Guṇajātaka draft

Guṇajātaka (Ja 157). The Bodhisatta was once a Lion, and one day while out hunting he sank into a bog and remained there starving for seven days until rescued by a Jackal. To show his gratitude the Lion took the Jackal and his wife home with him, and the two animals and their wives lived together, the Lion and the Jackal going out together hunting. Later on, the Lioness grew jealous of the she-Jackal and tried to frighten her away in the absence of their husbands. When the Lion heard of this, he told his wife how the Jackal had befriended him in his hour of danger, and thenceforth they all lived happily together.

The Jackal is identified with Ānanda.

The story was told in reference to a gift made by Ānanda. Once, when he had been preaching to the women of Pasenadi’s palace, they gave him five hundred new garments which the king had just presented to them. The king hearing of this was at first annoyed, but on questioning Ānanda he was satisfied that no gift presented to the Saṅgha would ever be wasted. Delighted with this discovery, the king himself gave five hundred robes to Ānanda, all of which Ānanda presented to a young monk who was very useful and helpful to him. The monk, in his turn, distributed them among his fellow celibates, who wondered why Ānanda should have singled out one monk as the recipient of his gifts. When the matter was related to the Buddha, he assured the monks that the gift was offered to the monk by Ānanda only in return for numerous services (Ja.ii.23ff).

The Jātaka is also called Sīhajātaka, and probably also the Sigālajātaka, e.g., in Ja.ii.314.

Guṇajātaka (Ja 157). Bodhisatta từng là một con Sư tử, và một ngày nọ khi đang đi săn, ngài đã bị lún vào một đầm lầy và mắc kẹt ở đó chịu đói trong bảy ngày cho đến khi được một con Chó rừng cứu. Để bày tỏ lòng biết ơn, Sư tử đã đưa Chó rừng và vợ của nó về nhà mình, và hai con vật cùng vợ của chúng sống cùng nhau, Sư tử và Chó rừng cùng nhau đi săn. Về sau, Sư tử cái trở nên ghen tị với Chó rừng cái và cố gắng dọa đuổi nó đi khi những người chồng của chúng vắng mặt. Khi Sư tử nghe được điều này, ngài đã kể cho vợ nghe cách Chó rừng đã kết bạn giúp đỡ ngài trong giờ phút hiểm nghèo, và từ đó trở đi tất cả bọn chúng chung sống hạnh phúc bên nhau.

Chó rừng được đồng nhất với Ānanda.

Câu chuyện này được kể lại liên quan đến một món quà do Ānanda trao tặng. Một lần nọ, khi ngài đang thuyết pháp cho những người phụ nữ trong cung điện của Pasenadi, họ đã tặng ngài năm trăm bộ y mới mà nhà vua vừa ban cho họ. Nhà vua khi nghe điều này lúc đầu đã tỏ ra bực mình, nhưng sau khi gạn hỏi Ānanda, ông thấy hài lòng rằng không có món quà nào cúng dường cho Tăng đoàn lại bị lãng phí. Vui mừng với phát hiện này, đích thân nhà vua đã tặng năm trăm bộ y cho Ānanda, tất cả số đó Ānanda lại đem tặng cho một vị tỳ-kheo trẻ tuổi, người rất hữu ích và hay giúp đỡ ngài. Vị tỳ-kheo này, đến lượt mình, đã phân phát chúng cho những vị đồng phạm hạnh, những người ngạc nhiên tự hỏi tại sao Ānanda lại ưu ái chọn riêng một vị tỳ-kheo làm người nhận quà của ngài. Khi sự việc được kể lại với Đức Phật, Ngài trấn an các tỳ-kheo rằng món quà được Ānanda tặng cho vị tỳ-kheo đó chỉ để đền đáp vô số sự phục vụ (Ja.ii.23ff).

Jātaka này cũng được gọi là Sīhajātaka, và có lẽ cũng là Sigālajātaka, ví dụ, trong Ja.ii.314.