Lohakumbhījātaka draft

Lohakumbhījātaka (Ja 314). The Bodhisatta was once an ascetic of great power. The king of Benares, having heard at night four sounds – du, sa, na, so – uttered by four beings who dwelt in hell, was greatly frightened. When he consulted his Purohita, the latter ordained a fourfold sacrifice. The Bodhisatta, seeing the fate that lay in wait for numerous creatures, went to the king’s park and there, with the help of the Purohita’s chief disciple – not himself in favour of the sacrifice – explained to the king the meaning of the sounds and had the sacrificial animals released. The Purohita’s disciple is identified with Sāriputta.

The story was told in reference to Pasenadi, who one night heard four syllables uttered by four inhabitants of hell. These had once been nobles of Sāvatthī, guilty of adultery. After death they were born in four iron cauldrons. After sixty thousand years they had gradually come to the top of these cauldrons and had uttered these syllables in their attempt to proclaim their misery. The king, very frightened, consulted his priests, who ordered a sacrifice. But Mallikā intervened and sent the king to see the Buddha, who explained the matter and allayed the king’s fears. Ja.iii.43-8; the stories, both of the past and present, appear also at Dhp­a.ii.5ff. and Pv-a.279ff. In both places the introductory story gives greater details.

Pasenadi heard the sounds while lying sleepless, because he contemplated putting a helpless man to death in order to obtain his beautiful wife. There are also other differences in the two accounts. For details see Burlingame: Buddhist Legends ii.100, n.1.

Lohakumbhījātaka (Ja 314). Bodhisatta thuở xưa là một tu sĩ khổ hạnh có đại thần lực. Vua Benares, đêm nghe bốn tiếng — du, sa, na, so — do bốn chúng sinh sống trong địa ngục thốt ra, đã vô cùng hoảng sợ. Khi ông tham vấn Purohita của mình, vị này ra lệnh thực hiện một cuộc hiến tế bốn loại. Bodhisatta, thấy số phận đang chờ đợi vô số chúng sinh, đến công viên của nhà vua và ở đó, với sự trợ giúp của đệ tử trưởng của Purohita — người không tán thành lễ hiến tế — giải thích cho nhà vua ý nghĩa của các tiếng đó và đã được thả các con vật tế. Đệ tử của Purohita được đồng nhất với Sāriputta.

Câu chuyện được kể liên quan đến Pasenadi, người một đêm nghe bốn âm tiết do bốn dân cư địa ngục thốt ra. Họ từng là quý tộc ở Sāvatthī, phạm tội ngoại tình. Sau khi chết, họ tái sinh trong bốn cái vạc sắt. Sau sáu mươi nghìn năm, họ dần dần trồi lên đến miệng những cái vạc đó và thốt ra những âm tiết đó trong nỗ lực tuyên bố nỗi đau khổ của mình. Nhà vua, vô cùng sợ hãi, tham vấn các thầy tế, những người ra lệnh hiến tế. Nhưng Mallikā can thiệp và đưa nhà vua đến gặp Đức Phật, người giải thích sự việc và xoa dịu nỗi sợ hãi của nhà vua. Ja.iii.43-8; các câu chuyện cả về quá khứ lẫn hiện tại cũng xuất hiện tại Dhp­a.ii.5ff. và Pv-a.279ff. Ở cả hai nơi, câu chuyện giới thiệu cung cấp thêm chi tiết.

Pasenadi nghe thấy những tiếng đó trong khi nằm không ngủ được, vì ông đang nghĩ đến việc giết chết một người đàn ông bất lực để chiếm đoạt người vợ xinh đẹp của ông ta. Cũng có những điểm khác nhau giữa hai bản tường thuật. Để biết chi tiết xem Burlingame: Buddhist Legends ii.100, n.1.