Jarāsutta draft

01. Jarāsutta 01 draft

Jarāsutta 01. Once, when the Buddha was on a visit to Sāketa, a rich Brahmin and his wife, seeing him, called him their son and ministered to him with great affection. It is said that for five hundred births they had been the parents of the Bodhisatta. At the conclusion of a meal the Buddha preached to them and they became Sotāpannas. After the Buddha left Sāketa they continued to lead pious lives and became Arahants before death. At their funeral they were accorded all the honours due to Arahants, and at the conclusion of the ceremonies the Buddha, who was present, preached this Sutta to those assembled there (Snp­a.ii.531ff; Dhp­a.iii.317ff; cp. – Sāketajātaka (Ja 68)).

From selfishness come grief and avarice. The monk who lives away from the world, unsmeared by it, is independent and becomes purified. Snp.804-813 explained at MNid.i.117ff.

Jarāsutta 01. Có một lần, khi Đức Phật đang đi viếng thăm Sāketa, một vị Bà-la-môn giàu có và vợ của ông, khi nhìn thấy ngài, đã gọi ngài là con trai của họ và chăm sóc ngài với tình cảm to lớn. Có nói rằng trong năm trăm kiếp sống, họ từng là cha mẹ của Bodhisatta. Vào lúc kết thúc một bữa ăn, Đức Phật đã thuyết giảng cho họ và họ đã trở thành những vị Sotāpanna. Sau khi Đức Phật rời khỏi Sāketa, họ vẫn tiếp tục sống cuộc đời đạo hạnh và trở thành những vị Arahant trước khi qua đời. Tại đám tang của họ, họ đã được trao tặng tất cả những sự vinh danh dành cho những vị Arahant, và vào lúc kết thúc các nghi lễ, Đức Phật, người đã có mặt ở đó, đã thuyết bài Sutta này cho những người tập hợp tại đó (Snp­a.ii.531ff; Dhp­a.iii.317ff; cp. – Sāketajātaka (Ja 68)).

Từ sự ích kỷ sinh ra nỗi buồn đau và lòng tham lam. Vị tỳ-kheo sống tránh xa thế gian, không bị vấy bẩn bởi nó, là người tự tại độc lập và trở nên thanh tịnh. Snp.804-813 được giải thích tại MNid.i.117ff.

02. Jarāsutta 02 draft

Jarāsutta 02. Righteousness remains good even in old age; faith is a lucky stance, wisdom the jewel among men and merit the wealth none can steal. SN.i.36.

Jarāsutta 02. Sự chân chánh vẫn luôn tốt đẹp thậm chí ngay cả khi đã già nua; đức tin là một nền tảng may mắn, trí tuệ là viên ngọc giữa mọi người và phước báu là của cải không ai có thể lấy cắp được. SN.i.36.

03. Jarāsutta 03 draft

Jarāsutta 03. Everything is subject to decay – the eye, objects, etc. SN.iv.27.

Jarāsutta 03. Mọi thứ đều phải chịu sự suy tàn – con mắt, các đối tượng, v.v. SN.iv.27.

04. Jarāsutta 04 draft

Jarāsutta 04. The Buddha sits, one afternoon, outside the Migāramātupāsāda, warming his limbs in the sun, and Ānanda, while chafing the Buddha’s limbs with his hands, tells him that his skin is no longer clear, his limbs are slack and his body bent. The Buddha explains that this is but natural, old age being inherent in youth and decay and death being inevitable. SN.v.216.

Jarāsutta 04. Vào một buổi chiều, Đức Phật đang ngồi bên ngoài Migāramātupāsāda, sưởi ấm chân tay mình dưới ánh nắng mặt trời, và Ānanda, trong lúc đang dùng hai bàn tay xoa bóp tay chân của Đức Phật, đã nói với ngài rằng làn da của ngài không còn sáng sủa nữa, tay chân ngài đã trở nên rũ rượi và cơ thể ngài đã khom xuống. Đức Phật giải thích rằng đây chỉ là điều tự nhiên, tuổi già luôn gắn liền với tuổi trẻ và sự suy tàn cùng với cái chết là những điều không thể tránh khỏi. SN.v.216.