Sūcijātaka draft
Sūcijātaka (Ja 387). The Bodhisatta was once a very clever smith of Kāsi, but was very poor. The principal royal smith had a beautiful daughter, and the Bodhisatta, wishing to win her, made a delicate needle that could pierce, dice and float on water, and for this needle he made seven sheaths. He then went to the village of the head smith, stood outside his house, and sang the praises of his needle. The smith’s daughter, who was fanning her father, spoke to the Bodhisatta and asked him to go elsewhere, as no one in that village would want needles. The Bodhisatta answered that his were no ordinary needles, and the head smith asked him to show them. The Bodhisatta suggested that all the smiths be summoned, and in their presence he gave the needle-tube to the head smith. He thought that it was the needle itself, for he could find no end or tip. The tube was handed back to the Bodhisatta, who took out the first sheath. In this way the seven sheaths were removed, and when the needle was at last revealed he made the needle pierce the anvil and lie on the surface of a vessel of water. The whole assembly was filled with envy and admiration, and the head smith gave his daughter to the Bodhisatta.
The story was related in the same circumstances as the Mahā Ummaggajātaka (Ja 546) (q.v.). The smith’s daughter is identified with Rāhulamātā. Ja.iii.281-6.
Sūcijātaka (Ja 387). Bodhisatta từng là một người thợ rèn rất tài giỏi ở Kāsi, nhưng lại rất nghèo. Vị trưởng thợ rèn của hoàng gia có một người con gái xinh đẹp, và Bodhisatta, với mong muốn giành được nàng, đã làm ra một cây kim tinh xảo có thể xuyên qua, cắt hột lựu và nổi trên mặt nước, và đối với cây kim này chàng đã làm ra bảy lớp vỏ bọc. Sau đó chàng đi đến ngôi làng của vị trưởng thợ rèn, đứng bên ngoài nhà của ông, và cất tiếng hát tán thán cây kim của mình. Con gái của người thợ rèn, lúc đó đang quạt cho cha, đã lên tiếng nói với Bodhisatta và bảo chàng hãy đi nơi khác, vì không ai trong ngôi làng đó lại cần đến kim cả. Bodhisatta trả lời rằng kim của chàng không phải là những cây kim tầm thường, và vị trưởng thợ rèn yêu cầu chàng cho xem chúng. Bodhisatta đề nghị rằng tất cả các thợ rèn nên được triệu tập lại, và trước sự chứng kiến của họ chàng đã đưa ống đựng kim cho vị trưởng thợ rèn. Ông nghĩ rằng đó chính là cây kim, vì ông không thể tìm thấy điểm cuối hay mũi kim đâu cả. Chiếc ống được trao lại cho Bodhisatta, chàng lấy ra lớp vỏ bọc đầu tiên. Bằng cách này bảy lớp vỏ bọc đã được tháo ra, và khi cây kim cuối cùng cũng được lộ ra chàng đã dùng nó xuyên thủng chiếc đe và để nó nằm nổi trên mặt nước trong một cái bát. Toàn thể hội chúng tràn ngập sự ghen tị và ngưỡng mộ, và vị trưởng thợ rèn đã gả con gái của mình cho Bodhisatta.
Câu chuyện được kể lại trong cùng hoàn cảnh với câu chuyện Mahā Ummaggajātaka (Ja 546) (q.v.). Con gái của người thợ rèn được nhận diện là Rāhulamātā. Ja.iii.281-6.