Maṇikaṇṭhajātaka draft

Maṇikaṇṭhajātaka (Ja 253). The Bodhisatta and his younger brother, after the death of their parents, lived as ascetics in leaf huts on the Ganges, the elder being higher up the stream than the younger. One day, the Nāga king Maṇikaṇṭha, while walking along the river in the guise of a man, came to the hut of the younger ascetic and became his friend. Thereafter he called daily and their friendship grew apace. Maṇikaṇṭha finally became so fond of the ascetic that he put off his disguise, and encircling the other in his folds, lay thus for a short while each day, until his affection was satisfied. But the ascetic was afraid of his Nāga shape and grew thin and pale.

The Bodhisatta noticing this, suggested that the next time Maṇikaṇṭha came, his brother should ask for the jewel which he wore round his throat. On the morrow, when the ascetic made this request, Maṇikaṇṭha hurried away. Several times this happened, and then he came no more. The ascetic was much grieved by his absence, but was comforted by the Bodhisatta.

The Buddha related this story at the Aggāḷavacetiya near Āḷavī. The monks of Āḷavī became so importunate with their requests for building materials from the householders that at the mere sight of a monk the householders would hurry indoors. Mahā Kassapa discovered this and reported it to the Buddha, who admonished the monks against begging for things from other people. (Ja.ii.282-6; also Vin.iii.146f., where the details of the story of the past are slightly different.)

On the same occasion were preached the Brahmadattajātaka and the Aṭṭhisenajātaka (q.v.).

Maṇikaṇṭhajātaka (Ja 253). Bodhisatta và người em trai, sau khi cha mẹ qua đời, sống như những đạo sĩ trong các lều lá bên bờ sông Hằng, người anh ở thượng nguồn hơn người em. Một ngày kia, vua Nāga Maṇikaṇṭha, trong khi đi dạo theo bờ sông dưới dạng người thường, đến lều của người đạo sĩ em và trở thành bạn của ông ta. Từ đó ông đến mỗi ngày và tình bạn ngày càng thắm thiết. Maṇikaṇṭha cuối cùng quý mến người đạo sĩ đến nỗi bỏ lốt người, quấn thân mình quanh người kia, và nằm như vậy một lúc mỗi ngày cho đến khi thỏa mãn tình cảm. Nhưng người đạo sĩ sợ hình dạng Nāga của ông và trở nên ốm yếu, mặt mày tái nhợt.

Bodhisatta nhận ra điều này và gợi ý rằng lần sau khi Maṇikaṇṭha đến, người em hãy xin viên ngọc mà ông ta đeo quanh cổ. Hôm sau, khi người đạo sĩ đưa ra yêu cầu này, Maṇikaṇṭha vội vã bỏ đi. Việc như vậy xảy ra nhiều lần, rồi ông không còn đến nữa. Người đạo sĩ rất buồn vì sự vắng mặt của ông ta, nhưng được Bodhisatta an ủi.

Đức Phật kể câu chuyện này tại Aggāḷavacetiya gần Āḷavī. Các vị tỳ-kheo ở Āḷavī đã xin xỏ quá nhiều vật liệu xây dựng từ các gia chủ đến nỗi chỉ cần thấy bóng một vị tỳ-kheo là các gia chủ đã vội vã chạy vào trong nhà. Mahā Kassapa biết điều này và báo cáo với Đức Phật, Ngài bèn khuyên nhắc các tỳ-kheo không được cầu xin vật dụng của người khác. (Ja.ii.282-6; cũng tại Vin.iii.146f., nơi các chi tiết của câu chuyện quá khứ có đôi chỗ khác nhau.)

Cùng dịp đó cũng được thuyết giảng BrahmadattajātakaAṭṭhisenajātaka (q.v.).