Loṇagiri draft

01. Loṇagiri 01 draft

Loṇagiri 01. A vihāra on the banks of the Ajakaraṇī, where Sabbaka (Sappaka) attained Arahant-ship. Thag­a.i.399.

Loṇagiri 01. Một vihāra trên bờ sông Ajakaraṇī, nơi Sabbaka (Sappaka) đã đạt được quả vị Arahant. Thag­a.i.399.

02. Loṇagiri 02 draft

Loṇagiri 02. A vihāra in Ceylon, near Mahā Khīragāma (v.l. Mahā Girigāma). In the Commentaries (AN­a.ii.653f.; MN.A.i.546f.; DN­a.ii.534f) we find two stories about a monk named Tissa, who lived there. Once, five hundred monks, on their way to Nāgadīpa, reached Khīragāma and went into the village for alms, but returned with empty bowls. When Tissa, discovered this, he went into the village, whence he shortly returned with his bowl full of milk-rice, which he served to the five hundred monks, keeping some for himself. When asked whether he possessed supernormal power, Tissa replied that he practised Sāraṇīyadhammā, as a result of which his bowl was never empty even after he had served as many as one thousand monks from it.

The other story relates how, when Tissa was still a novice, he went to the Giribhaṇḍa festival. There, having heard that the costliest offering was a pair of robes, he openly wished that he should get them. The king heard of this and tried to prevent Tissa from having the robes, but this effort was unsuccessful. The king was amazed, and, on questioning Tissa, the reply was to the same effect as that of the first story.

Loṇagiri 02. Một vihāra ở Tích Lan, gần Mahā Khīragāma (v.l. Mahā Girigāma). Trong các bản Chú giải (AN­a.ii.653f.; MN.A.i.546f.; DN­a.ii.534f) chúng ta tìm thấy hai câu chuyện về một vị tỳ-kheo tên là Tissa, người đã sống ở đó. Một lần nọ, năm trăm vị tỳ-kheo, trên đường đi đến Nāgadīpa, đã đến Khīragāma và đi vào ngôi làng để khất thực, nhưng đã quay trở về với những chiếc bát trống rỗng. Khi Tissa phát hiện ra điều này, ngài đã đi vào trong làng, ngay sau đó ngài trở về với chiếc bát chứa đầy sữa gạo, ngài đã sớt bát cho năm trăm vị tỳ-kheo, giữ lại một ít cho bản thân mình. Khi được hỏi liệu ngài có sở hữu năng lực thần thông hay không, Tissa trả lời rằng ngài đã thực hành Sāraṇīyadhammā, nhờ đó mà bát của ngài không bao giờ trống rỗng ngay cả sau khi ngài đã sớt bát cho tới một ngàn vị tỳ-kheo từ đó.

Câu chuyện thứ hai kể lại cách thức, khi Tissa vẫn còn là một vị sa-di, ngài đã đi đến lễ hội Giribhaṇḍa. Ở đó, khi nghe nói rằng món vật phẩm cúng dường đắt giá nhất là một cặp y, ngài đã công khai ước mong rằng ngài nên nhận được chúng. Nhà vua nghe về điều này và cố gắng ngăn cản Tissa có được những bộ y đó, nhưng nỗ lực này đã không thành công. Nhà vua kinh ngạc, và, khi gạn hỏi Tissa, câu trả lời nhận được cũng mang ý nghĩa tương tự như trong câu chuyện đầu tiên.