Pañcadīpadāyikā Therī draft
Pañcadīpadāyikā Therī. An Arahant. One hundred thousand kappas ago she was a recluse wandering from one monastery to another. One dark night she sat at the foot of the Bodhi tree and wished that the tree should shine in radiance. Her wish was granted, and for seven days she sat there, and on the ninth day she lit five lamps under the tree. After death she was born in Tāvatiṁsa, and her palace was known as Pañcadīpī.
She had the power of seeing in all directions without turning her head. She was eighty times queen of the king of the Devas. In her last life she attained Arahant-ship at the age of seven. Ap.ii.527f.
The same story is told in identical words under the name of another Therī, called Pañcadīpikā (Ap.ii.519f). The verses are also attributed in the Therīgāthā Commentary to the Therī Selā. Thīga.62f.
Pañcadīpadāyikā Therī. Một vị Arahant. Một trăm ngàn kappa trước, bà là một nữ sa-môn du hành từ tu viện này sang tu viện khác. Một đêm tối nọ, bà ngồi dưới gốc cây Bodhi và ước nguyện cái cây sẽ tỏa sáng rực rỡ. Mong ước của bà được chấp thuận, và trong bảy ngày bà ngồi đó, rồi vào ngày thứ chín bà đã thắp năm ngọn đèn dưới gốc cây. Sau khi qua đời bà tái sinh vào Tāvatiṁsa, và cung điện của bà được biết đến là Pañcadīpī.
Bà có năng lực nhìn thấu mọi hướng mà không cần xoay đầu. Bà đã tám mươi lần làm hoàng hậu của vua chư thiên. Trong kiếp sống cuối cùng, bà đắc quả Arahant ở tuổi lên bảy. Ap.ii.527f.
Câu chuyện tương tự được kể lại với những lời lẽ giống hệt như vậy dưới tên của một vị Therī khác, tên là Pañcadīpikā (Ap.ii.519f). Các vần kệ cũng được quy cho Therī Selā trong Chú giải Therīgāthā. Thīga.62f.