Khajjanīyasutta draft
Khajjanīyasutta. The well-taught Ariyan disciple, remembering his past lives, realises how, in the past, he has been a prey to the body, feelings, perception, volitions and consciousness; how he is still their prey, and will be so in the future, too, if he be enamoured of them. Thus realising, he conceives disgust for the body, etc., is repelled by them, and obtains release from them. He thereby attains freedom and becomes aware that he is free. SN.iii.86-91; this Sutta is wrongly titled Sīha in the Saṁyutta text; see KS.iii.72, n.3.
The Sutta was also preached by Mahinda in the Nandana grove on the fifth day of his visit to Ceylon (Mhv.xv.195).
In the Vibhaṅga Commentary (Vibha.32) the Sutta is referred to as the Khajjanīyapariyāya.
Khajjanīyasutta. Vị Thánh đệ tử được khéo léo giáo huấn, khi nhớ lại các kiếp quá khứ của mình, sẽ liễu ngộ được trong quá khứ, vị ấy đã từng là nạn nhân của thân thể, các cảm thọ, tri giác, các ý muốn (volitions) và thức như thế nào; vị ấy hiện tại vẫn đang là nạn nhân của chúng, và trong tương lai cũng sẽ như thế, nếu vị ấy bị chúng mê hoặc. Nhận thức được như vậy, vị ấy khởi sinh sự nhàm chán đối với thân thể, v.v., trở nên xa lìa chúng, và đạt được sự giải thoát khỏi chúng. Nhờ đó, vị ấy đạt được tự do và nhận thức được rằng mình đã tự do. SN.iii.86-91; Sutta này bị đặt nhầm tiêu đề là Sīha trong văn bản của Saṁyutta; xem KS.iii.72, n.3.
Sutta này cũng được Mahinda thuyết giảng trong khu rừng Nandana vào ngày thứ năm của chuyến viếng thăm Tích Lan của ngài (Mhv.xv.195).
Trong Chú giải Vibhaṅga (Vibha.32), Sutta này được gọi là Khajjanīyapariyāya.