Āḷavī draft
Āḷavī. A town thirty yojanas from Sāvatthī (Snp-a.i.220) and probably twelve from Benares (See Watters: ii.61; Fa Hsein, 60, 62). It lay between Sāvatthī and Rājagaha. (The Buddha goes from Sāvatthī to Kiṭāgiri, thence to Āḷavī, and finally, to Rājagaha). The Buddha, on several occasions, stayed at Āḷavī at the Aggāḷavacetiya (q.v.) which was near the town. In the sixteenth year after the Awakening, the Buddha spent the whole of the rainy season at Āḷavī and preached the doctrine to 84,000 listeners (Bva.3). The King of Āḷavī was known as Āḷavaka and the inhabitants as Āḷavakā. The town later became famous as the residence of Āḷavaka Yakkha and of Hatthaka Āḷavaka. The Therī, Selā was born in Āḷavī and was therefore known as Āḷavikā (Thīga.62-3). There was evidently a large community of monks at Āḷavī, some of whom seem to have chiefly occupied themselves with building vihāras for themselves (See Āḷavakā).
Once, while at Sāvatthī, the Buddha saw a poor farmer of Āḷavī, ready for conversion and decided to go and preach in that town. The farmer’s ox had strayed away, and he looked for it for quite a long while before finding it; he knew that the Buddha was in Āḷavī and decided that he still had time to visit the Buddha, and he set off without taking any food. Meanwhile at Āḷavī the Buddha and his monks had been served with a meal by the people, but the Buddha waited until the farmer came before returning thanks. On the farmer’s arrival the Buddha ordered that some food should be given him, and when the man was comforted and his mind was ready the Buddha preached a sermon, at the end of which the man became a Sotāpanna (Dhpa.iii.262-3).
On another occasion the Buddha came all the way from Jetavana to Āḷavī for the sake of a weaver’s daughter (for the story see Dhpa.iii.170f).
Āḷavī has been identified by Cunningham and Hoernle with Newal or Nawal in the Urao district in the United Provinces, and by Nandalal Dey, with Aviwa, twenty-seven miles north-east of Etwah, Law: Geography of Early Buddhism, p.24).
Mrs. Rhys Davids states that Āḷavī was on the bank of the Ganges (Brethren, 408), probably basing her view on the declaration of Āḷavaka in the Suttanipāta (p.32) that he would throw the Buddha “pāragaṅgāya” (over to the other side of the Ganges) unless his questions were answered. I believe that here “pāragaṅgāya” is merely a rhetorical expression and has no geographical significance.
Āḷavī. Một thị trấn cách Sāvatthī ba mươi yojana (Snp-a.i.220) và có lẽ cách Benares mười hai yojana (Xem Watters: ii.61; Fa Hsein, 60, 62). Nơi đây nằm giữa Sāvatthī và Rājagaha. (Đức Phật đi từ Sāvatthī đến Kiṭāgiri, từ đó đến Āḷavī, và cuối cùng đến Rājagaha). Đức Phật, trong nhiều dịp, đã trú tại Āḷavī ở Aggāḷavacetiya (q.v.) gần thị trấn này. Vào năm thứ mười sáu sau khi Giác ngộ, Đức Phật đã dành trọn mùa an cư tại Āḷavī và thuyết giảng giáo pháp cho 84.000 thính chúng (Bva.3). Vua của Āḷavī được gọi là Āḷavaka và người dân ở đây được gọi là Āḷavakā. Thị trấn này về sau trở nên nổi tiếng là nơi cư trú của Yakkha Āḷavaka và Hatthaka Āḷavaka. Vị Therī (Trưởng lão Ni) Selā sinh ra ở Āḷavī và do đó được gọi là Āḷavikā (Thīga.62-3). Rõ ràng có một cộng đồng lớn các tỳ-kheo ở Āḷavī, một số người trong họ dường như chủ yếu bận rộn với việc tự xây dựng các vihāra cho riêng mình (Xem Āḷavakā).
Một lần nọ, khi đang ở Sāvatthī, Đức Phật thấy một người nông dân nghèo ở Āḷavī đã sẵn sàng để được hóa độ và quyết định đến thuyết pháp tại thị trấn đó. Con bò của người nông dân đã bị lạc, và ông đã tìm kiếm nó trong một thời gian khá dài trước khi tìm thấy; ông biết rằng Đức Phật đang ở Āḷavī và quyết định rằng mình vẫn còn thời gian để đến bái kiến Đức Phật, thế là ông lên đường mà không ăn uống gì. Trong khi đó tại Āḷavī, Đức Phật và các tỳ-kheo đã được người dân dâng cúng một bữa ăn, nhưng Đức Phật đã đợi cho đến khi người nông dân đến trước khi thực hiện lời chúc nguyện tùy hỷ. Khi người nông dân đến nơi, Đức Phật truyền lệnh dâng một ít thức ăn cho ông, và khi người đàn ông này đã được thư thái và tâm trí sẵn sàng, Đức Phật đã thuyết một bài pháp thoại, và khi kết thúc bài pháp, người đàn ông này đã đắc quả Sotāpanna (Dự lưu) (Dhpa.iii.262-3).
Vào một dịp khác, Đức Phật đã đi suốt quãng đường từ Jetavana đến Āḷavī vì lợi ích của con gái người thợ dệt (về câu chuyện này, xem Dhpa.iii.170f).
Āḷavī đã được Cunningham và Hoernle xác định là Newal hoặc Nawal ở quận Urao thuộc Các Tỉnh Thống Nhất (United Provinces), và bởi Nandalal Dey là Aviwa, cách Etwah hai mươi dặm về phía đông bắc, Law: Geography of Early Buddhism, trang 24).
Bà Rhys Davids nhận định rằng Āḷavī nằm trên bờ sông Hằng (Brethren, 408), có lẽ dựa trên lời tuyên bố của Āḷavaka trong kinh Suttanipāta (trang 32) rằng ông ta sẽ ném Đức Phật “pāragaṅgāya” (sang bờ bên kia sông Hằng) trừ khi các câu hỏi của ông được giải đáp. Tôi tin rằng từ “pāragaṅgāya” ở đây chỉ là một lối nói mang tính tu từ chứ không có ý nghĩa về mặt địa lý.