã vào rừng với hoàng hậu của mình để ăn thịt nướng, rồi phải lòng một kinnarī và bỏ rơi vợ. Khi ông trở lại với hoàng hậu, ông thấy bà bay qua không trung rời xa ông, sau khi đã phát triển các năng lực iddhi. Một thọ thần sau đó thốt lên một bài kệ, nêu ví dụ của Asitābhū.